settingsshare

Đài Các Tiểu Thư Chương 2


10.Ngày 28 tháng 10...

5h45 chiều.

Bức ảnh thứ hai trông khá hơn, và lần này lời "cảm ơn" của tôi có phần thật lòng hơn 1 chút.

"Cô có bỏ quên đôi cánh ở nhà ko?" - Anh ta cất tiếng hỏi, tôi ko hiểu ý câu nói đó, vì thế tôi phải hỏi lại - "Gì chứ?"
"Thường thì thiên thần phải có đôi cánh."

Tôi hơi bất ngờ, 1 kiểu tán tỉnh quá khéo léo, và bằng giọng đậm Hà Nội. Vâng, anh ta là con trai Bắc. Nếu là tôi của vài năm trước, chắc tôi sẽ cười thẹn thùng và vui sướng sau lời khen "đỉnh cao" ấy. Nhưng bây giờ thì ko.

Tôi chỉ nói những gì mình thực sự nghĩ, thế mà cô ấy nhìn tôi như nhìn 1 gã sở khanh nào đấy. Cái nhìn làm tôi càng thêm khao khát được chinh phục.

"Vì vậy, tôi ko phải thiên thần." - Cô ấy đáp lạnh lùng, giọng người Nam, giờ tôi mới nhận ra. Mà cũng phải, con gái Hà Thành ko có nét đẹp kiểu ấy, họ sắc sảo và kiều diễm hơn.
Tôi định nói cái gì đó, nhưng lại ko nói được. Cô ấy tắt máy ảnh và quay đi ra hướng bến xe buýt.

Tôi đứng chựng vài chục giây, và đuổi theo. Ko biết và ko nghĩ nhiều, chỉ tin rằng nếu để mất dấu cô ấy, tôi sẽ hối tiếc cả đời.


Tôi lên chiếc xe búyt tuyến về đường Hàng Trống, chọn 1 chỗ ngồi ở cuối xe.

Tôi nhìn ra cửa sổ mông lung, lòng chợt nhớ đến Duy, nhớ đến cái cách anh tỏ tình, và cả cái cách anh chia tay. Bóng bẩy đến khó thở. Vừa rồi tôi như nghe lại cảm giác ấy. Người con trai đó... Nhảm quá. Tôi nên quên chuyện này đi. Gặp 1 chàng trai tán tỉnh là chuyện bình thường, đây ko phải lần đầu.

Cả ngày đi bộ làm đôi chân tôi mỏi nhừ, tôi uể oải xuống xe và đi về chỗ khách sạn.

Đó là khách sạn Hồ Gươm. Nơi cô ấy ở.

Lúc tôi lên xe, tôi cứ sợ cô ấy nhìn thấy, nhưng ơn trời là cô ấy chỉ hướng mắt ra ngoài cửa sổ, nghĩ ngợi gì đấy. Tôi nhanh chóng nhảy vào 1 hàng ghế ở giữa, và chờ cô ấy xuống trạm. Tôi muốn quay lại sau nhìn cô ấy, nhưng sợ bị phát hiện, tôi chỉ nép người vào trong và mỗi khi có ai xuống xe là tôi lại ngẩng lên.

May mắn là cô ấy ko hề nhận ra sự bám đuổi của tôi. Xem ra tôi cũng có năng khiếu làm thám tử chứ nhỉ? Mà giờ thì tôi biết những ngày tới mình sẽ làm gì rồi.


11.Ngày 28 tháng 10 năm...

7h30 tối.

Chị Tuyết gọi tôi khi tôi vừa tắm xong. Giọng hồ hởi, chị hỏi tôi rất nhiều thứ.
"Đi được đâu rồi? Vui ko? Có chụp nhiều ảnh ko? Khách sạn thế nào?"
"Vài nơi. Mà chị hỏi gì quá trời vậy??" - Tôi than thở trong điện thoại, nhưng chị ấy vẫn ko buông tha. "Có anh nào theo chân em ko, em gái xinh đẹp?"

Câu hỏi làm tôi nhớ tới anh chàng ban chiều. Một khoảnh khắc thôi. Tôi đánh trống lảng � "Chắc em ở đến mốt rồi về, chẳng có gì thú vị cả."
"Điên à? Em nghỉ cả tuần. Hà Nội có nhiều nơi hay hơn Sài Gòn đấy cưng ạ. Mai đi Chùa Hương đi, để chị lên lịch rồi nhắn cho em."

Tôi bị đánh hội đồng khi vừa lết về tới nhà trọ. Lão Phúc nắm đầu tôi đè xuống, Thức nhảy lên bụng tôi, còn Vũ thì cầm cái đũa bếp dứ vào mặt. Chỉ có anh Khoa là vẫn còn ngồi ôm ghi-ta bình thản theo dõi trận "hành quyết".
"Bỏ chạy theo nàng nào đấy? Khai mau?"
"Có biết bọn này phải khổ sở thế nào ko? Cả nhóm chỉ cậu biết chơi trống!"
"Anh bị ma nữ hớp hồn à?"

Tôi chỉ cười. Cái cách tôi cười càng làm họ điên lên, ngay cả anh Khoa cũng ko giấu nổi tò mò. Tôi cố ngồi dậy, vuốt lại đầu tóc và nói bằng giọng tự hào xen lẫn hạnh phúc - "Mai tớ nghỉ, tớ có hẹn!"


9h30 tối

Tin nhắn của chị Tuyết dài đến cả cây số. Quốc Tử Giám, Chùa Một Cột, �" Quan Chưởng, Bảo tàng các nơi, nhà Lưu Niệm... v..v Tôi chóng mặt nghĩ tới việc phải đi ngần ấy nơi, mà nếu ko đi thì lại uổng vé máy bay ko lấy gì là rẻ lắm.

Tôi gọi điện về nhà. Cái tính tôi lúc nào cũng nghĩ ra lắm chuyện, sợ Tấn nó ko khóa ống gas, sợ nó quên tắt vòi nước, sợ nó đưa bạn về nhà ăn nhậu phá phách... Tấn bắt máy nhanh hơn tôi nghĩ.

"Em ở nhà à?" - Tôi hỏi thừa thãi. Nó lớn giọng � "Nghĩ em được dịp đi chơi à?"
"Nhớ khóa gas, đừng dắt bạn về nhà đó."
"Biết rồi, ko bạn, chỉ có bạn gái. Hehe" - Nó cúp máy ngay khi tôi định mở miệng la lối. Hy vọng là nó chỉ nói đùa. Ba má giao nó cho tôi canh, nếu nó mà làm gì sai, thì tôi sẽ lãnh đủ.

Tôi bị tra tấn suốt đêm, nhưng nếu ko bị họ hành hạ thì tôi cũng ko ngủ được. Cô ấy chạy suốt trong tâm trí tôi. Dù vậy, tôi chẳng hé răng lời nào với nhóm, tôi thích giữ bí mật đến phút chót. Điều đó thực sự thú vị.

Đợi đến 3h sáng, tôi mò qua chỗ anh Khoa, nơi chỉ có anh với cái tủ gỗ, khi mà 3 gã âm binh kia đã ngủ say. - "Anh cho em mượn điện thoại hôm nay." - Tôi thì thào.
"Cái của em hỏng à?" - Anh mở mắt nhìn tôi - "Ko, nhưng em cần cái có camera chụp ảnh. Anh đổi máy với em 1 ngày được chứ?" Tôi trả lời với bộ mặt đầy những toan tính.
Tôi biết anh Khoa là người dễ chịu nhất trong nhóm, ko làm khó dễ gì, anh đưa tôi cái cellphone của mình và chỉ nói 1 câu ngắn - "mang cô nàng ấy đến cho anh gặp nhé."


12. Ngày 29 tháng 10 năm...

6h30

Tôi rời khỏi nhà từ 6h và chờ ở quán café đối diện khách sạn. Hình như tôi đã tới quá sớm.
Sương mù vẫn còn giăng mờ, ly café nóng giúp tôi thêm tỉnh táo và... can đảm. Tôi ko biết mình ngồi đây chờ cô ấy để làm gì, ko biết cô ấy có ra ngoài hôm nay ko, và ko biết cô ấy sẽ đi 1 mình hay cùng với ai đấy... Tôi chẳng biết gì về cô ấy cả.

Trời lạnh, tôi rụt cổ co ro. "Anh dùng bát mì cho ấm nhé?" - Cô chủ quán đề nghị. Tôi gật đầu


Tôi thức khá sớm nhưng lười ngồi dậy và cứ thế nằm ườn trên giường xem ti vi. Trời lạnh trùm chăn kín mà ngủ thì sướng hơn là bách bộ ra ngoài. Mãi tới gần 8h khi thấy hơi đói bụng, tôi mới khóac cái áo len xuống tầng trệt khách sạn để ăn sáng.

"Hôm nay có món gì vậy chị?" - Tôi hỏi chị tiếp tân nhà hàng. Ngoài mong đợi của tôi, chị ấy cho biết 2 món bữa sáng tôi hoàn toàn ko muốn ăn - bún chả và cháo cá. Tôi nhìn ra đường, thở dài. Có lẽ phải đi đâu đó để ăn thôi. Mà nếu đã lết ra ngòai, thì cũng nên đi thăm thú những nơi trong danh sách của chị Tuyết. Tôi trở về phòng thay bộ váy đen, áo thun cotton màu xanh biển và khóac thêm cái áo len để chống lạnh, ko quên quàng theo cái túi nhỏ.

Ai đó đã nói - Life is waiting. Tôi nhớ trong suốt cuộc đời 23 năm của mình tôi chưa từng chờ đợi ai lâu như thế này. 8h30 rồi. Hai giờ đồng hồ. Tôi ăn... 2 bát mì, uống 1 ly café và chục ly... trà đá. Nàng tiên của tôi đang làm cái quái gì trong đó thế?

Tôi quyết định đứng dậy lòng quyết sẽ tiến vào đó tìm cô ấy. Khi tôi vừa bước khỏi ghế, cô ấy với chiếc mũ rộng vành hôm qua bước ra khỏi cửa khách sạn, tự nhiên tôi lại giật nảy mình. Rõ ràng tôi ở đây để gặp cô ấy, mà khi nàng xuất hiện, tôi lại như bị dội nước!


Ko rõ ở quanh đây có bán phở ko nhỉ? Phở Bắc cũng ngon, thứ hiếm hoi hợp khẩu vị của tôi ở nơi này. Ai cũng bảo tôi kén ăn, kén như kén người yêu vậy. Duy có lần nói - nếu mà lấy nhau, thì tôi sẽ phải gỡ bỏ cái kiểu "đài các" của mình đi. Chắc vì thế mà anh ta ko cưới 1 cô "tiểu thư" như tôi - dù tôi chưa bao giờ là 1 tiểu thư - để chọn 1 cô vợ truyền thống - 1 tiểu thư thực sự.

Qua 2 cái ngã tư, tôi vẫn chưa tìm ra tiệm nào bán phở. Cơn đói lúc nãy cũng tan dần, tôi nghĩ tới chuyện bỏ bữa sáng. Tính tôi mau nản, làm chuyện gì mà gặp khó là bỏ cuộc, nhiều lúc cũng cố lắm mà vẫn ko khắc phục được.



12. Ngày 29 tháng 10 năm...

9h00.

Cô ấy đón chuyến xe búyt hướng Hương Sơn, Hà Tây sau khi đi loanh quanh 2 khu phố gần khách sạn, hình như đang tìm 1 nơi nào đó. Tôi giữ 1 khoảng cách an toàn, đủ để ko mất dấu nàng và ko để nàng phát hiện ra tôi.

Hôm nay là Chủ Nhật nên xe rất đông. Ko còn chỗ ngồi, thậm chí súyt chút bác tài đã ko cho tôi lên vì hết chỗ. Cô ấy đứng cách tôi 2 người, tôi ko muốn ở gần thế này vì rất dễ nhận ra, nhưng trong tình trạng xe đông khách thì cũng ko còn sự lựa chọn nào khác. Tôi cố nép người sau 1 anh to con.


Thật là sai lầm khi lên chiếc xe như trại tị nạn này. Trước mặt tôi là 1 thanh niên đang ngồi nghe MP3, anh ta có thể thiếu galant ko mời tôi ngồi nhưng cũng nên nhường chỗ cho bà cụ đứng cạnh tôi chứ. Tôi nghĩ mình phải bảo anh ta nhưng bà cụ lại xuống xe ngay khi tôi vừa định nói.

Vì bà cụ rời khỏi, tôi trở thành đứng cạnh 1 gã bự con, tóc dài cột đuôi. Trông ko mấy hiền lành gì và tôi thấy hơi sợ, dù gã ta chẳng làm gì tôi cả. Bao giờ mới tới nơi đây, huhu.

[teteting teteting ting ting tìng]

Hình như điện thoại ai đó đang reo rất gần.

Nhạc chuông điện thoại của anh Khoa, nó đang rung trong túi tôi. Tôi hoảng hồn xoay mặt qua hướng khác, áp điện thoại lên tai và dùng cả tay trái che mặt khi cô ấy ló đầu ra khỏi anh to con nhìn.

"Alo?"
"Cậu đi đâu thế hử? Ko tập à??"
"Ko! Hôm nay đã bảo nghỉ cơ mà. Gọi nữa là tớ giết đấy."
Tôi tắt máy và ko dám quay đầu lại. Tôi đã cố nói bằng giọng thì thào nhất có thể. Ko biết cô ấy có nhìn thấy tôi ko?


Gã bự con cúi người làm tôi xém bị cái lưng của gã đập vào mặt. Hình như gã sắp xuống trạm, ơn chúa! Anh chàng nghe MP3 ban nãy cũng đứng dậy, haha, trạm này là trạm gì mà những người-xấu đều xuống hết? Tôi chỉ chờ có vậy nhanh chóng chen vào chỗ cậu MP3 vừa bỏ lại. Chắc những người đang đứng như tôi sẽ tức lắm đây vì họ ko nhanh bằng tôi.

Nhưng vì sợ sẽ bị họ ném cho cái nhìn ko thiện cảm gì, tôi cúi gầm mặt ngay khi vừa ngồi xuống. Có hơi... ích kỷ ko nhỉ?

Anh to con xuống xe làm tôi lo sốt vó, vì giờ chỉ còn tôi và cô ấy đứng cạnh nhau.

Mà sao tôi phải sợ nếu cô ấy bắt gặp? Ngẫu nhiên thôi ko được sao? Ai làm chứng là... tôi đi theo cô ấy? Có khi cô ấy sẽ nghĩ là có duyên cũng ko chừng. Nào, hình như có quảng cáo sing-gum gì đấy, hai người quen nhau trong tình huống thế này mà! Thật romantic!

Thu hết bản lĩnh đàn ông tôi quay mặt sang và chuẩn bị 1 vẻ mặt ngạc-nhiên-khi-gặp-lại để nhìn cô ấy.

Cô ấy biến mất.



13. Ngày 29 tháng 10 năm...

11h15

Tôi dáo dác tìm kiếm chiếc mũ rộng vành của cô ấy và phát hiện nó đã yên vị ở hàng ghế ngồi. Thì ra cô ấy đã có chỗ. Thế là câu chuyện sing-gum đã ko thể diễn ra ở đây.
Còn khoảng 5 phút nữa là đến bến, ở vị trí của cô ấy, tôi chắc cô ấy sẽ xuống cửa sau. Tôi chỉ việc hướng ra cửa trước là ổn. Nếu đã ko thể tạo nên câu chuyện lãng mạn trên xe búyt thì cũng ko nên để cô ấy nhìn thấy tôi quá sớm.


Cuối cùng thì xe cũng dừng, tôi cảm giác hình như chân mình đã tê cứng vì đứng quá lâu, chỉ mới ngồi được chừng 10 phút ko đủ giúp nó trở lại bình thường.

Thóat khỏi chiếc xe đầy hơi người, tôi cố hít thở ko khí thiên nhiên mát mẻ ở ngoài, dù là giờ gần trưa nhưng nắng lại hơi yếu, ko như trong Sài Gòn. Nếu hỏi điều gì tôi thích nhất ở Hà Nội, có lẽ đó là khí hậu.

Họ nói đây là Bến Đục, và tôi có thể chọn đi thuyền sang chùa hoặc đi bộ qua rừng mơ. Đi bộ à? Chân tôi sẽ rời bỏ tôi nếu tôi ép nó làm việc tiếp tục. Tôi mua vé lên thuyền, dù hai chữ "rừng mơ" cũng khá hấp dẫn với tôi.

Tôi quyết định mua 1 chiếc mũ lưỡi trai dài để đội khi biết cô ấy sẽ ngồi thuyền. Đến đây thì khách vắng hơn trên xe búyt và chiếc thuyền ko lớn nên tôi phải đội mũ xụp để tránh bị nhận diện. Cứ như làm điệp viên vậy.

Đoạn sông Yến Vĩ dẫn vào chùa Hương dài khoảng 3km và sẽ mất gần nửa giờ để đi thuyền. Nắng dịu đi và gió sông lại thổi nhè nhẹ khiến ai cũng thấy dễ chịu. Tôi ngồi ở góc cuối thuyền và ngắm nàng. Vẫn là 1 nét đẹp cổ tích làm tôi ngẩn ngơ. Tôi thích nhất những sợi tóc bồng bềnh và đôi mắt sâu của cô ấy... Nó như khiến ta cứ đi lạc mãi mà ko tìm được lối ra...

Rút cái điện thoại mượn của anh Khoa, tôi trộm hình ảnh nàng vào đấy.


Tôi bắt đầu thấy thích chuyến đi hơn khi ngồi trên chiếc thuyền dài hơn 3m, để tha hồ mà ngắm cảnh sông nước. Tôi đặc biệt dễ bị những dòng sông lôi cuốn, theo nhỏ Hân thì đó là đa sầu đa cảm.

Quả thật cảnh miền Bắc đẹp quyến rũ - kiểu cách hơn miền Nam nhiều. Hoang sơ, bí ẩn trong khi cũng là sông nhưng Đồng bằng Nam Bộ lại quá đơn thuần, gần gũi. Tôi mở máy ảnh, và chụp vài cảnh để khoe với chị Hai và má. Họ cũng chưa từng ra Bắc bao giờ.

Gần 12h, thuyền cập bến.

Ko phải ngày rằm và cũng ko đúng dịp lễ tết nên khách viếng thăm chùa Hương ko quá đông. Điều này là 1 thuận lợi vì tôi sẽ dễ theo chân cô ấy mà ko phải chen chúc trong số người tham quan - cái cảnh mà mỗi năm tôi vẫn phải chịu đựng khi cùng mẹ lên chùa.

Nàng có vẻ khá mệt nhọc với những bậc thang. Nếu mà tôi được cho phép, tôi sẵn sàng cõng nàng lên cho dù có là bao nhiêu bậc đi nữa. Nghĩ đến đây sao thấy tội lỗi với mẹ quá vì hình như chưa lần nào tôi cõng mẹ cả, dù mẹ sẽ cho phép - mà còn hơn thế nữa.

Cô ấy cầm máy ảnh và nhìn quanh, hình như đã đến lúc tôi thôi làm điệp viên và bước ra ánh sáng rồi.


14.Ngày 29 tháng 10 năm...

12h05

Họ đi theo đôi hoặc theo nhóm nên thật khó để nhờ ai đó chụp giúp tôi tấm hình. Đằng kia có 1 bác bán nhang đèn, nhưng liệu bác ấy có biết cầm máy chụp ko? Sao mà phải khổ sở khi đi du lịch 1 mình quá!

"Để tớ giúp lần nữa nhé?" - Giọng nam Bắc hơi quen quen đến cùng với 1 bàn tay chìa ra, tôi ngước lên vén vành nón để nhìn. Nếu tôi ko nhớ sai thì đó là người con trai hôm qua đã chụp ảnh dùm tôi trước Nhà Hát Lớn. Chỉ khác là hôm nay anh ta đội nón. Mà với cái câu "giúp lần nữa" đó thì hẳn là anh ta rồi.

Nhưng, sao anh ta cũng ở đây?

Tôi bắt đầu hơi căng thẳng khi cô ấy cứ nhìn tôi nheo mắt mà ko nói, ko phản ứng gì. Để khỏi bị dồn vào thế bí, tôi chủ động đọat cái máy và nở nụ cười thân thiện, ít ra là để cô ấy ko nghĩ tôi là cướp cạn giữa ban ngày.

May phước là cô ấy cũng ko la toáng lên hay cau có giật cái camera lại. Cô ấy chỉ nghiêng đầu e dè hỏi tôi - "Anh cũng đi... du lịch à?"


Tôi hỏi thế vì tôi bắt đầu nghĩ những người đi du lịch thường có chung 1 lộ trình. Như lần ra Nha Trang, đoàn tôi và 1 đoàn xe khác cứ đụng nhau suốt, khi tham quan, khi ăn uống, cả khi... kẹt xe nữa. Nhưng rồi tôi biết mình hơi ngố khi nghĩ 1 kẻ đi du lịch lại ko xách theo máy ảnh, cẩm nang, hay đại loại là thứ gì đó giống như tôi.

"Ko." - Anh ta cười toe - "Cứ để tớ bấm cho cảnh này rồi tớ sẽ nói cho biết."

Anh ta khơi dậy trong tôi 1 cảm giác tò mò, cái bệnh thường niên của con gái. Vì cũng đang cần có 1 pô ảnh nên tôi cũng đồng ý để anh ta giúp.

"Thật ra thì... " - Anh ta trả cái máy cho tôi ngập ngừng - "Tớ làm Hướng dẫn du lịch dạo"
"Hướng dẫn dạo?" - Tôi phải hỏi lại vì lần đầu tiên tôi nghe đến cụm từ đó. Nó quá mới mẻ với tôi.

Một "nghề nghiệp" vừa được tôi ban hành cách đây 5 phút.

"Như kiểu nghiệp dư ấy mà. Khi khách du lịch ko theo tour, thì họ sẽ cần 1 người hướng dẫn - chụp ảnh giúp họ, chỉ họ nơi nào ăn ngon, bán giá rẻ..v..v... " - Tôi nghĩ mặc dù việc này là do tôi chế ra nhưng nghe cũng ko quá vô lý.

"Có nghề như thế ở đây sao?" - Cô ấy có vẻ hơi tin - "Cũng hay chứ."
"Rất hay." - Tôi nói chắc chắn - "Thuê tớ nhé?"


Thuê 1 Hướng dẫn dạo ư? Vụ này nghe cũng ngộ, nhưng nếu nghĩ lại thì khá hữu dụng. Một là tôi ko cần phải mò tìm trên bản đồ, ngơ ngơ ngáo ngáo, tìm chỗ ăn Phở khó khăn như ban sáng, hai là có sẵn 1 người chụp hình cho tôi. Tôi đoán hôm qua chắc anh ta cũng muốn kiếm khách nên đã tiếp cận làm quen tuy nhiên tôi lại quá nhạy cảm, sau câu nói về "đôi cánh thiên thần" của anh ta. Những người làm nghề này thường phải xuất hiện ở những điểm tham quan, có thể đó là lý do chúng tôi gặp lại ở đây. Nếu đã có duyên thế, thì cũng nên tạo điều kiện cho người ta kiếm sống...

Sau khi cân nhắc kỹ, để chắc rằng mình ko bị lừa... gạt hết tiền hoặc... bắt cóc, tôi mới hỏi - "Thế bao nhiêu 1 ngày?"

5. Ngày 29 tháng 10 năm...

12h30

Bao nhiêu à? Miễn phí, hoặc là tôi sẽ trả tiền để được đi cùng cô ấy. Nhưng dĩ nhiên là tôi ko thể nói như vậy.

"Bao nhiêu tùy khách." - Tôi đáp.
"Thường thì anh nhận được bao nhiêu?"
"50 nghìn" - Thật ra đó là số tiền anh Khoa chia cho mỗi chúng tôi sau 1 buổi chơi nhạc. Nếu cô ấy bảo đắt, thì tôi sẽ hạ giá vậy.


Một ngày 50 ngàn, thì có mắc ko nhỉ? Chắc là ko, vì nếu đi tour thì có lẽ tôi cũng phải trả ngần ấy tiền cho Hướng dẫn viên - tính vào vé tour. Tôi nghĩ ngợi 1 lúc rồi cũng chấp nhận cái giá đó-khác với thường lệ phụ nữ vẫn thích trả giá cho bất cứ thứ gì mà họ phải bỏ tiền ra.

"Đến mấy giờ?" - Tôi chợt nhớ ra vấn đề thời gian, trong khi tay rút cái ví trong túi xách. Anh ta ngăn ko để tôi mở bóp lấy tiền - "Sau khi ăn tối xong. Khi đó hãy trả tiền cho tớ, mà ấy ko sợ tớ lấy tiền rồi bỏ trốn à?"

"Ko, 50 ngàn ko đáng để anh phải làm vậy." - Tôi trả lời bình thản, nhưng cũng cất cái ví vào. Nghe cái cách anh ta gọi tôi sao mà... kỳ cục quá, tôi sẵn giọng bảo - "Hãy gọi tôi là Thục. Du Thục là tên của tôi."

Việc cô ấy giới thiệu tên nằm ngòai dự đoán của tôi. Tôi đã nghĩ sẽ khó khăn để xin tên của cô ấy. Du Thục là 1 cái tên hiền lành, nó có vẻ hợp với cô ấy. Đó cũng sẽ là cái tên... nằm trên thiệp cưới của tôi, haha..

"Anh cười gì vậy?" - Khi cô ấy hỏi, tôi mới nhận ra mình đang lộ bộ mặt... mơ tưởng ra ngoài. Tôi nhanh chóng đánh lạc hướng - "À, chào Thục. Tớ là Bằng."


Chúng tôi đi vòng vòng quanh chùa Hương cũng mất gần 1 tiếng, và bụng tôi thì đói cồn cào. Khi đói thì mặt tôi trông khó coi hơn bình thường.. Đã vậy sáng nay tôi còn ko ăn sáng.

"Hình như có bụng ai đang kêu?" - Người "hướng dẫn dạo" tên Bằng hỏi nhỏ bên tai tôi, khiến tôi đỏ mặt vì ngượng. Ko lẽ bụng tôi đói đến mức kêu thành tiếng sao?
"Ờ..tôi đói.. anh biết ở đây có chỗ nào ăn ko?" - Tôi thừa nhận, chỉ muốn có cái gì đó để ăn ngay.
"Vậy ta xuống dưới kia nhé." - Anh ta bảo và tôi chỉ biết đi theo.

Vì nhiều lần theo mẹ lên đây nên tôi biết rõ quán cơm nào ngon, giá vừa phải để đưa "khách" của tôi đến. Cô ấy gọi 1 đĩa cơm sườn còn tôi thì dùng cơm cá kho.

"Có ngon ko?" - Tôi dò xét ý của Thục. Cô ấy chỉ gật đầu, và cứ ăn mà ko nói gì. Tôi ăn khá chậm hơn mọi ngày vì tôi thực sự ko hề thấy đói và ko múôn ăn. Nhìn cô ấy ăn đã làm tôi no nê.
"Món của anh ko ngon à?" - Thục ngước lên, ngậm 1 họng cơm và hỏi tôi. Cô ấy trông thật đáng yêu lúc này.


Anh ta cười và lắc đầu, tôi ko hiểu sao anh ta cười. Hay vì tôi đã ăn như 1 người sắp chết đói? Cũng có thể là vậy. Mặc kệ, vì tôi cũng sắp chết đói thật rồi.

Món cơm sườn ko phải là món yêu thích của tôi, nhưng vì lo ngại gọi 1 món nào đó có khi lại ko ăn được, tôi chọn giải pháp an toàn là chỉ ăn món nào phổ biến. Khi thấy món cơm cá kho của anh ta dọn ra, tôi mới thấy... thèm, vì nhìn nó rất hấp dẫn. Í, mà khoan...

"Có phải tôi trả tiền cho các bữa ăn của cả hai?"

16. Ngày 29 tháng 10 năm...

Câu hỏi của cô ấy làm tôi thấy bất ngờ và buồn cười. Nó sẽ là hợp lý nếu đây là 1 cuộc thuê mướn thực sự, nhưng trong chuyện này tôi đâu có quan tâm tới tiền nong, mà cô ấy hễ mở miệng ra là "bao nhiêu, đến mấy giờ, trả tiền"... Cô ấy tỏ ra cẩn thận trong khi thực tế đã bị mắc lừa. Nếu tôi bảo cô ấy trả, có thể cô ấy sẽ nghĩ lại và ko "thuê" tôi nữa.

"Tùy, nếu Thục trả thì tốt, ko thì tớ trả." - Tôi trả lời 1 cách lấp lửng.
"Sao cái gì cũng tùy... Nếu ai cũng ko trả, thì anh đâu có kiếm được bao nhiêu." - Cô ấy ngừng ăn và uống ngụm trà - "Vậy để tôi trả cho."


Tôi đã nghĩ 50 ngàn là ko mắc, nhưng lại quên mất vụ ăn uống này. Nếu theo tôi cả ngày, thì ko lẽ khi tôi ăn, anh ta ngồi nhìn? Còn nếu anh ta cũng ăn và phải trả cho phần ăn của mình, thì như vậy cũng hơi tội.

Sau khi ăn bữa trưa (khá trễ) xong, chúng tôi trở ra bến tàu để quay về. Chuyến về con thuyền lại vắng hơn ban sáng, chỉ có 7-8 người cùng lên. Tôi và Bằng chọn 1 góc ở mạn thuyền. Trời còn nắng nhưng gió thổi mạnh hơn, lồng lộng hơn nữa khi ở trên mặt sông. Cái nón rộng vành lại trở chứng, nó bị gió tốc lên... Tôi hỏang hồn giơ tay chụp..

Bằng nhanh hơn và đã giữ được chiếc nón. Tôi thầm quở cái tật ham đội nón rộng cho mát của mình, đã vậy còn ko có quai cột. Đột nhiên Bằng tháo cái nón phiền phức của tôi ra, và đồng thời gỡ nón của anh ta xuống đội cho tôi. Xong anh ta vén 2 mép tóc của tôi sau vành tai và ngắm nghía...

"Cũng ok đấy." - Và anh ta nháy mắt cười � "Đội cái này thì sẽ ko sợ gió thổi bay".

Cô ấy nhìn tôi bằng 1 ánh mắt long lanh, nhiều cảm xúc. Có trời mới biết cô ấy đang nghĩ điều gì. Với chiếc mũ lưỡi trai của tôi, cô ấy vẫn xinh - theo 1 cách nào đó � nghĩa là có thể tôi luôn thấy cô ấy xinh bất kể cô ấy đội gì, mặc gì và làm gì.

Sự thực là tôi vốn ko thích đội mũ, việc tôi phải mua cái này để đội là ngụy trang mà thôi và đến giờ thì ko cần phải thế nữa. Khi cô ấy chồm người định để giữ cái nón rộng của mình, tôi tưởng chừng cô ấy sẽ rơi xuống sông. Nếu mà cô ấy rơi, có chết tôi cũng lao theo. Do vậy, nhằm tránh phải xảy ra bi kịch ấy, tôi chỉ việc để cô ấy đội chiếc mũ của mình.

"Thế... còn anh?" - Sau vài giây lặng yên, Thục lên tiếng hỏi ngần ngại. Tiện tay đang cầm chiếc mũ kia, tôi đội lên đầu mình để đùa. "Thì tớ dùng cái này!"
Thục nhìn tôi và... cười tươi. Giống như bật cười 1 cách ko kiềm chế. Tôi tự hỏi sao cô ấy phải kiềm chế nụ cười với tôi - vì nụ cười ấy quá đẹp và có tính "sát thủ" chăng? Tôi say khi ko hề uống chút rượu nào.



17. Ngày 29 tháng 10 năm...

Cái cách Bằng nhìn tôi làm tôi khớp. Mặc dù tôi vừa ko nhịn được cười khi thấy anh ta đội cái nón rộng kiểu con gái của tôi. Tôi cười vì cảm thấy buồn cười, vậy thôi. Thế mà anh ta nhìn tôi như mò tìm cái điều gì đó sâu lắm, bí ẩn lắm vậy - hoặc là, theo cảm giác của tôi, là đang chiêm ngưỡng 1 cách thích thú - và nó làm tôi hơi bối rối.

"Nếu anh đội thì cũng chẳng khác mấy. Nó vẫn sẽ bị thổi bay." - Tôi nhận xét, cố tỏ ra thông minh. Anh ta gỡ cái nón xuống trả cho tôi và mỉm cười - "Tớ chỉ đùa. Tớ ko đội mũ sẽ đẹp trai hơn."

Tôi đã muốn cười nhưng vì sợ lại bị chiếu tướng bởi ánh mắt ban nãy, tôi phải cố che giấu thái độ vui vẻ của mình. Từ đâu đó trong đáy lòng, tôi sợ... bị chinh phục bởi 1 kiểu người con trai như thế.

Tôi ước chi mình có thể nhìn thấy nụ cười đó lần nữa, nhưng cô ấy đã ko cười, đúng hơn là nén cười rồi chống cằm nhìn ra sông. Tôi dặn lòng sẽ cố phá vỡ lớp băng phủ trên gương mặt thuần khiết ấy, để nụ cười của nàng vỡ òa, lộng lẫy, và nó sẽ chỉ dành cho 1 mình tôi.

Hình như tôi đang tự tin thái quá. Nếu mà... cô ấy có bạn trai rồi thì sao? Mặc kệ, tôi sẽ cướp! Kakaka...

Thuyền về bến Đục lúc gần 3 giờ. Tôi nhanh chóng nhảy lên trước và giơ tay để kéo Du Thục lên. Nếu bình thường thì người con gái sẽ chìa tay cho tôi nắm nhưng cô ấy thì ko. Cô ấy đưa tay... kéo váy và định nắm thành cầu gỗ để bước lên. Và nếu bình thường thì người con trai sẽ nản mà bỏ cuộc, nhưng tôi thì ko. Tôi mạnh dạn nắm lấy tay cô ấy và kéo nàng lên.


Việc ấy diễn ra quá bất ngờ và tôi bị lôi lên bằng sức mạnh khỏe khoắn của anh ta. Khi đã ổn định trên bờ, tôi bắt đầu cho thấy là tôi đã hơi bực mình.

"Anh ko nên kéo tôi như vậy."
"Thục sẽ ngã nếu cứ bướng bỉnh lên mà ko cần ai giúp." - Bằng thản nhiên nói và bước đi trước, rồi thêm - "Vài khách của tớ đã bị trượt rồi nên tớ rút kinh nghiệm."

"Nhưng..ơ..nhưng... " - Tôi lắp bắp ko nói được gì. Bởi lẽ anh ta đúng. Lúc đi tôi cũng phải nhờ bác nọ kéo lên giùm mà. Chỉ ko hiểu tại sao tôi lại ngại để anh ta... cầm tay tôi. Khi ta cảm thấy có nguy cơ bị lôi cuốn, ta thường xù lông để tự vệ. Đó có thể là tôi vào lúc này.

Thời gian còn lại trong ngày, Bằng đưa tôi đi thêm 2 nơi ở Hà Nội - 1 nơi trong danh sách của chị Tuyết, 1 nơi khác. Quả thật có 1 người hướng dẫn tốt hơn nhiều, thời gian tìm địa điểm được rút ngắn và tôi cũng chụp được nhiều hình hơn.

Chúng tôi chỉ đi mà rất ít nói chuyện, cả tôi lẫn cô ấy đều chưa muốn để lộ quá nhiều. Như 2 kẻ địch đang thăm dò lẫn nhau bằng phương pháp tiếp cận vậy. Ngoại trừ cái tên, chúng tôi chẳng biết gì về nhau.

Lúc hoàng hôn bắt đầu buông, ở địa điểm tham quan cuối cùng - Quốc tử Giám, tôi chợt muốn 1 điều... Và vì thế, đợi khi cô ấy đang ngắm nghía những bức tranh, tôi gọi 1 anh bảo vệ.

"Anh chụp giúp chúng em 1 tấm nhé, bấm khi cô ấy vừa quay lại để ảnh tự nhiên!" - Ko ai có thể từ chối điều bình thường đó. Tôi đưa cái máy ảnh cho anh, rồi rón rén bước lại sát bên cô ấy.


18. Ngày 29 tháng 10 năm...

Bằng khẽ khều vai tôi, rồi chỉ sang hướng kia. Tôi vừa quay đầu ra theo hướng anh ta chỉ thì anh bảo vệ đang cầm máy ảnh, bấm cái rẹt. Tôi nhìn sang Bằng, anh ta chỉ bước lại chỗ anh kia nói gì đó, rồi gật đầu chào - chắc là cảm ơn.

Tôi ko khỏi thắc mắc về việc vừa diễn ra - "Anh ấy chụp gì vậy?" - Tôi hỏi.
"Chụp chúng ta. Kỷ niệm." - Bằng trả cái máy cho tôi - "Tấm ảnh cuối của ngày hôm nay. Muộn rồi, ta ăn tối nhé."

Tôi nhận lại chiếc máy ảnh, cho nó vào túi xách và bước theo chân "người hướng dẫn" đang đi trước. Tôi ko thấy đói, có lẽ do buổi trưa ăn hơi trễ, vì vậy tôi nói nhỏ sau lưng Bằng - "Chắc về thôi, tôi ko đói."

Có phải cô ấy sợ phải trả tiền bữa ăn tối cho tôi nên từ chối? Chắc là ko, vì nếu ko muốn trả thì cô ấy có thể từ chối lúc bữa trưa. Và theo cảm nhận của tôi về Thục, cô ấy ko phải tiếc tiền. Mà có vẻ mệt.

Tôi gật đầu - "Ok, có cần tớ đưa về khách sạn?". Thục lắc đầu khẽ - "Thôi khỏi."

"Thế mai tớ đón Thục ở đâu?" - Tôi hỏi khi chúng tôi đứng đợi xe búyt.
"Đón? Để làm gì?" - Cô ấy trố mắt nhìn tôi.
"Thục ko định đi tham quan nữa à?" - Đến phiên tôi thắc mắc, ko lẽ cô ấy sắp rời khỏi đây?


"Mai tôi đi thăm người quen." - Tôi trả lời. Vẻ mặt Bằng có hơi chùn xuống, rồi anh ta nhún vai, nheo mắt - "Vậy còn ngày kia?"
"Ko biết nữa... Nếu tôi vẫn muốn tham quan những nơi còn lại... " - Tôi chưa nói dứt câu, thì anh ta đã chen ngang - "Thì ta gặp nhau ở đây, OK?"
"Ok.."

Tôi chỉ đồng ý cho xong chuyện, chứ bụng đã nghĩ ngày kia sẽ đi Hạ Long cho biết rồi trở về Sài Gòn luôn. Tôi còn 4 ngày phép và tôi chỉ định dùng thêm 2 ngày nữa ở Bắc, còn 2 ngày để nghỉ ngơi khi trở về.

Chỉ cần cô ấy gật đầu. Thế là đủ. Ít ra tôi có 1 hy vọng.

Tôi ko theo Thục lên xe, mà đứng dưới vẫy chào cô ấy. Thục ngóay đầu nhìn tôi rồi cũng vẫy tay tạm biệt. Hôm nay là 1 ngày tuyệt vời, 1 ngày tôi ko bao giờ quên. Sung sướng với những gì đã trải qua, tôi đi bộ về nhà trọ cách đó gần 2 cây số mà ko hề thấy mỏi mệt.

Có thể tình yêu giúp ta ko thấy mệt nhưng ko thể cứu ta khỏi trận xử tử. Lần thứ hai tôi bị cả nhóm tra khảo như tù binh. Tuy nhiên, lần này tôi đã phải hé răng để ko bị... tống ra ngủ ngoài đường.

"Đó là 1 công chúa!" - Gịong tôi đầy hãnh diện. Lão Phúc tỏ ra ko tin, trề môi - "Mày tìm đâu ra 1 công chúa hử?"
"Bí mật là ở chỗ đó". - Tôi cười, chìa cái phone của anh Khoa ra và cả đám xúm lại để xem. Họ xì xào 1 hồi, rồi anh Khoa gật gù tặc lưỡi - "Đúng là rất xinh - nhưng có vẻ hơi tiểu thư, chẳng hợp với em đâu."


Tôi là 1 cô gái hậu đậu ko thể hậu đậu hơn. Tôi quên... trả tiền công cho anh ta và cả chiếc nón nữa. Thật ko thể tin nổi. Nhưng có điều, sao anh ta ko đòi tôi? Đó chẳng phải là việc quan trọng nhất hay sao?

Tệ thật. Có lẽ tôi phải trở lại để gặp anh ta vào ngày kia thôi. 50 ngàn ko lớn nhưng tôi ko thể xù đẹp như vậy. Hơi quá đáng. Anh ta sẽ nghĩ gì về tôi? Trời ạh.



19.Ngày 30 tháng 10 năm..

Tôi đón 1 chiếc taxi để đến Huyện Gia Lâm, uể oải ngồi ngủ gà gật trên xe. Đêm qua tôi trằn trọc mãi tới hơn 3h sáng, cứ lăn qua lăn lại trên giường. Có nhiều lý do... Hôm nay tôi đến thăm mẹ Duy, bởi tôi từng hứa sẽ đến, khi chúng tôi yêu nhau. Tôi chỉ muốn giữ đúng lời hứa, dù tôi phải đi 1 mình, và anh ta cũng ko hề biết.

Nhưng ko hẳn đó là lý do làm tôi mất ngủ. Ngừơi thực sự quanh quẩn trong trí óc tôi là... 1 người khác. Ánh mắt của người đó- thực sự ám ảnh tôi hơn là cái việc tôi quên trả tiền thuê anh ta.

Tôi xem việc làm nhân viên giao gas như 1 nghề tay trái (dù nó là việc chính của cả tuần) bởi với tôi, thì chơi trống mới là con đường thực sự. Bản thân tôi chưa bao giờ thấy bất mãn về cuộc sống của mình, cho đến khi hôm qua, anh Khoa bảo tôi ko hợp với cô ấy.

Thế nào là ko hợp? Vì cô ấy như 1 công chúa, còn tôi lại là 1 thằng lông bông ư? Liệu điều đó có đủ lớn để ngăn tôi? Nhưng tôi cũng ko thể thay đổi được. Tôi đã bỏ học Đại Học ngành Thương Mại ngay giữa năm thứ hai, ko thể - và cũng ko muốn trở lại.


Căn nhà nằm yên ắng trong 1 con hẻm nhỏ, và ko khó để tìm ra. Duy nói, đó là căn nhà duy nhất có giàn hoa thiên lý.
"Dạ..chào bác" - Tôi cúi người khi mẹ Duy bước ra, nét chân chim khá rõ sau đuôi mắt. Bà ấy nhìn tôi 1 lát, rồi như nhận ra - nở 1 nụ cười thân thiện và hiền lành. - "Thục đấy phải ko?"

Một ấm trà - nguyên tắc của gia đình xứ Bắc - đặt giữa bàn nước. Bà khẽ nhấc ấm, tôi đưa tay ngăn - "Bác để cháu."

"Cháu đã lập gia đình chưa?" - Giọng mẹ Duy hơi ái ngại, dường như có chút gì đó xấu hổ khi hỏi tôi điều đó. Tôi cười � "Vẫn chưa ai chịu lấy."

Đó chỉ là 1 câu nói đùa, nên tôi ko nghĩ nó làm bà ấy thấy khó xử - "Bác thay Duy xin lỗi cháu."

Tôi mở điện thoại của anh Khoa để ngắm ảnh Thục. Ai bảo nàng tiểu thư? Nàng chỉ là 1 cô gái đẹp trong lành - với tôi chỉ thế thôi. Tôi vẫn thường thấy những cô gái tiểu thư đài các Hà Thành, họ ko giống nàng, ko giống 1 chút nào.

"Điện thoại kìa, Bằng!" - Tiếng ông chủ oang oang ngòai ngõ, tôi mới giật mình nhận ra điện thoại cửa hàng đang reo.
"Gas Thành Long nghe."
"Bằng à? Tớ đây!" - Giọng An lanh lảnh qua máy � "Chiều cậu giao 5 bình 12kg đến nhé."
"Ok. Chiều tớ giao, nếu ko kịp thì mai." - Tôi ậm ừ, thiếu chút nhiệt tình như mọi lần nói chuyện với An. Điều đó khiến An thắc mắc - "Giọng cậu sao vậy?"


Vẻ khách sáo ngần ngại của mẹ Duy làm tôi cũng thiếu thoải mái. Xin lỗi? Vi con trai bác đã bỏ cháu à? Nghe tức cười quá.

"Có gì đâu bác." - Tôi cố giả lả sang chuyện khác - "Chị Duyên ko có nhà ạ?"

Bà ấy bảo chị Duyên đi làm, chồng chị cũng vậy. Nhà chỉ còn lại bà, với đứa cháu trai. Nói đoạn, thằng bé khóc ỏm tỏi phía trong và bà phải vào dỗ, tôi thành ra ở 1 mình trong phòng khách. Trên tường treo 1 bức ảnh gia đình, khi ấy Duy còn khá trẻ, tôi đoán độ 5-6 năm trước.

"Hình chụp năm thằng Duy vừa đỗ đại học" - Mẹ Duy bưng 1 dĩa bánh ra - "Còn kia là album gia đình, có cả ảnh của cháu nữa."

Quyển album nằm ngay ngắn ở đầu tủ. Tôi cầm lên và mở ra, bởi việc nó có cả hình tôi là 1 điều ko thể cưỡng lại. Những bức ảnh từ xưa bé cho đến cả ảnh cưới của Duy. Hình tôi nằm ở trang gần cuối - khi chúng tôi đi cắm trại Đoàn, chúng tôi đã chụp cùng nhau ở trước lều. Cả hai đều cười rất tươi.

Nước mắt tôi chợt ứa ra.



Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ