settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 37: Mua Nhà

- Hiện tại vẫn chưa đến lúc khảo hạch, nên chúng ta không cách nào tiến vào bên trong được! Trước mắt chúng ta cũng chỉ có thể đi tìm một nơi để dừng chân, sau đó mới tính tới những chuyện khác.

Đỗ Trạch ngắm nhìn sự nguy nga của Đế Lâm học viện một chút, sau đó lên tiếng nhắc nhở mọi người.

- Ngươi nói không sai chút nào! Bất quá nhìn số lượng người đi lại trong đây, ta cảm giác có chút bất an trong lòng. Tốt nhất là chúng ta phải nhanh chân lên mới được!

Hàn Phong lập tức gật đầu đồng ý.

Nếu không chuẩn bị trước, chỉ e là không còn chỗ để ở, như vậy bọn hắn phải tìm những nơi ở xa học viện hơn, còn nếu như đường cùng thì bọn hắn mới nghĩ tới chuyện thuê phòng trong học viện.

Mặc dù bên trong học viện vẫn có chỗ cho học viên thuê phòng, tuy nhiên luật lệ bên trong rất hà khắc, cho nên không ai trong bốn người nguyện vào trong đó.

Bốn người lập tức chia thành ba nhóm, Đỗ Trạch với Bạch Hồng Lăng là một nhóm, còn lại Trần Vũ và Hàn Phong mỗi người một nhóm, sau đó nhanh chóng đi xung quanh dò tìm những quán trọ cho thuê trong thời gian dài.

Hai canh giờ trôi qua trong mệt mỏi, bốn người bọn hắn đã đi cách xa Đế Lâm học viện tới một dặm, vậy mà cũng không có quán trọ nào còn trống.

- Thật là có chút nằm ngoài dự liệu, không ngờ đi cách xa cả dặm cũng không còn chỗ để thuê, xem ra chúng ta đã chậm một bước rồi!

Trần Vũ thở dài một cái, bốn người bọn hắn tính vẫn không bằng người khác tính.

Những người khác cũng đã dự đoán được tình huống này, cho nên đã tranh thủ đến đây sớm hơn một tháng để thuê phòng trọ, cho nên hiện tại quán trọ thì nhiều mà phòng trống thì không còn cái nào.

- Nếu như quán trọ không còn chỗ, vậy chi bằng chúng ta thử đi tìm những ngôi nhà đang cho thuê, tuy giá cả có đắt hơn một chút, nhưng đó cũng là một phương án rất tốt.

Hàn Phong vuốt cằm suy tư, trong đầu hắn liền xẹt qua một ý nghĩ táo bạo.

- Đây cũng không phải là ý kiến tồi, lúc ta đi tìm quán trọ, vô tình đã nhìn thấy một căn nhà đang cho thuê, hay là chúng ta tới đó hỏi thử một chút.

Đỗ Trạch nhớ lại căn nhà trống lúc nãy, lập tức vui mừng nói.

- Ha ha, thật tốt, vậy chúng ta phải nhanh chân lên.

Hàn Phong cười lớn một tiếng, xem ra hắn không cần phải phí thêm thời gian để tìm chỗ nghỉ ngơi rồi.

Bạch Hồng Lăng đứng một bên nhìn mọi người nói chuyện, nàng chỉ mỉm cười chứ không có ý kiến gì, hiện tại bản thân nàng còn không nhớ được chính mình thật sự là ai, cho nên Đỗ Trạch đi đâu nàng sẽ theo đó.

Lấy Đỗ Trạch dẫn đầu, mọi người nhanh chóng tìm được căn nhà như miêu tả của Bạch Hồng Lăng. Căn nhà này rõ ràng là lớn hơn phòng trong quán trọ rất nhiều, diện tích đất rộng hơn tám mươi thước vuông.

Phía trước nhà còn có một cái sân nhỏ, hơn nữa bên trong còn có bốn phòng, vừa vặn đủ chỗ cho bọn hắn nghỉ ngơi.

Chủ nhân căn nhà này là của một lão nhân đã hơn sáu mươi, tóc tai cũng đã bạc trắng cả đầu, bọn hắn bắt đầu cò kè mặc cả với lão nhân, để có được một cái giá tốt nhất cho mình.

- Lão có thể giảm thêm một ít tiền cho chúng ta được không? Bọn ta từ nơi khác tới, cho nên kim tệ trong người không có nhiều. Hơn nữa những quán trọ xung quanh cũng không còn chỗ trống, nếu không thuê được chỗ này, bọn ta cũng không biết phải đi đâu về đâu!

Hàn Phong hai mắt rưng rưng nhìn lão nhân thành khẩn cầu xin, hắn mới không nguyện ý đi mướn phòng trong học viện.
- Cầu xin người hãy giảm một ít tiền cho chúng ta, chúng ta quả thật không còn nhiều tiền trong người.

Bạch Hồng Lăng cũng lên tiếng cầu xin, từ đầu tới giờ nàng chưa giúp được gì nhiều cho mọi người, nên hiện tại nàng muốn ra sức thuyết phục lão nhân trước mặt này.

- Thôi được rồi, ta cũng đã gần đất xa trời nên làm một việc tốt vậy! Ngôi nhà này ta sẽ không cho thuê nữa, mà muốn bán nó lại cho các ngươi với giá một nghìn kim tệ. Đây đã là cái giá thấp nhất mà ta có thể đưa ra, còn không thì chỉ trách các ngươi không có duyên với căn nhà này mà thôi!

Lão nhân nhìn đám thiếu niên trước mặt đang không ngừng cầu xin thì đành thở dài một cái, sau đó cương quyết lên tiếng.

Bọn họ cầu xin tới giờ cũng đã hơn hai canh giờ, vậy mà đám thiếu niên này vẫn không từ bỏ, thấy bọn hắn có chút đáng thương, nên lão nhân cũng đành lắc đầu chấp nhận.

Bốn người nhìn nhau thầm gật đầu một cái, lúc đầu tới đây bọn hắn còn dự định sẽ thuê nhà để ở. Nhưng không ngờ lần này lại có thể mua được một căn nhà trong Đế Đô Thành đắt đỏ này.

Phải biết, ở Đế Đô tất đất tất vàng, mà bọn hắn có thể mua được căn nhà rộng tám mươi thước vuông với cái giá một nghìn kim tệ, xem như đã rất tốt rồi.

- Một nghìn kim tệ, chúng ta đào đâu ra số tiền lớn như vậy?

Đang vui thì đứt dây đàn, Hàn phong có chút buồn bực vì phát hiện ra trong người hắn cũng không còn lại bao nhiêu tiền để đóng góp cùng mọi người.

- Ta có!

Trần Vũ mỉm cười, lúc trước chữa bệnh cho tiểu thư trong phủ Thành Chủ, hắn vẫn còn một nghìn kim tệ trong người, cũng chưa từng lấy ra sử dụng lung tung. Hiện tại cũng đã đến lúc dùng tới số tiền đó, nên hắn cảm thấy thành quả lúc trước của mình rất đáng giá.

- Lão bá, chúng ta quyết định sẽ mua lại căn nhà này! Đây là một nghìn kim tệ như yêu cầu, xin mời kiểm tra lại.

Đưa túi kim tệ cho lão nhân, Trần Vũ cũng không có một chút tiếc nuối trong lòng. Bỏ số tiền này ra thì hắn chính thức sẽ có một căn nhà, về sau không cần phải đi vào quán trọ nữa.

- Một nghìn kim tệ đã đủ, vậy các ngươi ở đây đợi ta một chút, ta sẽ đem khế ước bán căn nhà này giao cho các ngươi.

Lão nhân mỉm cười rời đi, một lúc sau liền đưa cho Trần Vũ bản viết tay khế ước của căn nhà này, bên trên có đóng mộc của triều đình đầy đủ.

Có nó trong tay, thì từ đây về sau nhà này là của hắn!

Khi lão nhân rời đi, Trần Vũ đi một vòng xung quanh, nhìn lại căn nhà mình vừa mua một chút. Căn nhà này cũng không có gì đặc sắc, chỉ là một căn nhà cũ đã lâu không được sử dụng, đồ đạc bên trong sớm đã phủ đầy bụi.

Trong nhà chỉ có bốn phòng, cách bố trí rất đặc biệt, mỗi phòng nằm ở một hướng khác nhau, phân chia ra đông tây nam bắc, giữa nhà là phòng lớn dùng để tiếp khách.

- Nơi này cũng không tính là quá tệ!

Cười nhẹ một cái, Trần Vũ tiến vào trong căn phòng ở phía tây, còn lại để mọi người tùy ý lựa chọn.

Trong phòng cũng không có gì ngoài chiếc giường cùng với bàn gỗ, ngoài ra cũng không còn vật dụng nào khác.

Nhưng đối với bọn hắn, chỉ cần như vậy là đủ, ngoài ra cũng không cần gì nhiều.

Chọn phòng xong, bốn người bọn hắn bắt tay vào dọn dẹp lại nơi này, phải mất tới hai canh giờ, mọi người mới thu dọn xong.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ