settingsshare

Khế Ước Đàn Ukulele Q.1 - Chương 18: Thay đổi lãnh đạo.

Trang Noãn Thần ngốn thức ăn đầy miệng, mặc cô muốn nói gì nói.

“À, Noãn Thần, nghe tối hôm thứ bảy cậu đi xem mắt à.” Hạ Lữ cười cười, huých cô một cái.

Trang Noãn Thần không kịp lấy hơi, bị sặc đến ho khan.

“Cậu đâu cần kích động như vậy chứ.” Hạ Lữ vội vàng đứng dậy đấm lưng giúp cô, lại rót ly nước cho cô. Trang Noãn Thần vất vả lắm mới hết nghẹn, vừa muốn mở miệng nói chuyện, Ngải Niệm lật đật đẩy cửa bước vào, đặt mông ngồi xuống.

“Sao mặt mày cậu lại thế này?” Trang Noãn Thần thấy vẻ mất hứng trên mặt cô.

Ngải Niệm có tiếng là nóng nảy, hôm nay trong lòng lại tràn đầy căm phẫn, “Rất đáng giận, hôm nay đi tàu điện ngầm suýt chút nữa bị đè chết rồi, túi xách của mình cũng bị đứt luôn, đó là chiếc túi mình mới mua.”

“Tàu điện ngầm ngày càng nhiều người đi, cậu vẫn chưa quen à? Nói các cậu dọn đến gần công ty một chút, tiền thuê nhà mặc dù có đắt nhưng ít ra cũng tiết kiệm được tiền xe và thời gian, bù qua sớt lại cũng không khác nhau là mấy.” Hạ Lữ ngồi xuống, lải nhải, “Ngải Niệm, cậu bị vậy thì có là gì, Tề Vân ở bộ phận môi giới mới thảm kìa, chiếc túi LV mới mua xong, đi xe buýt đã bị người ta rạch thủng một lỗ lớn, cô ta bị vậy cũng đáng đời, lương thấp thì đừng học đòi xài hàng hiệu, còn cà thẻ tín dụng để mua túi thật, các cậu nói xem người đeo cái túi LV mà chen chúc trên xe buýt hay tàu điện ngầm, cho dù là hàng thật người khác cũng chả thèm tin.”

“Được rồi được rồi, người ta cũng đã buồn lắm rồi, Ngải Niệm, đồ đạc của cậu không bị rớt mất chứ?” Trang Noãn Thần không phải người thích bàn tán sau lưng người khác, hơn nữa nhân viên công ty truyền thông phần lớn đều thích xài hàng hiệu, tâm tư này của Tề Vân cũng tám phần là bị ép thành ra vậy thôi.

Ngải Niệm lắc đầu, “Cũng may túi của mình không phải hàng hiệu gì cả.” Nói xong dường như lại nhớ ra gì đó, vội nói, “Kỳ lạ lắm, bên bộ phận hành chính sắp xếp phòng họp đó, hình như ba bộ phận chúng ta đều đi họp.”

Bắt đầu nói từ tầm quan trọng chặt chẽ, ba người các cô thật ra đều làm cho công ty truyền thông thuộc Tập đoàn Đức Mã, gọi là Công ty Truyền thông Đức Mã trực thuộc tổng công ty, là một chi nhánh mà tập đoàn Đức Mã đưa vào hoạt động, trụ sở chính đặt tại Mỹ, công ty truyền thông đặt tại Bắc Kinh. Ba người hoạt động ở ba bộ phận riêng biệt, Trang Noãn Thần ở bộ phận một, Ngải Niệm thì ở bộ phận hai còn Hạ Lữ lại ở bộ phận ba, ba bộ phận phân công nhau lập kế hoạch và triển khai hoạt động thương hiệu, tên gọi chung của cả ba bộ phận là ‘Trung tâm tổ chức sự kiện’, ngoại trừ bộ phận đó, công ty truyền thông còn có các bộ phận như bộ phận thương hiệ’, bộ phận kinh doanh, bộ phận môi giới…v. v… mỗi bộ phận khác nhau sẽ chia nhau phụ trách lập kế hoạch, đưa vào hoạt động, ra mắt của từng giai đoạn khác nhau của thương hiệu.

Trang Noãn Thần kinh ngạc.

Hạ Lữ không đồng ý, nhún nhún vai, “Đừng nói với mình là hai cậu chưa đọc email nhé, 9h30 tại phòng họp, cả ba bộ phận cùng họp.”

“Khoa trương dữ vậy?” Trang Noãn Thần đúng là chưa kịp kiểm tra hộp mail của công ty, “Xảy ra chuyện gì à?”

“Thay đổi lãnh đạo đó.” Tin tức của Hạ Lữ luôn luôn nhạy, cô nhỏ giọng nói với Trang Noãn Thần và Ngải Niệm, “Không phải Vương tổng bị điều đi rồi sao? Mình nghe nói tổng công ty hôm nay điều xuống một vị tổng giám đốc mới, chuyên phụ trách điều hành hoạt động của bộ phận chúng ta.”

“Từ đâu rớt xuống à? Vậy có khả năng chị Mai và Angel sẽ xích mích rồi, bộ phận của hai cậu sẽ bị bóp chết.” Ngải Niệm cười cười.

Sếp bộ phận một nơi Trang Noãn Thần làm việc tên là Mục Mai, mọi người thường gọi chị ấy là chị Mai, luôn muốn ngồi lên vị trí tổng giám đốc, cùng với Angle - sếp bộ phận ba của Hạ Lữ - như nước với lửa, hai người có thể vì thăng chức mà choảng nhau đến vỡ đầu, giữa đường lại nhảy ra một vị tổng giám đốc, hai người này còn không làm ầm lên sao.

Hạ Lữ bất đắc dĩ lắc đầu, “Chúng ta chỉ là binh tôm tướng cá mà thôi, đâu quản được nhiều như vậy? Chỉ cần đến lúc đó chọn người là được, haiz đừng nói nữa, nhanh nhanh dọn dẹp đi họp thôi.”

Trang Noãn Thần cũng phát hiện bầu không khí bất thường ở công ty sáng nay, vội vã gói bữa sáng lại ném vào thùng rác, đứng lên cùng hai người họ ra khỏi phòng cà phê.

“Đúng rồi, Noãn Thần…” Ngải Niện như nhớ tới gì đó, quay phắt lại nhìn cô.

Trang Noãn Thần biết cô muốn hỏi gì, hấp tấp ngăn lại, “Lo chống đỡ cuồng phong bão táp việc thay đổi lãnh đạo trước đi, chuyện cậu muốn hỏi đợi đến lúc ăn cơm trưa rồi nói sau.”
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ