settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 41: Khảo Thí Hồn Lực

Sau khi nghỉ ngơi một canh giờ, bốn người lại tiếp tục đi vào ải thứ ba, lúc này trong quảng trường thứ ba đã có hơn mười ngàn người đứng chờ tới lượt.

Càng thông qua nhiều ải, số người bị loại ra ngoài càng nhiều hơn!

Trần Vũ ngẩn đầu nhìn thoáng qua phía trước, giữa sân là một cái bình đài khổng lồ, bên trên có bày ra hai mươi tảng đá màu tím cao hơn mười thước, bên trên mặt đá có khảm mười viên đá hình cầu như quả trứng.

Những tảng đá cao hơn mười thước kia chính là Diện Hồn Thạch, thứ này dùng để kiểm tra hồn lực của mỗi thí sinh. Mà nơi đây có tới hai mươi khối Diện Hồn Thạch, cho nên một lần có thể kiểm tra được hai mươi người.

Chỉ cần đưa tay lên phía trên, Diện Hồn Thạch liền cảm ứng được hồn lực của từng người, cho dù muốn che dấu hồn lực cũng không thể được.

Khi đã đặt tay lên, hồn lực đạt một điểm thì lập tức có một viên đá được khảm trên Diện Hồn Thạch được phát sáng. Nếu hồn lực đạt hai điểm thì hai viên đá như quả trứng sẽ phát sáng, cứ như vậy mà tính tới.

Đằng sau bình đài có hai mươi vị trưởng lão ngoại viện mặc trường bào màu bạc đang ngồi tọa trấn, mỗi người bọn họ chịu trách nhiệm quan sát một khối Diện Hồn Thạch, để tránh người khác đụng chạm tay chân, thay đổi kết quả.

Tuy những vị trưởng lão này đều đã lớn tuổi, nhìn sơ qua, chỉ cần một ngọn gió cũng có thể thổi bay bọn họ đi.

Nhưng bọn họ lại phát ra khí thế cực kỳ đáng sợ, giống như một ngọn núi cổ xưa đứng đó làm tim người đập nhanh, để cho cả đám ngoan ngoãn xếp hàng chờ bên dưới, không kẻ nào dám quậy phá gì.

Trần Vũ cùng những người khác liền đứng xếp hàng, đợi tới lượt mình bước lên trên khảo thí.

Mấy chục học viên của Đế Lâm học viện mặc trường bào đỏ lai đen, khí thế không yếu đang vội vàng phán đoán, tuyên đọc, ghi chép các loại.

Những thiếu niên vượt qua khảo thí về Ý Chí liền xếp thành hàng dài tới trước bình đài, đầu tiên bọn họ phải giao ra thẻ bài, khi ghi số xong liền được chọn một tảng Diện Hồn Thạch tùy thích, sau đó đặt tay lên phía trên.

Nếu ai có thể làm cho những viên đá hình quả trứng được khảm phía trên phát sáng càng nhiều, thì chứng tỏ thiên phú người này cực kỳ cao.

Do số thứ tự không được sắp xếp lại khi thông qua vòng khảo hạch thứ hai, cho nên số thứ tự vô cùng lộn xộn, chỉ còn cách xếp hàng, ai đứng trước sẽ lên trước, đây chính là quy cũ.

- Số hai trăm mười lăm, Trương Đình Đình, hồn lực đạt hai điểm!

- Số một ngàn không trăm mười hai, Hà Thiên Lộn, hồn lực đạt một điểm!

- Số ba trăm hai mươi, Khựa Tuân, hồn lực đạt không điểm!

- Số mười hai, Lục Bình, hồn lực đạt ba điểm!

Từng luồng ánh sáng phát ra từ những viên đá hình trứng được khảm trên Diện Hồn Thạch, học viên đứng một bên không có tuyên bố đủ điều kiện hay không, mà chỉ đọc kết quả, sau đó một tên khác ghi chép lại.

Mặc dù không có nói người nào thông qua hay không, nhưng những người có hồn lực đạt được một điểm lại buồn rầu không thôi.

Vì bọn họ biết, tỷ lệ những người có hồn lực đạt được một điểm, có thể được chọn làm học viên chính thức của học viện là vô cùng ít ỏi. Ví dụ như năm trước, hoàn toàn không có thí sinh nào có hồn lực đạt một điểm được tuyển chọn cả.

Bởi vì năm trước, số người có hồn lực đạt hai điểm trở lên quá nhiều, cho nên rà soát từ trên xuống dưới, căn bản là vừa đủ năm mươi ngàn người, để cho những người có hồn lực đạt một điểm vô vọng rời đi.

Đặc biệt là thiếu nữ mặc y phục màu hồng, số hai trăm mười lăm, Trương Đình Đình nghe xong kết quả liền hưng phấn, chạy tới ôm phụ mẫu xoay mấy vòng.

Hồn lực đạt hai điểm, xem như cũng không tệ rồi!

Không lâu sau, thiếu niên Tiêu Thừa Ân thiếu chủ Hòa Bình Thành mặt mày anh tuấn, bình thản tiến lên bình đài, giao ra thẻ bài, sau đó thoải mái bước tới Diện Hồn Thạch, đặt tay lên bên trên.
Chớp mắt một cái, sáu hòn đá hình trứng được khảm bên trên liên tục phát sáng, làm lóe mắt vô số người nhìn, ánh sáng rực rỡ làm chấn động vô số người.

Học viên phụ trách ghi chép không khỏi há hốc mồm, lúc sau kích động hét to:

- Số hai trăm hai mươi hai, Tiêu Thừa Ân, hồn lực đạt sáu điểm!

Mấy vị trưởng lão ngoại viện luôn híp mắt ngồi phía sau bình đài cũng bị kích động, ngước mắt nhìn về phía trước.

Nhìn đầu tiên là một lão nhân tuổi tầm tám mươi, nhưng khí lực phát ra từ người vẫn không hề yếu kém, lão ta nhìn sáu viên đá hình trứng được khảm trên Diện Hồn Thạch đang sáng rực rỡ, thì không khỏi hài lòng, cười nói:

- Không tệ, không tệ! Hạt giống có thiên phú tốt nhất hôm nay rốt cuộc đã được sinh ra. Ha ha ha! Xem ra Đế Lâm học viện chúng ta lại có thêm một thiên tài rồi!

Một vị trưởng lão khác thì thầm vào tai một tên học viên của Đế Lâm học viện.

Tên học viên của Đế Lâm học viện nghe xong, vội vã ghi chép gì đó trên tờ giấy sau đó nhanh chóng rời đi.

Hòa Bình Thành, Tiêu Thừa Ân hiển nhiên được coi là hạt mầm cần quan tâm chăm sóc!

Đám hộ vệ đến từ Hòa Bình Thành vui sướng hò reo, hưng phấn vì thiếu chủ có thiên phú cực cao, mặc dù đã biết trước, nhưng bây giờ lại vô cùng hưng phấn.

Cái tên thiếu chủ Hòa Bình Thành, Tiêu Thừa Ân đã khắc trong lòng đám thiếu niên tham gia khảo thí.

Tiêu Thừa Ân biểu hiện xuất sắc dẫn đến xôn xao, nhưng rất nhanh được bình ổn, tiếp tục khảo hạch.

Bỗng nhiên bên trái bình đài, ngay khối Diện Hồn Thạch số hai mươi đang ồn ào tiếng reo hò.

Bảy viên đá hình trứng trên Diện Hồn Thạch sáng rõ trong mắt mọi người, thiếu nữ bị ánh sáng bao phủ càng xinh đẹp động lòng người.

Học viên ghi chép của Đế Lâm học viện kích động hét to:

- Số hai mươi mốt, Hạ Ngưng Thường, hồn lực đạt được bảy điểm!

Đám người Trần Vũ cũng ngước mắt nhìn lên.

Thiếu nữ Hạ Ngưng Thường đứng trên bình đài khảo thí hồn lực cực kỳ kiêu ngạo, xinh đẹp, ngang ngược, nàng mặc váy trắng tinh thuần, vạt váy bay trong gió như tiên nữ không nhiễm bụi trần.

Hình ảnh phong hoa tuyệt đài này đã hấp dẫn ánh mắt của vô số người.

Đặc biệt là đám công tử, sứ giả của các nước lân cận, tự cho mình siêu phàm đang không ngừng nhìn chằm chằm vào thiếu nữ váy trắng đứng trên đài. Bọn họ bị mỹ sắc tuyệt trần chinh phục, hồn phách chẳng biết bay đâu về đâu.

- Ha ha ha, lại có thêm một người nữa có được thiên phú xuất chúng rồi!

- Đẹp quá, giống tiên nữ giáng trần vậy!

- Nếu nàng cười với ta một cái thì ta thấy đời mình có giá rồi!

Nhiều học viên của Đế Lâm học viện, cùng đám thiếu niên đang dự thi ngây như phỗng, nhìn thiếu nữ váy trắng giống như tiên nữ đứng trên đài, hận không thể lập tức thần phục dưới váy của nàng.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ