settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 42: Hồn Lực Một Điểm

- Nàng ta thật kiêu ngạo!

Hàn Phong nhìn lên bình đài, khẽ lắc đầu một cái.

Đứng trên bình đài, Hạ Ngưng Thường dùng ánh mắt kinh bỉ nhìn xuống, như nữ hoàng đang nhìn một đám nô lệ. Để cho một số người lắc đầu ngao ngán, thiên phú nàng tuy mạnh, nhưng chưa chắc đã chói mắt nhất năm nay.

- Bất quá nàng ta cũng có chút vốn liếng để kiêu ngạo! Ngược lại, nếu chúng ta có thiên phú bằng phân nửa của nàng ta, như vậy cũng tốt rồi!

Đỗ Trạch gật đầu đồng tình, tuy nhiên cũng không đánh giá thấp đối phương.

- Ta tin Trạch ca nhất định sẽ làm được!

Bạch Hồng Lăng mỉm cưới khích lệ.

- Ha ha, ta đơn nhiên không dễ dàng bị đã kích như thế!

Đỗ Trạch mỉm cười, tự tin vào bản thân mình.

Thiên phú có thể hắn không bằng người khác, nhưng ý chí võ giả thì chưa chắc có nhiều người hơn hắn.

- Cũng có chút thiên phú!

Tiểu Vũ cười nhạt một cái, sau đó không thèm quan tâm nữa.

Thứ hắn quan tâm hiện giờ là khi nào tới lượt mình lên trên, để hắn còn nhanh chóng về nhà nghỉ ngơi.

- Ồ!

Lúc này phía trên bình đài lại mang tới một trận sôi trào, đây là một nữ tử váy xanh.

Nàng đã vậy mà kích phát được tám viên đá hình trứng trên Diện Hồn Thạch, để cho tất cả trưởng lão phải đứng dậy, hai mắt muốn rơi ra ngoài.

Gã học viên ghi chép đứng một bên cứng họng, hai mắt trừng lớn, nửa ngày sau mới hoàn hồn, lập tức hô lớn:

- Số mười ngàn không trăm mười hai, Mộng Kỳ, hồn lực đạt được tám điểm!

Hồn lực đạt được tám điểm, đây là thiên phú loại gì, thiên phú cao như vậy chỉ sợ chỉ có một vài đại gia tộc mới có thể sánh ngang.

- Ha ha, đây có lẽ là hạt giống sáng giá nhất năm nay rồi!

Các đại trưởng lão ngoại viện vô cùng vui mừng, sau đó nhanh chóng cho người sắp xếp cẩn thận, hạt giống tốt như thế này không thể để mai một được.

Với thiên phú này trong người, tương lai về sau, nàng nhất định sẽ là một ngôi sao tỏa sáng trên bầu trời, khó có người sánh bằng.

- Hừ!

Hạ Ngưng Thường liếc mắt nhìn Mộng Kỳ hừ lạnh một tiếng.

Phát hiện lúc này không ai để ý tới mình nữa, mà mọi ánh mắt đều dồn vào Mộng Kỳ, để cho Hạ Ngưng Thường ghen ghét không thôi.

Đỗ Trạch đứng bên dưới nhìn thấy Mộng Kỳ đứng trên bình đài, ánh mắt không khỏi trừng lớn, miệng lẩm bẩm:

- Không ngờ sau khi khỏi bệnh, thiên phú của nàng lại kinh khủng đến thế!

- Sao thế? Ngươi quen nàng ta?

Hàn phong thấy Đỗ Trạch nhìn nữ tử trên bình đài, miệng không ngừng lẩm bẩm thì tò mò hỏi.

- Nàng là người được chúng ta chữa bệnh trong lúc tiến tới Đế Đô. Ta cũng không ngờ tới lại gặp nàng ở nơi này!

Đỗ Trạch gật đầu giải thích một chút.

- Ồ! Vậy tương lai ta phải trông cậy vào người rồi, hắc hắc!

Hàn Phong vừa nghe nói hai người có quen biết nhau thì hai mắt sáng rực như đèn lồng, ánh mắt cũng không rời khỏi nữ tử trên bình đài.

- Ta nghĩ ngươi nên từ bỏ ý định này đi, ngươi có mơ cũng không nghĩ tới nàng chính là con gái của thành chủ Hạ Long Thành đâu! Ngươi nhắm chạm được thì cứ tiến tới, ta không hứa sẽ giúp đỡ ngươi trong việc này, nhưng ta hứa sẽ cười vào mặt ngươi, để cho ngươi tỉnh ra.

Đỗ Trạch nhìn thấu tim đen của Hàn Phong, lập tức cười nhạt.

Thông qua khoảng thời gian tiếp xúc với Mộng Kỳ, hắn biết nàng không phải người dễ dãi, hơn nữa thành chủ cũng không phải bị mù mà cho một tiểu tử nghèo như vậy quen con gái của lão.

- Ầy, cái này có chút ngoài dự kiến!
Hàn Phong bị Đỗ Trạch cho một ráo nước lạnh vào mặt, bề ngoài thì hắn nói từ bỏ, nhưng bên trong hoàn toàn ngược lại.

Trần Vũ nghe người khác ồn ào thì ngẩn đầu nhìn lên, thấy nữ tử vừa tỏa sáng lúc nãy là Mộng Kỳ thì chỉ cười nhẹ một cái, sau đó nhìn về phía trước, xem xét chừng nào tới lượt mình.

- Hắc hắc, nữ tử này còn đẹp hơn Hạ Ngưng Thường rất nhiều!

- Mộng Kỳ, ta nguyện chết vì nàng!

. . .

Vô số lời ba hoa chích chòe phát ra từ miệng đám nam nhân, để cho Mộng Kỳ đứng bên trên nghe thấy.

Bất quá nàng cũng không làm ra biểu hiện gì trên mặt, bỏ ngoài tai lời những người kia nói, sau đó nhẹ nhàng bước xuống bình đài.

Mộng Kỳ vừa bước xuống bình đài, một đám thiếu niên lập tức chạy đến xin làm quen, nhưng lập tức cảm giác được đang có một luồng hàn khí ở sau lưng mình.

Đám thiếu niên quay đầu nhìn lại, lập tức phát hiện sau lưng mình từ khi nào đã xuất hiện một người đàn ông trung niên, người này tuổi tác khoảng bốn mươi, khuôn mặt cương nghị, không giận tự uy, để cho đám thiếu niên sợ đến vỡ mật.

Kế bên người trung niên là hai lão nhân, một người mặc trường bào màu tím, người còn lại mặc bạch bào võ giả. Khí tức cực mạnh đang không ngừng lan tỏa ra bên ngoài, để cho đám thiếu niên lập tức rời đi, không dám làm phiền nữa.

- Cha, gia gia, Tô thúc!

Mộng Kỳ chạy tới ôm gia gia mình một cái, trên mặt hiện lên một nụ cười đầy hãnh diện.

- Ha ha, quá tốt rồi, con gái tốt lắm, lần này làm nở mày nở mặt gia tộc chúng ta rồi!

Thành Chủ đại nhân không khỏi cười lớn, trên mặt vẫn không dấu đi hết vẻ tự hào.

Đám thiếu niên xung quanh nhanh chóng được bình ổn, cuộc khảo thí lại tiếp tục diễn ra.

Đoàn người tiếp tục đi tới, rất nhanh đến lượt Đỗ Trạch bước lên.

- Ta lên trước đây!

Đỗ Trạch quay đầu lại cười với cả nhóm, sau đó tự tin bước lên trên đài.

- Ồ, không phải là một trong hai thiếu niên đã chữa bệnh cho tiểu thư hay sao?

Tô Lão thoáng ngẩn đầu nhìn lên bình đài, vừa lúc Đỗ Trạch đang bước lên, có chút ngạc nhiên lên tiếng.

- Là bọn hắn?

Gia gia của Mộng Kỳ đưa mắt đánh giá Đỗ Trạch.

Lúc trước lão đã nghe nói về hai tên tiểu tử kia, bất quá lão vừa xuất quan thì hai người bọn hắn đã rời khỏi thành, nên chưa từng có duyên gặp mặt.

- Đúng vậy!

Thành Chủ đại nhân gật đầu xác nhận, để cho Mộng Kỳ cũng phải đưa mắt nhìn tới bọn hắn.

Phía trên bình đài, Đỗ Trạch đi tới trước Diện Hồn Thạch, sau đó bình thản đặt tay lên trên, lập tức có ba viên đá hình trứng được khảm trên đó phát sáng.

- Số chín ngàn chín trăm sáu mươi tám, Đỗ Trạch, hồn lực đạt ba điểm!

Tiếp đến là Hàn Phong, liền nhanh chóng đạt được ba điểm hồn lực, cả hai bọn hắn vui cười đầy mặt, với ba điểm hồn lực thì bọn hắn sẽ không lo bình bị loại khỏi cuộc chơi.

- Không biết hồn lực ta sẽ đạt bao nhiêu điểm đây?

Cuối cùng cũng đến lượt Trần Vũ, hắn leo lên đài thi, trong lòng cũng có chút tò mò. Sau đó giao thẻ bài cho một gã học viên ghi số.

Hắn đi tới trước khối Diện Hồn Thạch số một, hai tay vươn ra ấn vào mặt đá, ba hơi thở sau, phía trên Diện Hồn Thạch chỉ có một viên đá phát sáng.

Tên học viên ghi chép thấy trên Diện Hồn Thạch chỉ có một viên đá phát sáng thì thở dài, hô lớn:

- Số chín ngàn chín trăm sáu mươi chín, Trần Vũ, hồn lực đạt một điểm!

Hồn lực vừa công bố, để cho đám Đỗ Trạch, Hàn Phong và Bạch Hồng Lăng kinh ngạc không thôi, bọn họ không ngờ hồn lực Trần Vũ lại yếu đến thế.

- Trần Vũ, ngươi không cần lo lắng, sau lưng ngươi vẫn còn chúng ta!

Đỗ Trạch và Hàn Phong đi tới vỗ vai an ủi, bọn hắn sợ huynh đệ của mình vì chuyện này mà buồn phiền. Nhưng cho dù Trần Vũ là một thường nhân, bọn hắn vẫn sẽ đối xử với huynh đệ mình như người một nhà, không chút xa lánh.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ