settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 36: Đế Lâm Học Viện

cũng không ngờ người trong Đế Đô Thành này lại chơi lớn như thế, dùng linh thú thay cho ngựa, đúng là có khí phách hơn so với những nơi khác.

Hàn Phong nhìn vị mã phu trước mặt, đánh giá một chút, hắn thấy người này không giống như lừa đảo nên mỉm cười, hỏi:

- Không biết giá cả từ đây tới Đế Lâm học viện là bao nhiêu tiền?

- Ha ha, không đắt, chỉ cần mười kim tệ là được!

Mã phu cười híp mắt, sẵn tiện đánh giá đám thiếu niên một chút.

Bọn hắn sống trong Đế Đô ít nhất cũng đã một ngày, cho nên hiểu được mọi thứ trong thành đều rất đắt đỏ.

Lúc trước trong Nam Phong Thành, mười kim tệ đúng là cái giá rất lớn, tuy nhiên khi lên trên đây, mười kim tệ chỉ bằng một bữa ăn thường ngày của mọi người mà thôi.

Nhập gia thì phải tùy tục, bọn hắn cũng không muốn so đo tính toán làm gì!

Hàn Phong hơi do dự một chút, lần trước Đỗ Trạch đã mời hắn một chầu, lần này hắn muốn khao lại, xem như là trả ơn, nên cuối cùng cũng gật đầu đáp:

- Được, chúng ta muốn thuê xe ngựa này.

Mười kim tệ, đó cũng không phải là một cái giá quá đắt, về sau khi bọn hắn có thể chém giết linh thú để bán, thì kim tệ cũng không tính là gì.

- Mọi người, chúng ta lên xe thôi!

Hàn Phong nói xong liền nhảy lên trên xe ngựa, ba người còn lại không chút khách khí, lập tức lên theo.

Bên trong xe ngựa cũng không lớn lắm, chỉ có hai dãy chỗ ngồi đặt song song nhau, vừa vặn đủ chỗ cho bốn người cùng ngồi. Bạch Hồng Lăng liền ngồi chung một dãy với Đỗ Trạch, còn Trần Vũ với Hàn Phong thì ngồi dãy đối diện.

- Các vị hãy ngồi cho vững, chúng ta bắt đầu đi đây!

Mã phu quát lên một tiếng, sau đó liền cho Phong Hành Thú xuất phát về phía trước.

Phong Hành Thú chạy nhanh như tia chớp, tốc độ cực nhanh, hoàn toàn vượt qua sự tưởng tượng của mọi người, tốc độ này so ra, cũng không kém Quái Luyện Điểu đang phi hành là bao nhiêu.

Tiếng gió thổi hu hu lướt qua bên tai, thân hình bốn người hơi nghiêng về phía trước. Phát hiện tốc độ có chút quá nhanh, bốn người liền vịn vào tay cầm trên xe ngựa.

- Không chắc chắn lắm, nhưng ta nghe đồn lần này Đế Lâm học viện có thay đổi một chút quy tắc để khảo hạch tân sinh, nghe nói số tuổi tối đa được nhận vào trong học viện năm nay là 21 chứ không phải 20 tuổi như lúc trước. May mắn, quy tắc này không ảnh hướng tới chúng ta, nếu không quả thật khó lường!

Hàn Phong ngồi một bên nói ra một ít tin tức cho ba người cùng nghe, tuy tin tức này không quá hữu dụng, nhưng chí ít nó cũng làm mọi người an tâm hơn phần nào.

- Ha ha, này thì có tính là gì! Một năm trước ta còn nghe tin đồn Đế Lâm học viện dự kiến sẽ thu những người có hồn lực từ năm điểm trở lên chứ không phải hai điểm như trước. Lúc đó ta còn tưởng mình đã vô vọng, nhưng may mắn đó chỉ là tin vịt, nếu không bây giờ ta cũng không xuất hiện tại nơi này!

Đỗ Trạch nhớ lại sự tình một năm về trước, làm không khỏi vỗ đùi cười lớn một tiếng.

- Ài, thế sự thật thật giả giả, đúng là làm người ta khó mà nắm bắt cơ hội!

Trần Vũ nghe vậy thì cười cười, tuy nhiên hắn cũng không quá để ý vấn đề này. Chỉ là vào được thì vào, còn không được thì thôi.

- Lần này ta chỉ hy vọng ba người chúng ta có thể ngồi cùng một lớp, như vậy cũng có thể dễ dàng giúp nhau một tay.

Đỗ Trạch dựa lăng vào xe ngựa, ngẩn đầu suy tư một chút, hắn đang lo sợ mọi người bị tách ra mỗi người một nơi.

- Ba người? Không phải trong đây chúng ta có bốn người hay sao?

Hàn Phong nghi hoặc không thôi, hắn nhìn qua nhìn lại, quả thật là đếm đúng bốn người, không lẽ mắt hắn có vấn đề.

- À, ta quên nói với ngươi, Lăng Nhi không muốn tham gia vào đợt khảo hạch tân sinh, hơn nữa nàng cũng không có ý định tiến vào bên trong. Chỉ là tại ta muốn vào trong đó, nên nàng mới đi theo ta vào bên trong!

Đỗ Trạch cười cười giải thích, hắn cũng có chút tiếc nuối cho thiên phú của nàng, tuy nhiên nếu nàng đã không thích thì hắn quyết không ép buộc.

- Hiện tại ta đang là Huyền Giả Cảnh tam trọng thiên! Còn các ngươi đã đạt tới cảnh giới gì rồi?

Hàn Phong thuận miệng hỏi thăm tình hình của mọi người một chút. Hắn sở dĩ không phát giác được cảnh giới của Đỗ Trạch, là bởi vì Đỗ Trạch đã thu liễm lại toàn bộ khí tức, cho nên người dưới Tiên Thiên Cảnh không thể đoán ra được.

- Ta là Huyền Giả Cảnh nhị trọng thiên! Chỉ có một mình Trần Vũ là người thường, còn Lăng Nhi thì ta không dám chắc chắn điều gì!

Đỗ Trạch lắc đầu cười trừ, hắn đang muốn xem Hàn Phong sẽ phản ứng như thế nào khi biết cảnh giới của bọn họ thấp như vậy.

- Ài, mặc dù nói Huyền Giả Cảnh tam trọng là cao, nhưng đối với những người khác thì không hẳn là vậy! Cho nên có lẽ ba người chúng ta có thể ngồi chung một lớp, như vậy thì quả là thật tuyệt!

Hàn Phong không tỏ ra một chút thái độ khác thường nào, mà chỉ mỉm cười nhìn mọi người. Cảnh giới bằng hữu đối với hắn không quan trọng. Cái hắn quan tâm đó là tính cách của từng ngời, chỉ cần không quá vô lại thì hoàn toàn có thể làm bạn được.

- Ha ha, tốt!

Đỗ Trạch cười sảng khoái, xem ra về sau hắn lại có thêm một đồng minh rồi.

. . .

Hơn mười phút sau, xe ngựa đã chạy tới Đế Lâm học viện. Bốn người nhanh chóng xuống xe, nơi đây người đi lại đông như trẩy hội, mười người thì hết chín người là vì khảo hạch lần này mà tới.

Diện tích học viện này chiếm hết mấy nghìn mẫu, cao vút lên mây, cực kỳ tráng lệ, hùng vĩ dị thường, giống như có một ngọn núi cắm rễ trên mặt đất, toả ra khí thế bàng bạc nặng nề, dường như hoà thành một thể với thiên địa.

Xung quanh học viện có điểm xuyến những hoa văn trận pháp màu vàng, rõ ràng không phải là kiến trúc bình thường.

Tuy nhiên hai phiến đại môn đã đóng chặt, để cho bọn hắn không cách nào nhìn xuyên vào bên trong. Học viện cũng không phải nơi người nào muốn vào cũng vào được, chỉ khi có lệnh bài thân phận thì mới có thể tiến vào bên trong.

Còn không thì không thể miễn cưỡng xông vào bên trong, nếu không sẽ bị Triều Định bắt lấy, xử trí theo luật lệ.

Ánh mắt nhìn thấy học viện mà mình sắp nhập học lại hùng vĩ như vậy, trong nội tâm không khỏi nổi lên một tia hưng phấn.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ