settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 35: Phong Hành Thú

Trên đường rời đi, Trần Vũ để cho Đỗ Trạch trở về trước, vì trong khách điếm vẫn còn Bạch Hồng Lăng đang chờ đợi Đỗ Trạch trở về.

Còn hắn thì vẫn tiếp tục đi xung quanh nghe ngóng thêm một chút tình hình nơi này. Thông qua tìm hiểu, Trần Vũ biết được mỗi ngày đều có vô số võ giả ồ ạt đi vào trong thành, cho nên sự lưu động về nhân khẩu là tương đối lớn.

Vì lượng nhân khẩu rất lớn, nên trong đó có đủ các loại người, người tốt có, người xấu cũng có, mà lừa đảo thì không hề thiếu, nhìn chung thành trì khá hỗn loạn.

Bất quá, hỗn loạn thì hỗn loạn, nhưng đó cũng chỉ là một số nơi tạp nham do mấy tên lừa đảo tạo nên, nhằm dụ dỗ những người lần đầu tới Đế Đô Thành như hắn.

Còn các hiệp hội thương nghiệp chân chính lại có vô số cao thủ tọa trấn, chỉ cần trở thành khách nhân của hiệp hội thương nghiệp, lập tức được hiệp hội thương nghiệp bảo vệ, để ngươi an toàn rời khỏi Đế Đô Thành.

Hơn nữa, điều kiêng kỵ nhất trong Đế Đô Thành, đó là cướp bốc và chiếm đoạt tài sản của người khác. Một khi phát hiện bất kỳ kẻ nào có hành vi như vậy, nhất định sẽ bị Triều Đình truy tìm và xử trí theo đúng luật lệ, cho dù là cường giả Vương Giả Cảnh cũng tuyệt đối không tha.

Đó là quy tắc tối cao của Đế Đô Thành, do đích thân Hoàng Đế hạ lệnh!

. . .

Đến sáng ngày hôm sau, Trần Vũ cùng Đỗ Trạch với Bạch Hồng Lăng đồng loạt rời khỏi khách điếm, tiến tới nơi đã ước định.

Lần này Đỗ Trạch cũng không cần cõng Bạch Hồng Lăng như lần trước, hiện tại chân của nàng đã có thể đi lại một cách bình thường.

Ba người đi song song nhau, vừa đi vừa tán gẫu, không lâu sau liền tới trước cửa Thiên Hương Lâu.

- Hoan nghênh mọi người đã tới Đế Đô Thành!

Giữa đường đi xuất hiện một gã thiếu niên, hắn ta vừa nói vừa cười với những người đi đường xung quanh.

Bất ngờ gặp đám người Đỗ Trạch đang đứng, gã liền nhanh chóng đi lại, mặt tươi cười như hoa, sau đó không nói không rằng, trực tiếp nhét vào tay Trần Vũ một xấp tư liệu. Làm xong mọi chuyện, gã thiếu niên liền đi ra giữa đường, tiếp tục chào đón những người khác.

Gã thiếu niên kia chỉ cần nhìn thấy người nào có chút quê mùa đi ngang, lập tức lại đem một xấp tư liệu nhét vào tai người đó, cứ thế lặp đi lặp lại.

- Đây hẳn là đang truyền đơn quảng cáo!

Trần Vũ đơn nhiên biết chuyện này, đây cũng không có gì lạ, nhờ một người truyền đơn quảng cáo như vậy, thì danh hiệu của các cửa hàng sẽ được nhiều người biết tới, kéo theo sinh ý của cửa hàng cũng cao hơn.

Đỗ Trạch nghe vậy thì cũng không lấy lầm lạ, một bên cũng không quá để ý tới xấp giấy mà gã thiếu niên kia vừa đưa.

Nhìn xấp tư liệu trên tay, Trần Vũ thuận tay mở ra, bên trong hầu như đều là những lời tuyên truyền ba hoa của các hiệp hội thương nghiệp, chỉ khi nhìn thấy một trang màu phấn hồng, nhất thời hai mắt trợn tròn.

- Đây không phải là lầu xanh trong truyền thuyết sao?

Trần Vũ lẩm bẩm, từ nhỏ hắn chỉ được nghe loáng thoáng qua nơi này, nghe đồn đó là nơi nam nhân được nữ nhân chăm sóc sướng như tiên.

Nhưng từ nhỏ hắn cũng bị sư phụ cấm tới những nơi như thế này, hắn cũng không rõ nam nhân sống bên trong lầu xanh được chăm sóc như thế nào mà có thể làm nam nhân sướng như tiên được, nên cũng có chút tò mò.

- Đâu, cho ta xem với!

Đỗ Trạch nghe tới hai chữ "lầu xanh" thì tò mò muốn xem thử, hắn đơn nhiên chưa từng tiến vào nơi này, nên muốn xem trong đơn quảng có ghi những gì.

- Hừ!
Bạch Hồng Lăng đứng một bên lập tức hừ lạnh, trừng mắt nhìn Đỗ Trạch chăm chăm, để cho hắn chỉ biết cười thảm một tiếng, sau đó cũng không dám tiến tới quan sát.

Nhìn xấp tư liệu trên tay, Trần Vũ cũng không có bỏ chúng đi, mà đem cất vào trong túi vải, tương lai tin chắc sẽ có lúc cần tới nó.

- Ha ha, thì ra các ngươi đang ở đây!

Lúc này, từ sau lưng truyền tới một tiếng cười lớn, để cho Đỗ Trạch giật mình quay đầu nhìn lại, lập tức thấy Hàn Phong đang vẫy tay với mọi người.

- Ồ! Vị cô nương này là?

Hàn Phong nhìn chăm chăm vào Bạch Hồng Lăng, trong lòng có chút tò mò hỏi. Bởi vì lúc đầu hắn cũng không có nghe nói trong nhóm còn có một nữ tử xin đẹp như vậy.

- Đây là thê tử tương lai của ta, ngươi nên cẩn thận một chút!

Đỗ Trạch đứng chắn trước người Bạch Hồng Lăng, trừng lớn con mắt, để cho Hàn Phong cảm thấy lạnh sống lưng.

Nhìn thấy Đỗ Trạch trừng mắt nhìn mình như kẻ thù, hắn biết hoa này đã có chủ, nên không muốn đánh chủ ý lên người Bạch Hồng Lăng nữa. Dù sao thì nữ nhân trong thiên hạ cũng không thiếu, lần này không có duyên thì đợi lần sau.

Hàn Phong chạy lạy huých vai Đỗ Trạch, lôi hắn ra một bên, sau đó thấp giọng hỏi:

- Này, làm sao ngươi quen được nàng ta vậy? Ngươi chỉ cần nói cho ta một chút kỹ thuật bên trong, ta liền khao ngươi một chầu!

- Hắc hắc, đây là thiên duyên tiền định, số trời đã sắp đặt cho chúng ta gặp nhau, nên cũng không có gì để chỉ cho ngươi cả!

Đỗ Trạch vỗ vai Hàn Phong cười lớn một tiếng, sau đó nhìn sang Bạch Hồng Lăng mỉm cười.

- Ài, ngươi không phải đang giấu nghề đấy chứ?

Hàn Phong tức giận khi nghe Đỗ Trạch nói như vậy, bất quá hắn nào biết những lời Đỗ Trạch nói hoàn toàn là sự thật.

Về sau khi Đỗ Trạch và Bạch Hồng Lăng có con với nhau, hắn cũng thường kể lại chuyện gặp nàng tình cờ như vậy, để cho đám nhỏ không khỏi trố mắt.

- Ha ha, ta cần gì phải giấu nghề, tuy nhiên ngươi cứ thành thật một chút, lấy cái chân thành của ngươi ra làm nàng cảm động là được!

Đỗ Trạch cười hắc hắc, như sư phụ đang chỉ điểm cho đồ đệ của mình.

- Chúng ta nên tranh thủ thời gian để lên đường, không lẽ cứ đứng nơi này nói chuyện sao!

Trần Vũ thấy mọi người đang vui vẻ thì không nỡ phá ngang, nhưng như vậy có chút không tốt, nên muốn nhắc nhẹ một tiếng.

- À, chúng ta đi về hướng này, hướng này thường có rất nhiều phu xe tập trung, như vậy chúng ta sẽ dễ tìm mướn một chiếc.

Hàn Phong giật mình nhớ lại mục đích của mình, lập tức chỉ tay về ngã tư phía trước, sau đó bốn người đi bộ về hướng đó.

- Các vị tiểu ca, tiểu cô nương! Các người có cần ta giúp đỡ gì không? Phong Hành Thú của ta có thể dẫn ngươi đến bất kỳ nơi nào trong Đế Đô Thành, chỉ cần có kim tệ là được!

Mọi người vừa đi vừa nói chuyện, thì đúng lúc này, một chiếc xe ngựa nhẹ nhàng đơn giản ngừng lại trước mặt Hàn Phong, một mã phu trung niên nhiệt tình hỏi thăm.

Trần Vũ nhìn thấy xe ngựa thì thoáng ngẩn người, gọi là mã phu, nhưng thứ kéo xe lại không phải là ngựa, mà là một con Phong Hành Thú mà hắn đã đọc được trong sách.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ