settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 38: Khảo Thí Bắt Đầu

- Hiện tại chúng ta còn hai ngày để chuẩn bị cho kỳ khảo thí, các ngươi cũng nên chuẩn bị cho thật tốt, nếu lần này không thành công thì phải đợi tới năm sau, như vậy sẽ rất mất thời gian.

Đỗ Trạch lên tiếng nhắc nhở mọi người cùng cố gắn, bản thân hắn cũng không muốn phải đợi tới năm sau.

Hiện tại mọi người đã có chỗ ở tốt, nên việc tìm quán trọ không còn là mối lo ngại nữa. Cho nên phải nắm bắt thời cơ rèn luyện bản thân, để khi khảo thí không bị loại ra bên ngoài.

- Ngươi nói không sai, ta quả thật không muốn phải đợi thêm một năm nữa, như vậy thì rất mất mặt với tộc nhân. Mọi người đã hi vọng hết vào ta, cho nên ta không thể thất bại!

Hàn Phong lập tức gật đầu, trong con ngươi bắn ra một tia nghiêm nghị, vô cùng quyết tâm cho đợt khảo thí lần này.

Trong hai ngày tiếp theo, Đỗ Trạch và Hàn Phong canh ngay lúc mặt trời vừa mới ló dạng, liền tranh thủ ngồi một lúc, cố gắn cảm nhận thiên địa linh khí xung quanh cơ thể.

Tuy hoàn toàn thất bại nhưng bọn hắn không chút chán nản, ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng càng thêm bùng cháy. Khi mặt trời vừa lên cao đám người Hàn Phong và Đỗ Trạch lại bắt đầu đứng giữa sân tập luyện quyền pháp mà gia tộc truyền cho.

Trong nhóm chỉ có hai người không thèm để ý tới, đó là Trần Vũ và Bạch Hồng Lăng.

Về phần Trần Vũ, mỗi sáng hắn chỉ ngồi xếp bằng để dưỡng thần mà thôi, còn Bạch Hồng Lăng thì đi chuẩn bị đồ ăn cho mọi người.

Cứ thế, hai ngày thoáng cái trôi qua trong chớp mắt, hôm nay là ngày Đế Lâm học viện chính thức chiêu sinh trong toàn Hoàng Triều.

Trời vừa sáng, đám người Trần Vũ liền lên đường đi tới Đế Lâm học viện.

Lúc này, hai phiến đại môn khổng lồ đóng chặt lúc trước đã được mở rộng ra hai bên, để cho mọi người tùy tiện đi vào bên trong.

Sau cánh cửa khổng lồ là một quảng trường được xây dựng từ đá tảng trắng như ngọc, có thể chứa hơn mười vạn người.

Ở phía trước quảng trường là một bình đài thật lớn, trên bình đài đã chuẩn bị trước hai trăm cái bàn gỗ, bên trên chứa đủ dụng cụ khảo thí.

Mà ở trên quảng trường, người đông như nêm cối, có không ít người đang háo hức chờ đợi, bọn họ đều ăn mặc sạch sẽ, liên tục cười nói với nhau.

Đây là cảnh tượng mà chỉ ở Đế Lâm học viện mới có!

Trong hoàng triều, chỉ cần tiến vào trong Đế Lâm học viện thì thân phận sẽ lập tức biến hóa nghiêng trời lệch đất, kéo theo đó gia tộc sẽ được Đế Lâm học viện bảo hộ. Bởi vậy bên trong hoàng triều, những tiểu gia tộc đều cố gắn cho hậu nhân của mình đặt chân vào học viện.

Bốn người chen nhau bước vào cửa, nhanh chóng đứng xếp hàng sau lưng người khác.

- Ha ha, lần này trong quá trình khảo thí, ta sẽ phô trương hết tài lực của bản thân. Như vậy nhất định sẽ được các trưởng lão ngoại viện chú ý tới!

- Hắc hắc, Lục gia của ta đã chuẩn bị mọi thứ chu toàn, ta chỉ cần nhẹ nhàng liền có thể thông qua khảo thí tiến vào bên trong.

- Ta nghe nói, những người danh gia quý tộc cũng muốn tham gia đấy!

- Ồ, ta thấy chuyện này không có gì là lạ, gia tộc nào mà không muốn tiến vào trong này chứ?

. . .

Lúc này bên trong Đế Lâm học viện cực kỳ náo nhiệt, người đến người đi, ồn ào lộn xộn.

Đế Lâm là học viện võ đạo lớn nhất trong ngàn dặm Đế Đô Thành, bất quá chỉ đứng sau Đế Đô học viện của triều đình.

Cho nên, hằng năm có vô số thiếu niên anh tài muốn gia nhập vào học viện.

Bởi vậy, thiếu niên anh tài đến tham gia khảo thí nhiều vô số kể.

Cộng với đám thị vệ đi theo bảo vệ, sứ giả các nước xung quanh đến xem lễ, đệ tử Đế Lâm học viện và nhân viên tổ chức,... Làm cho không gian bên trong vốn đã chật hẹp lại càng chật hơn.
Bong bong bong!

Bất ngờ, từ trong trung tâm của Đế Lâm học viện vang lên từng đợt tiếng chuông làm mọi người giật mình, sau đó ngẩn đầu tập trung về phía trước.

- Chuông đã vang lên chín tiếng, đây chính là lúc mọi người chuẩn bị tiến vào bên trong khảo thí.

Hàn Phong lập tức mỉm cười, đây là thời khắc mà hắn đang mong đợi.

- Ồ!

Mọi người trong quảng trường ồ lớn một tiếng, chỉ thấy phía trước quảng trường có một một lão nhân từ trên không bay xuống, sau lưng có hai thiếu nữ mặc huyết y đi theo.

Từng người đều mang theo khí tức cường đại, khuôn mặt lạnh lùng, cả người tràn ngập nguyên khí ba động, dĩ nhiên là cường giả phía trên Tiên Thiên Cảnh, để cho toàn trường hoàn toàn im lặng, không dám phát ra một tiếng động nào.

- Rất tốt!

Lão nhân nhìn thấy mọi người im lặng thì thoáng gật đầu một cái, sau đó nhìn xuống quảng trường, nhàn nhạt lên tiếng:

- Ta là Tào Hỏa, là ngoại viện trưởng lão, cũng là người sẽ xem xét quá trình khảo hạch lần này.

- Năm nay có một chút thay đổi, lần này học viện chỉ thu những người từ hai mươi mốt tuổi trở xuống, nếu người nào trên hai mươi mốt thì hãy tự bước ra bên ngoài, nếu không, đến lúc đó các ngươi cũng sẽ bị loại mà thôi!

Nói tới đây, Tào Hỏa trưởng lão vuốt râu mỉm cười, ánh mắt tư thái nhìn xuống đám người phía dưới.

- Ồ, ha ha, vậy năm nay ta được vào bên trong học viện rồi!

Phía dưới quảng trường liên tục vang lên những tiếng cười đầy vui mừng. Nhưng cũng không ít người bị loại khỏi vòng xếp hàng, lủi thủi rời đi.

- Quy tắc vẫn như cũ, các ngươi chỉ cần thông qua ba ải, đó là: kiểm tra cốt linh, kiểm tra nghị lực, cuối cùng là hồn lực. Sau khi hoàn thành ải thứ ba, các ngươi phải chờ đợi trong hai ngày, khi đó học viện sẽ công bố danh sách xếp hạng, người nào có tên trong danh sách sẽ chính thức trở thành học viên của Đế Lâm học viện.

- Các ngươi đã rõ chưa?

Tào Hỏa trưởng lão liếc mắt nhìn xuống quảng trường, hỏi một tiếng.

- Rõ!

Hơn mười vạn người đồng thanh hét lớn một tiếng, để cho khí thế rung trời lệch đất.

- Tốt, bây giờ khảo thí chính thức bắt đầu!

Tào Hỏa vừa dứt lời, một chân đạp nhẹ xuống đất, trực tiếp bay lên trên không, sau đó đạp không mà đi, để cho đám thanh thiếu niên phía dưới ao ước không thôi.

Đợi đám người Tào Hỏa trưởng lão rời đi, từ phía sau bình đài bước lên hai trăm người, bọn họ đều mặc áo bào của học viện, sau đó bình thản ngồi trước bàn gỗ khảo thí.

Đám người Trần Vũ đứng ngay hàng thứ một ngàn hai trăm, mà bọn hắn đứng gần cuối hàng, cho nên khi tiến gần tới trước bình đài, thì quá trình khảo thí đã diễn ra hơn một canh giờ.

Tuy chỉ mới trôi qua một canh giờ, vậy mà đã có mấy ngàn thiếu niên tiến lên khảo thí bị loại ra khỏi cuộc chơi.

Có người nhảy nhót hoan hô vì qua được cửa thứ nhất.

Có người ôm người khóc to, muốn tự sát vì bị đào thải.

Trong quảng trường rộng lớn, liên tục diễn ra các tình huống bi hài của cuộc đời.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ