settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 40: Ý Chí Kinh Người

Sở dĩ Trần Vũ ngồi trong đại trận mà không bị gì, ngay cả một hạt mồ hôi trên cơ thể cũng không có rơi ra, là vì hai nguyên nhân.

Thứ nhất, hắn ngồi trong Trấn Thiên Tháp hơn ba trăm năm, cho nên đã tinh thông các loại trận pháp từ nhỏ tới lớn, vì lẽ đó, hắn biết cách tìm ra điểm yếu nhất trong trận pháp trọng lực mà học viện đã chuẩn bị.

Thứ hai, Trần Vũ lợi dụng trạng thái vô thức của bản thân, đẩy chính mình rơi vào cảnh giới tĩnh lặng, khiến hắn không cảm thấy một chút cực khổ khi phải ngồi trong đại trận.

- Ầy, Trần Vũ vậy mà lại dễ dàng ngồi trong đây như vậy, xem ra ý chí của chúng ta vẫn còn cách hắn một khoảng rất xa.

Hàn Phong cố gắn quan sát Trần Vũ đang ở phía trước, thấy đồng bọn của mình thảnh thơi như không có gì, nhất thời cảm khái một tiếng.

- Ài, ngay từ đầu ta đã đoán ra Trần Vũ không phải người bình thường rồi!

Đỗ Trạch cắn răng chịu đựng, một bên lắc đầu cười trừ, giải giải thích cho Hàn Phong nghe một chút.

Từ lúc được Trần Vũ cứu trong sơn mạch, cho tới việc xem bệnh cho Mộng Kỳ tiểu thư, Đỗ Trạch như cảm nhận được con người huynh đệ này không hề đơn giản như bề ngoài.

Tuy ngoài miệng Trần Vũ nói không biết, hoặc là nói chỉ biết chút ít, thì như rằng hắn tinh thông còn hơn mấy gã lão sư khác, đến thành chủ đại nhân còn phải nể Trần Vũ tám phần, huống chi là Đỗ Trạch.

Lúc này, ngồi bên cạnh Trần Vũ là một gã thiếu niên khác, chỉ thấy hắn ta cũng đang khép hờ hai mắt, xung quanh cơ thể không ngừng xuất hiện những ánh sáng mờ ảo, biểu tình trên mặt bình tĩnh tự nhiên, trông tư thái rất nhẹ nhàng.

Thiếu niên kia để cho không ít trưởng lão ngoại viện đứng bên ngoài chú ý tới. Bất quá mấy vị trưởng lão cũng thuận mắt nhìn sang đánh giá Trần Vũ một chút.

Thời gian trôi nhanh như bay, mới đầu trong đại trận còn lại năm mươi người, vậy mà bây giờ còn lại không quá bốn mươi người.

Hai canh giờ sau, kiếm trận số tám chỉ còn lại Trần Vũ, Đỗ Trạch, Hàn Phong,... tổng cộng mười tên thiếu niên. Những người khác vì không chịu nổi trọng lực cho nên đã từ bỏ, rời khỏi đại trận.

Trần Vũ vẫn như cũ, ngồi ngay vị trí này, cho nên xung quanh hắn không có quá nhiều trọng lực đè xuống, cùng lắm trọng lực cũng chỉ hơn tám mươi cân lực lượng mà thôi!

Theo thời gian trôi qua, trọng lực trong kiếm trận dần tăng lên, lúc này trọng lực đã tăng lên gấp chục lần, để cho năm người khác phải từ bỏ cuộc chơi.

Đỗ Trạch dốc hết sức chống đỡ, người hắn ướt đẫm mồ hôi. Khuôn mặt vì đau đớn mà co giật, vặn vẹo dữ tợn, sắp cắn nát môi, từng dòng máu chảy từ khóe môi xuống ngực. Hai tay Đỗ Trạch chống xuống mặt đất, người run bần bật chịu đựng đau đớn khó thể tưởng tượng.

Cuối cùng, không quá năm phút sau, hai người Đỗ Trạch và Hàn Phong liền từ bỏ, tiến ra ngoài đại trận nghỉ ngơi.

Bạch Hồng Lăng đứng bên ngoài, thấy Đỗ Trạch đã chịu rời khỏi thì thở phào nhẹ nhõm, nàng biết tên này rất cứng đầu, nên rất khó để hắn từ bỏ, trừ khi đã quá sức chịu đựng.

Bây giờ trong đại trận chỉ còn lại hai người, đó là Trần Vũ và gã thiếu niên ngồi kế bên!

Lúc trước, gã thiếu niên ngồi kế bên Trần Vũ vẫn còn thong dong, nhưng bây giờ khuôn mặt đã lộ ra vẻ đau khổ, áo trắng ướt đẫm mồ hôi, thân thể khẽ run rẩy. Ánh sáng xanh nhạt ẩn hiện trên người, hắn ta chính là nhờ vào nguyên lực để đối kháng trọng lực.

Nhưng lúc này cũng đành cắn răng, đứng dậy rời khỏi đại trận, nếu ngồi lâu thêm nữa, chắc chắn trọng lực sẽ ảnh hưởng đến xương cốt của hắn ta.

Nhưng trước khi rời đi, hắn ta không khỏi liếc mắt nhìn Trần Vũ với vẻ mặt ngạc nhiên.

Không lâu sau, Trần Vũ mở hai mắt ra, thấy xung quanh mình không còn người nào thì khóe miệng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, sau đó cũng đứng dậy nhanh chóng tiến ra bên ngoài đại trận.

Trưởng lão ngoại viện áo bạc, cùng các học viên khác của Đế Lâm học viện đứng bên ngoài nhìn chăm chăm vào Trần Vũ, trong con ngươi hiện lên một tia kinh dị.

- Tên này đúng là quái vật!

Một người trong số đó lên tiếng thán phục.
Người khác cũng thầm đánh giá Trần Vũ, không có một chút nguyên lực vậy mà cũng có thể trụ được lâu như vậy, không phải quái vật vậy là cái gì?

Các thiếu niên khác đang chờ bên ngoài, ánh mắt nể phục nhìn vào Trần Vũ, sau đó nhiệt huyết trong người càng bùng cháy mạnh hơn.

Lúc Trần Vũ đến gần đám người Đỗ Trạch, bất ngờ từ sau lưng đi tới một nữ tử mặc trường bào màu đỏ, vạt áo rất cao, mơ hồ có thể nhìn thấy cặp đùi săn chắc trắng trẻo tràn đầy mỹ cảm, dáng nàng cao gầy, làm người ta không thể rời mắt.

Tướng mạo của nàng ko thể nghi ngờ là rất đẹp, lỗ tai đỏ hồng cụp xuống, có một nét phong tình dị tộc không tả.

Nàng đi tới trước người Trần Vũ, đưa tay ra nói:

- Xin chào, ta là Hỏa Kinh Vân! Không ngờ ý chí của ngươi quả thật không tầm thường chút nào, ngươi tên gì?

Nhìn Hỏa Kinh Vân, Trần Vũ cũng không làm ra biểu hiện gì trên mặt, tuy song phương không quen biết, nhưng nhìn thấy bộ dạng chân thành của nàng, Trần Vũ cũng đưa tay ra, trả lời:

- Vô Danh!

- Hì hì, ngươi tên Trần Vũ đúng không, ta sẽ ghi nhớ cái tên này!

Nàng ta bĩu môi nhìn vào tấm thẻ bài trên tay Trần Vũ, sau đó mỉm cười rồi lách người rời đi.

Toàn bộ quá trình, Trần Vũ cũng không thu vào mắt, hắn không muốn vướng phải quá nhiều chuyện không cần thiết.

Hơn nữa trước đó hắn từng nghe Đỗ Trạch kể, bên ngoài thế giới này có vô số người vì tranh giành nữ nhân mà ám toán lẫn nhau.

Cho nên tránh được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, tối ngày chém giết tranh giành nữ nhân với nhau, thì suốt đời cũng không làm nên trò trống gì!

- Trần Vũ, ngươi đúng là một tên siêu may mắn đó nha! Mới vừa vào khảo thí liền có người để ý tới ngươi, hắc hắc, hay là ngươi cũng thử tiến tới với nàng ta xem?

Hàn Phong chạy lại vỗ vai Trần Vũ cười sảng khoái.

Hơn nữa Hàn Phong thấy Trần Vũ từ đầu tới cuối vẫn đi một mình, hoàn toàn không có hình bóng nữ nhân theo sau, cho nên cũng muốn gán ghép một chút.

- Đáng tiếc, ta đã có thê tử rồi!

Trần Vũ lắc đầu cười nhạt, có một mình Nguyệt Nhi là đủ, còn lại hắn lười quan tâm tới người khác quá nhiều.

- Ta biết ngay mà, người như ngươi làm sao mà sau lưng không có bóng hồng được chứ, ha ha ha...

Đỗ Trạch cười lớn một tiếng, sau đó nói tiếp:

- Hiện tại chúng ta đã vượt qua ải thứ hai, tiếp đến là ải cuối cùng. Do mới vừa từ trong đại trận bước ra, nên chúng ta được nghỉ ngơi một canh giờ để lấy sức, sau đó mới tiếp tục khảo thí.

- Đỗ Trạch nói không sai, hơn nữa ải thứ ba chính là ải khỏe nhất, chúng ta chỉ cần thôi động hồn lực là được, ngoài ra cũng không cần làm gì thêm!

Hàn Phong gật đầu mỉm cười, sau đó dẫn đầu bốn người rời đi tìm chỗ nghỉ ngơi.

Lúc này, đã có hàng vạn thiếu niên tham gia khảo thí, nhưng số người vượt qua ải thứ hai chỉ vừa mới có mười ngàn người, xem ra số lượng vẫn còn xa mới đủ con số năm mươi ngàn.

Có thể thấy quá trình lựa chọn hà khắc cùng tàn khốc thế nào!

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ