settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 39: Khảo Thí Ý Chí

Nhìn tràng cảnh người khác bị loại khỏi cuộc chơi, ai nấy đều có chút thương cảm cho những người đó. Nhưng trong lòng lại tràn đầy vui mừng, những người kia bị loại thì bọn hắn sẽ lại có thêm cơ hội tiến vào bên trong.

Vì hằng năm, học viện chỉ thu vừa đủ năm mươi ngàn người, những người khác không thành công thì lại phải đợi tới năm tiếp theo.

Mà nơi kiểm tra cốt linh phía trước, chỉ cần tuổi không hơn hai mươi mốt, như vậy liền có tư cách thi tiếp, để tránh lãng phí thời gian của học viện.

Phía trên cao trong phủ điện, có vô số trưởng lão đang ngồi quan sát công tác ghi danh, chỉ cần có người lộn xộn, muốn đến đây phá rối, lập tức sẽ bị bọn họ tống cổ ra ngoài.

Bên trên bình đài, hơn hai trăm người mặc trường bào của học viện đang không ngừng kiểm tra cốt linh của từng người, bọn họ cầm lưỡi dao nhọn rạch lên tay thí sinh, sau đó phân biệt một lúc rồi báo ra tuổi tác.

- Hai mươi mốt tuổi, hợp cách!

- Mười chín tuổi, hợp cách!

- Mười sáu tuổi, hợp cách!

- Hai mươi hai tuổi... Đại thúc này, ngươi già như vậy rồi còn giả nai đi thi, không hợp cách!

- Hai mươi tuổi, hợp cách!

Từng học viên đứng phía sau lớn tiếng tuyên bố vận mệnh của mỗi thí sinh, để cho người nào cũng phải hồi hộp không thôi.

Những tên định đánh lừa số tuổi để thông qua khảo thí liền bị vạch trần, sau đó nhanh chóng cụp đuôi bỏ đi.

Có người đau khổ cầu xin, có người khóc lóc nhưng không được học viện đồng tình, nếu ai gây rối quá mức thì sẽ bị người của Đế Lâm học viện tới gô cổ.

Đám người Đỗ Trạch, Hàn Phong nhìn thấy tràng cành trước mắt, hiển nhiên là rất thổn thức.

Trần Vũ và Bạch Hồng Lăng đơn nhiên cũng vào hàng đứng chơi, rất nhanh liền sắp tới lượt bọn hắn tiến lên phía trên.

Một lát sau liền tới lượt của Đỗ Trạch, tên này liền thông qua khảo thí một cách dễ dàng, sau đó đến lượt Hàn Phong tiến đến phía trước.

- Mười sáu tuổi, hợp cách thông qua!

Sau khi Hàn Phong hoàn thành xong, Trần Vũ liền bước lên phía trước, người ngồi kiểm tra cốt linh là một tên học viên khoảng hai mươi tuổi, hắn ta liếc mắt nhìn Trần Vũ, mặt không chút biểu tình, ra lệnh:

- Vươn cánh tay trái ra, mau lên!

Thấy thái độ gã thiếu niên trước mặt có chút không vừa lòng, nhưng Trần Vũ cũng không quan tâm tới, một bên giơ cánh tay trái lên, sau đó là cảm giác hơi tê như bị ong mật chích.

Tên học viên chăm chú nhìn màu sắc của máu tươi, phán đoán xong ý bảo Trần Vũ thông qua:

- Mười sáu tuổi, hợp cách!

Trần Vũ cười nhạt, tiến đến phía trước, chuẩn bị tiến vào trong quảng trường khảo thí thứ hai.

Sau lưng Trần Vũ, thiếu niên cùng lứa nhìn hắn hâm mộ, sau đó nhanh chân bước lên bàn gỗ để kiểm tra cốt linh.

Vừa rời khỏi bàn kiểm tra cốt linh, Trần Vũ lập tức nhận được thẻ bài từ người phụ trách của Đế Lâm học viện.

Trên thẻ bài tinh xảo có khắc hai chữ Trần Vũ, sau lưng thẻ bài khắc con số chín ngàn chín trăm sáu mươi chín.

Nó đại biểu Trần Vũ là thiếu niên thứ chín ngàn chín trăm sáu mươi chín thông qua trắc nghiệm cốt linh.

Mỗi năm có mấy vạn thiếu niên đến tham gia khảo thí gia nhập vào Đế Lâm học viện, nhưng cuối cùng vượt qua thử thách, trở thành học viên của Đế Lâm học viện chỉ có năm mươi ngàn người, cho thấy sự cạnh tranh rất là kịch liệt.

Cần nói thêm là năm mươi ngàn học viên vừa thông qua ba ải, trong vòng nửa năm lại phải kiểm tra lần thứ hai. Chỉ khi vượt qua lần thứ hai này thì mới được giữ trong học viện, còn không sẽ bị đuổi về.

Bởi vậy, có thể thấy con đường để trở thành võ giả trong thế giới này, đầy chông gai như thế nào!

Hàn Phong, Đỗ Trạch và Bạch Hồng Lăng đã đứng chờ Trần Vũ ở phía trước, thấy hắn đến, Hàn Phong cười ha hả, nói:

- Thông qua đợt kiểm tra cốt linh chính là kiểm tra nghị lực, mọi người đang tiến hành ở phía trước, chúng ta qua đó xem thử!

- Được!

Trần Vũ liền đi theo mọi người đến phía trước xem vui, nhìn về quảng trường thứ hai đã có hơn mấy ngàn người đang đứng đợi, bọn hắn đành phải xếp hàng chờ tới lượt.

Vòng thi thứ hai này, chính là trắc nghiệm nghị lực!

Đối với võ giả, ngoại trừ các điều kiện bẩm sinh như thiên phú, hồn lực ra thì ý chí cá nhân rất quan trọng trên con đường tu luyện võ đạo.

Điều kiện bẩm sinh của mỗi người cũng không thể quyết định hết thảy tương lai!

Trên thế giới này có không ít thiếu niên thiên tài siêu quần, nhưng cuối cùng cũng trở thành một người bình thường.

Còn những người bị gọi là phế vật, cuối cùng lại nhờ vào ý chí không gì sánh bằng của mình, từng bước tiến vào hàng ngũ cường giả.

Học viện Đế Lâm sáng tạo ra đã trải qua hơn ngàn năm, bởi vậy các loại kinh nghiệm cùng tri thức đã được tích lũy nhiều vô số kể, cho nên hệ thống khảo thí đã trở nên hoàn thiện.

Bởi vậy mới thấy, quá trình khảo sát ý chí là điều không thể bỏ qua!

Lần này chờ đợi các thiếu niên ở phía trước chính là một tòa kiếm trận khổng lồ. Bên trong chính là trọng lực đáng sợ, bước vào bên trong kiếm trận, lập tức sẽ có một trận trọng lực đè xuống, như đang cõng trên lưng vật nặng ngàn cân, vô cùng vấp vả.

Đám thiếu niên bị yêu cầu ngồi vào bên trong, sau đó tùy theo thời gian dài hay ngắn, qua đó mới phán đoán thành tích tốt hoặc xấu.

Đây là cách tốt nhất để kiểm tra ý chí của một người!

Hồi lâu sau, nhóm Trần Vũ cùng hơn một trăm người khác được xếp vào bên trong trận đồ số tám, chỉ có Bạch Hồng Lăng là không tham gia tiếp, nàng chỉ đứng bên ngoài quan sát mọi người.

Chờ đám thiếu niên ngồi khoanh chân dưới đất, khi đã chuẩn bị sẵn sàng, trưởng lão ngoại viện áo bạc ở bên ngoài khởi động đại trận. Trong phút chốc trọng lực ở mặt đất tăng mạnh gấp hai, ba lần, như ngọn núi đột nhiên đè trên lưng.

Lúc này có vài thiếu niên lơ là, không chịu chuẩn bị từ trước, liền bị trọng lực đè sấp mặt dưới đất, miệng không ngừng hét thảm.

Trong khoảng ba, bốn phút trôi qua, lại có không ít thiếu niên hét thảm một tiếng, sau đó tử bỏ, lùi ra bên ngoài. Ngoài ra còn có người không chịu đựng được mà ngất xỉu, liền bị một vị trưởng lão chờ sẵn ở bên ngoài đại trận mang ra.

Hơn một trăm người, rất nhanh chỉ còn lại năm mươi người, trong đó nhóm Trần Vũ vẫn chưa có người nào bị đẩy ra.

Đỗ Trạch và Hàn Phong không khỏi nhíu chặt mày, nhắm mắt cố gắn chống cự, khiến từng giọt mồ hôi toát ra trên trán, ướt đẫm cả y phục.

Còn những người khác vì chịu đựng không nổi, liền dùng cách cắn rách môi, máu đỏ chảy ra từ khóe miệng, để bọn họ cảm thấy đau đớn mà không mất đi ý chí.

Đương nhiên có người rất nhẹ nhàng, bởi vì cơ sở võ đạo bọn họ vững chắc.

Còn có người lóe lên ánh sáng yếu ớt, đó là tượng trưng cho người nắm giữ nguyên khí. Bọn họ dùng lực lượng nguyên khí đối kháng trọng lực tất nhiên là nhẹ nhàng hơn lấy lực lượng thân thể chống cự rất nhiều.

Chỉ có một mình Trần Vũ là khác người, chỉ thấy hắn ngồi nhắm mắt tịnh thần, trên người cũng không rơi ra một giọt mồ hôi, khuôn mặt lại vô cùng bình thản như đang ngồi chơi trong đại trận, khiến cho người khác hoàn toàn nể phục.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ