settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 43: Thật Không Ngờ Tới

- Các ngươi quá xem thường ta rồi! Nên nhớ ta chỉ đến đây khảo thí cho vui, chứ cũng không có ý định tiến vào bên trong làm gì.

Trần Vũ lắc đầu mỉm cười, thật lòng nói ra.

Quả thật khi biết hồn lực của bản thân đạt một điểm, Trần Vũ còn có chút ngạc nhiên. Lúc đầu hắn còn dự tính hồn lực của mình sẽ là không điểm, nhưng không ngờ lại đạt tới một điểm, đây có chút nằm ngoài ý muốn.

Sở dĩ hồn lực hắn yếu như vậy, là vì Niết Bàn Ấn Ký trong cơ thể đã hấp thụ tất cả, kể cả pháp lực hay linh hồn lực, để cho bộ dạng bên ngoài suy yếu vô cùng.

Nếu mấy năm trước không có Nguyệt Nhi chắm sóc hắn trong lúc bệnh nhập người, chỉ sợ hắn đã bị bệnh tật hành hạ đến chết.

Bản thân là một người tinh thông y thuật, nhưng hắn vẫn không thể tự cứu lấy mình. Vì thân thể hắn vốn yếu, nên khi bệnh nhập người, hắn không còn sức lực để đi hái linh dược.

Bởi vậy, có thể nói Nguyệt Nhi chính là tấm bùa hộ mệnh của hắn.

- Xì!

Lúc này, một số thiếu niên khác đứng kế bên, tình cờ nghe được lời này của Trần Vũ, lập trức trễ môi cười nhạo. Đây rõ ràng là sợ mất mặt cho nên mới nói vậy để trấn an người khác, như vậy cũng có thể gỡ gạt lại một chút mặt mũi.

Bất quá, những người khác muốn cười nhạo thì cứ việc cười, Trần Vũ cũng không để ý tới, những lời hắn nói tuy có chút ngạo, nhưng đây là sự thật!

Nếu lúc trước không phải Đỗ Trạch mời hắn cùng đi, thì hắn cũng không có ý định tiến tới nơi này.

- Ngươi không buồn là tốt rồi, hôm nay ta sẽ khao các ngươi một chầu thật lớn, không sai không về, ha ha ha...

Đỗ Trạch cười lớn một tiếng, trong lời nói của Trần Vũ không có một chút cao ngạo, hắn biết huynh đệ mình đang nói thật lòng.

Vì một tên Y Sư tài giỏi như Trần Vũ, không cần tiến vào học viện cũng có thể nhờ vào tài đức của mình để làm người khác thán phục!

Bốn người vui cười rời đi khỏi quảng trường, hiện tại nơi này cũng không còn gì để bọn hắn vương vấn ở lại.

Hơn nữa trong nhóm bọn hắn cũng không có người nào muốn khảo thí trở thành Ma Pháp Sư, cho nên cả đám càng muốn rời đi.

- Đáng tiếc!

Thành chủ đại nhân thấy trên Diện Hồn Thạch chỉ có một viên đá phát sáng, có chút tiếc nuối cho thiếu niên Y Sư kia. Bất quá cũng chỉ có thể đứng nhìn, tuy bản thân là thành chủ một phương lừng lẫy, nhưng cũng không cách nào nhúng tay vào việc này được.

- ...

Mộng Kỳ nhìn lên trên, thấy điểm hồn lực của Trần Vũ quá thấp, trong lòng có chút lo lắng.

Hắn tuy là một gã Y Sư, tuy nhiên nếu có thể vào bên trong học viện, như vậy tương lai về sau càng thêm tỏa sáng. Nàng đơn nhiên muốn giúp Trần Vũ một tay, nhưng chỉ tiếc năng lực của nàng có hạn, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn bị loại ra khỏi học viện.

. . .

Rời khỏi quảng trường trong Đế Lâm học viện, bốn người bọn hắn tiến đến một cái tửu lâu bình dân, sau đó thỏa thích gọi món.

Hàn Phong tuy chỉ còn lại ba mươi kim tệ, nhưng nếu ăn uống đạm bạc bình thường thì phải một tháng mới hết số tiền đó, cho nên cả đám không chút lo lắng.

Hôm nay là ngày vui của Đỗ Trạch và Hàn Phong, hai người bọn hắn uống say tới nỗi không biết đường mò về, để cho Trần Vũ và Bạch Hồng Lăng phải cực khổ một phen.

Màn đêm nhanh chóng buông xuống, chỉ mới chớp mắt một cái mà trời đã sáng trở lại!

Khi đã tỉnh táo sau một đêm ăn mừng, Đỗ Trạch và Hàn Phong vẫn không quên việc rèn luyện quyền pháp mà gia tộc đã truyền cho.

Hàn Phong cùng Đỗ Trạch ra sân đứng ưỡn ẹo cả buổi, bọn hắn đứng so tài với nhau, hồi lâu liền không phân cao thấp, mà mặt trời cũng đã lên cao, cả hai đành vào nhà nghỉ ngơi.

Nghỉ ngơi sau một canh giờ, Đỗ Trạch và Hàn Phong liền tìm Trần Vũ, thấy Trần Vũ đang ngồi ngắm trời đất, Đỗ Trạch ngồi xuống một bên, mỉm cười hỏi:

- Trần Vũ, ngươi đã có dự tính gì cho tương lai chưa?

- Dự tính?

Trần Vũ ngẩn người, trầm ngâm suy tư một chút, sau đó mới lên tiếng trả lời:

- Ta dự định sẽ mở một cái Y Quán để chữa bệnh cho mọi người, như vậy ta cũng có ít tiền để tiêu rồi!

- Ha ha, đây là một ý kiến hay, ta tin với y thuật của ngươi, chắc chắn không lâu sau sẽ được nhiều người biết đến!

Hàn Phong ngồi một bên nghe vậy thì lập tức ủng hộ, như vậy y thuật của Trần Vũ sẽ không bị mai một theo thời gian.

Trong bốn người, ai cũng biết con đường mở Y Quán còn rất chông gai, tuy nhiên bọn hắn vẫn rất tự tinh về bản thân mình, cho dù phải đấu đá với những Y Quán khác, bọn hắn cũng không ngán.

- Để ta giúp ngươi một tay!

Đỗ Trạch nói xong, lập tức đứng dậy cùng Hàn Phong đi sửa chữa lại căn nhà một chút. Không đầy ba canh giờ sau, cả đám liền xây được một căn phòng trống, về sau nơi này dành cho Trần Vũ chữa bệnh.

Trong lúc Trần Vũ đang dự định mở Y Quán tại nhà, thì Đế Lâm học viện vẫn cứ tiếp tục khảo thí, kéo dài cho tới ngày thứ bảy mới kết thúc.

. . .

Lúc này, bên trong cao tầng của Đế Lâm học viện, mọi người lại bận rộn để chọn lọc ra những người có thành tích cao nhất.

Lúc này, một mỹ phụ mặc áo bào màu tím ôm xấp giấy đi vào, nhìn lão nhân già nua trước mặt, cung kính hỏi:

- Viện trưởng đại nhân, lần này chúng ta chỉ mới thu được 49.999 người, vẫn còn thiếu một người. Nhưng trong đám người có hồn lực đạt được một điểm thì lại quá nhiều, không biết ngài muốn lấy tiêu chí nào để chọn ra người cuối cùng này?

Người được gọi là viện trưởng khi nghe báo cáo, lập tức bỏ quyển trục trên tay xuống, một tay vuốt râu trầm ngâm suy tư, một lát sau lên tiếng trả lời:

- Thật là trùng hợp, thôi thì ngươi cứ lựa người nào có Ý Chí mạnh nhất trong lần khảo hạch thứ hai, tương lai người đó nhất định cũng không hề thua kém những người còn lại.

- Vâng!

Mỹ phụ kia nghe chỉ điểm liền gật đầu, lập tức lui xuống, đi sắp xếp lại danh sách học viên trúng tuyển lần này.

. . .

Hoàng hôn ngày thứ chín, ngày định mệnh của tất cả thiếu niên rốt cuộc cũng đã tới!

Hôm nay, mọi người chen chúc nhau tiến vào bên trong quảng trường để xem danh sách được dán trên bia đá. Tiếng hò reo vang lên liên tục, trong đó cũng có không ít người mặt mày ủ rũ rời đi.

Phía trên bia đá công bố danh sách tên cùng với thứ hạng của mỗi người, duy chỉ có hai mươi người đứng đầu trong khảo thí là bị giấy đỏ cho lại, thần thần bí bí để nhiều người phải tò mò.

Đây đích xác là thủ đoạn bảo vệ học viên thiên tài của Đế Lâm học viện, tránh cho người khác ghen ghét mà bóp chết những thiên tài này ngay trong trứng nước.

Đám người Hàn Phong liền chen vào xem danh sách, nhìn cả buổi mới thấy tên mình phía trên, sau đó mỉm cười ha hả:

- Ha ha, cuối cùng ta cũng tìm thấy tên mình nằm trên danh sách. Ta nằm nằm ở vị trí thứ bốn mươi ngàn, còn các ngươi?

- Ta thì nằm ở vị trí thứ 39.999 trong danh sách. Trần Vũ, ngươi có tên trên danh sách không?

Mặc dù không dám tin tưởng lắm, nhưng Đỗ Trạch vẫn muốn hỏi thăm.

- Hạng chót!

Trần Vũ mỉm cười, tay chỉ vào cuối danh sách, trên đó chỉ có một mình Trần Vũ là người có hồn lực đạt một điểm được trúng tuyển vào bên trong.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ