settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 44: Thủy Tinh Bài

Hàn Phong cùng Đỗ Trạch đưa mắt nhìn lên danh sách trúng tuyển vào học viện, khi nhìn xuống dòng cuối cùng trên bia đá, trên đó ghi: "xếp hạng thứ năm ngươi ngàn, Trần Vũ, hồn lực đạt được một điểm".

- Không lẽ ngươi là Xuân Tóc Đỏ trong truyền thuyết?

Hàn Phong trợn trừng con mắt, nhìn lên bia đá rồi nhìn lại Trần Vũ.

Hắn không tin nổi, huynh đệ mình là người duy nhất có hồn lực đạt một điểm được trúng tuyển, cái này là may mắn đến cỡ nào chứ.

- Ha ha ha, Xuân Tóc Đỏ thì tính là cái gì! Chuyện quan trọng là cả ba người chúng ta đều có tên trong danh sách trúng tuyển vào học viện, đây là tin vui nhất mà ta nhận được trong năm nay đấy!

Đỗ Trạch cười sảng khoái, xem ra không ai trong bọn hắn phải rời khỏi cuộc chơi, tương lai về sau cũng dễ dàng chiếu cố nhau hơn.

Trần Vũ nhìn lên danh sách một lần nữa, quả thật là có chút nằm ngoài dự tính của mọi người, không ai nghĩ tới hắn lại may mắn đến thế.

Trong lúc đám người Trần Vũ đang bàn luận với nhau, thì xung quanh có vô số người đang tức giận đến xì khói, miệng không ngừng mắng chửi:

- Ta mà biết tên chết bầm số đỏ nào tên Trần Vũ, ta nhất định sẽ bầm thây hắn ra vạn đoạn, sau đó bỏ sông cho cá ăn!

- Cái tên Trần Vũ xếp hạng chót kia có tài cán gì mà lại may mắn như thế? Ta không cam tâm!

- Ta hận tên xếp hạng thứ năm mươi ngàn, tốt nhất là ra đường đừng để ta gặp phải, a a a...

Vô số thiếu niên có hồn lực đạt một điểm đứng bên dưới, bọn họ không ngừng thầm rủa người xếp hạng năm mươi ngàn trên danh sách.

- Ách xì!

Trần Vũ nhảy mũi một cái, ánh mắt ngơ ngác nhìn ra xung quanh, xem có ai đang nhắc tới mình không.

- Hắc hắc, ta đoán là có không ít người thầm rủa ngươi đấy!

Hàn Phong cười ha hả, hắn thừa biết xung quanh có rất nhiều người đang mắng chửi tên số đỏ đứng chót danh sách.

- Ài!

Trần Vũ nghe trong gió có tiếng ai đó đang nhắc tới mình, cuối cùng đành thở dài ngao ngán, cũng chẳng buồn quan tâm tới.

- Ồ! Các ngươi nhìn lên trời kìa!

- Wao!

Trong quảng trường đột nhiên vang lên nhiều tiếng kinh ngạc.

Mọi người nghe vậy liền ngẩn đầu nhìn lên bầu trời, chỉ thấy trên đó có hàng ngàn hàng vạn con Sếu đang bay, số lượng chúng nhiều đến nổi để ánh sáng không thể chiếu xuống quảng trường.

Đây là cảnh tượng một năm chỉ có một lần, uy phong vô cùng, để cho những người bị loại phải mơ ước.

Khảo thí cuối năm đã kết thúc, thư tiến vào học viện cũng được gửi về cho gia tộc của từng thí sinh, có người nổi hào quang trên mặt, có người chua xót không thôi.

- Hiện tại ba người chúng ta đã trúng tuyển, cho nên ba ngày sau chúng ta lại tới nơi này để nhập học.

Hàn Phong thấy bầy Sếu đang bày trên trời không khỏi mỉm cười, sẵn tiện nhắc nhở mọi người một chút.

- Đúng vậy, còn bây giờ chúng ta trở về chờ đợi thôi!

Đỗ Trạch câu cổ Trần Vũ và Hàn Phong cười ha hả rời đi.

Về phần Y Quán của Trần Vũ, hiện tại hắn chỉ mới chuẩn bị được một chỗ trống, dược thảo thì không có một cây nào, nên việc chữa bệnh vẫn chưa thể thực hiện được, mọi chuyện vẫn cần phải đợi thêm một khoảng thời gian.

Khi những thí sinh đã nhìn thấy tên mình trong danh sách, bọn họ liền vui mừng rủ nhau đi đánh chén, thoáng cái mà ba ngày lại trôi qua nhanh chóng.

Sáng sớm, bộ ba bọn hắn liền nhanh chóng tiến tới học viện. Trên đường đi, Trần Vũ thuận miệng hỏi:
- Chúng ta tiến vào học viện sẽ được lợi ích gì?

- Hắc hắc, lợi ích nhiều lắm! Ví dụ như học viện sẽ giúp chúng ta thức tỉnh võ hồn, dạy chúng ta chiến kỹ, dạy luyện đan, rồi hằng tháng được nhận mười viên Nguyên Khí Đan để tu luyện,... Những lợi ích này không phải rất tốt hay sao?

Hai mắt Hàn Phong sáng rực khi nghĩ đến những lợi ích mà mình sắp được nhận. Hơn nữa, những gia tộc hạng trung trong hoàng triều cũng không có được đãi ngộ tốt như thế.

Đỗ Trạch cũng không kém là bao, hưng phấn khi nghĩ tới thời điểm khai mở võ hồn.

- …

Trần Vũ nghe xong, trong lòng có chút trầm ngâm. Bất quá cũng đang suy nghĩ về Nguyên Khí Đan.

Hiện tại hắn cũng đang có ý định giúp đỡ huynh đệ mình một tay, nhưng không vội. Mọi việc phải đợi thêm một thời gian nữa, khi trải qua nhiều chuyện mới biết người nào mới là huynh đệ thật sự.

Lúc bọn họ vượt qua cổng lớn, quảng trường đã có vô số người hiện diện, khiến cho không gian trống trải kia nhanh chóng tràn ngập.

- Hà hà, mấy tiểu tử kia, chúc mừng các ngươi đã thông qua khảo nghiệm của Đế Lâm học viện.

Ngay khi đám đông còn đang ồn ào, giữa không trung quảng trường đột nhiên có bốn điểm hào quang ngưng tụ, sau đó bốn bóng người già nua chậm rãi hiện ra.

Trần Vũ thoáng nhìn lên mấy lão nhân tóc trắng, ánh mắt bình thản đánh giá một chút.

Bốn người này không lạ, hắn lập tức nhận ra bốn lão nhân này là bốn trong hai mươi vị trưởng lão ngồi giám sát trong đợt khảo hồn lực.

Mặc dù tu vi đã mất sạch, nhưng đứng bên dưới hắn vẫn cảm nhận được áp lực mãnh liệt, hiển nhiên áp lực này đã được kích phát để đứng trên không.

- Không hổ là Đế Lâm học viện, chỉ là sư phụ tiếp tân cũng đã có thực lực khủng bố như thế...

Đỗ Trạch âm thầm chép miệng, lúc trước hắn gặp không ít ngoại viện trưởng lão, nhưng những gì hắn thấy lúc đó chỉ là bề ngoài, còn bên trong không hề tầm thường chút nào.

- Lão phu là người tiếp đón tân sinh của học viện, cũng sẽ là người dẫn các ngươi vào Bắc Viện.

Giữa không trung, lão nhân tóc trắng đứng phía bắc nhìn xuống biển người đông nghẹt bên dưới, những gương mặt thiếu niên ngây ngô đang rất mong chờ.

- Các ngươi có thể đến được nơi này, chứng minh các ngươi đã thành công, tiếp theo các ngươi sẽ được nhận phần thưởng.

Bốn lão nhân tóc trắng mỉm cười, vung tay lên. Trên tay bốn lão nhân chạy ra vô số hào quang, chúng bắn ra rơi vào lòng bàn tay của đám tân sinh.

Hào quang tan đi, một cái thủy tinh bài xuất hiện trong tay trái của mỗi người, một mặt trên đó khắc tên, mặt còn lại là những con số bất đồng.

- Đây là cái gì?

Đám đông mịt mờ nghi hoặc khẽ hỏi.

- Đây là linh bài thân phận trong học viện, con số trên đó là điểm cống hiến. Các ngươi đừng coi thường cái vật nhỏ đó, nó chính là cuộc sống của các ngươi ở Đế Lâm học viện sau này. Các ngươi có thể dùng nó đổi lấy bất kỳ thứ gì các ngươi muốn: đan dược, trận đồ, linh quyết, binh khí, thậm chí là sự chỉ điểm của đệ nhất đạo sư...

- Ồ!!

Quảng trường xôn xao huyên náo, hầu hết đều háo hức nhìn vào thủy tinh bài trong tay, tim đập thình thịch.

Trần Vũ nghe vậy, khẽ nhìn xuống số điểm cống hiến trong tay mình, trên đó ghi số 10 tròn trĩnh.

- 10 điểm cống hiến, có lẽ xếp hạng càng cao thì thu hoạch điểm cống hiến càng nhiều!

Trần Vũ thầm đoán, rồi hướng mắt nhìn về điểm cống hiến trong tay Đỗ Trạch, một con số chói mắt rực rỡ.

100 điểm!

Trần Vũ cười nhẹ, quả nhiên hắn đoán không sai chút nào.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ