settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 34: Bằng Hữu Hàn Phong

- Ta phát hiện nơi này có gì đó không đúng cho lắm!

Trần Vũ quét mắt nhìn xung quanh, nhàn nhạt lên tiếng để cho Đỗ Trạch và Hàn Phong chú ý tới.

- Ta cũng đã phát hiện chuyện này từ sớm, có lẽ đây là nơi dành cho danh gia quý tộc ăn uống chứ không phải bình dân như chúng ta!

Đỗ Trạch không phải kẻ ngốc, sớm đã phát hiện ra chuyện này, tuy nhiên hắn không quá để ý vào mắt.

- Theo ta nghĩ, Đỗ Trạch nói đúng tám chín phần.... Bất quá liêm sĩ gì tầm này! Chỉ cần chúng ta rời khỏi, lập tức sẽ có người tràn vào chỗ chúng ta ngồi, khi đó muốn tìm một tửu lâu khác cũng khó!

Hàn Phong lắc đầu cười trừ, hắn không muốn chỉ vì một chút mặt mũi mà lại phải ra ngoài tìm một tửu lâu khác, trong khi cái bụng của mình đang biểu tình dữ dội.

- Nếu các ngươi đã nói vậy, thì ta cũng không có ý kiến gì!

Trần Vũ gật đầu mỉm cười, hắn cũng không muốn rời khỏi chỗ này chút nào. Vào tửu lâu khác chắc chắn sẽ rất ồn ào, hơn nữa chắc gì đã được nghe đàn ca múa hát vui tai như vậy.

Lúc đầu hắn sợ Đỗ Trạch vì những người kia mà không chịu ngồi trong đây, tuy nhiên Đỗ Trạch cũng đã bỏ qua mặt mũi, vậy hắn cần gì quan tâm tới nữa.

Hai bên không ngừng đàm tiếu với nhau, chừng mười phút sau, khi tiếng đàn vừa kết thúc, từ dưới lầu lập tức có một gã tiểu nhị dáng dấp nhã nhặn đi tới bàn Trần Vũ, khẽ hỏi:

- Xin hỏi, các vị khách quan muốn dùng gì?

- Trong đây có món gì ngon, mỗi thứ cứ đem lên đây ba phần cho ta!

Đỗ Trạch đảo mắt nhìn sang gã tiểu nhị nhàn nhạt lên tiếng, hôm nay hắn phải ăn một bữa thật sảng khoái mới được.

- Vậy các vị khách quan xin đợi một chút!

Gã tiểu nhị tươi cười đầy mặt, sau đó lui xuống chuẩn bị những món ăn mà Đỗ Trạch vừa gọi.

Một lát sau, tiểu nhị liền mang thức ăn và rượu ngon bày lên bàn, trên bàn của hắn hiện tại vô cùng thịnh soạn. Đợi gã tiểu nhị rời đi, mọi người mới cầm đũa lên dùng bữa. Trong lúc ăn uống, Trần Vũ nhìn sang Hàn Phong, thuận miệng hỏi:

- Hàn huynh tới Đế Đô này đã bao lâu rồi?

- À, ta tới đây đã bốn ngày rồi, tuy nhiên cũng chưa đi được bao nhiêu chỗ trong thành. Bất quá ta cũng nắm được một ít thông tin về thành trì này, không biết các ngươi có muốn nghe hay không?

Hàn Phong ngẩn đầu mỉm cười trả lời.

- Được như vậy thì quá tốt, vậy mời Hàn huynh nói một chút về nơi này!

Đỗ Trạch nghe vậy thì lập tức vui mừng, không chút khách khí tiếp thu những tin tức này, đây chính là thứ mà hắn đang chờ đợi.

- Theo như ta tìm hiểu trong bốn ngày qua thì Đế Đô Thành được chia làm ba mươi sáu phường thị lớn nhỏ khác nhau, chúng được phân biệt bởi cách đánh số, ví dụ như nơi chúng ta đang ăn uống chính là phường thị thứ mười ba trong thành. Còn nơi của Đế Lâm học viện chiêu sinh nằm ở phường thị thứ mười bốn, như vậy chúng ta cũng không mất quá nhiều thời gian để tới đó!

Hàn Phong không chút giấu giếm, lập tức nói hết sự tình mà mình đã lắng nghe được cho Trần Vũ cùng Đỗ Trạch nghe, đây cũng xem như cách hắn trả ơn vì đã mời hắn dùng bữa.

- Ồ, vậy ngươi có địa đồ chi tiết của nơi này không? Thành trì này không khác nào một cái mê cung khổng lồ, không cẩn thận một chút liền bị lạc. Lạc đường không đáng sợ, đáng sợ nhất là không biết mình đang đi đâu!

Đỗ Trạch hỏi thăm một chút, dù sao thì chuẩn bị càng kỹ thì càng tốt.

Ở những thành trì khác còn đỡ, mặc dù địa đồ trong tay hắn không phải là địa đồ chi tiết của từng nơi, tuy nhiên đường đi nước bước không quá phức tạp, nhưng ở Đế Đô Thành thì hoàn toàn khác.

- Ha ha, chuyện này các ngươi không cần lo lắng, trong Đế Đô Thành thì không quá cần tới thứ đó đâu! Muốn đi tới nơi nào thì chỉ cần bắt xe ngựa, nói ra địa điểm là bọn họ sẽ đưa ngươi tới tận nơi, không phải rất tuyệt hay sao?

Hàn Phong cười lớn một tiếng, sau đó lại nói tiếp:

- Địa đồ chi tiết của thành trì này đơn nhiên là có, ta cũng đã mua được một bản để phòng thân, tuy nhiên tới giờ cũng chưa có dịp sử dụng tới! Theo như ta thấy, nếu bị lạc trong đây thì cứ hỏi mọi người xung quanh là được!

Đây là kinh nghiệm xương máu mà hắn đã trải nghiệm sau bốn ngày lăn lộn trong thành mới nhận biết được.

- Ha ha, vậy thì quá tốt rồi!

Đỗ Trạch vỗ đùi cười lớn, nếu như mọi chuyện đã thuận tiện như vậy, thì hắn cũng không còn gì phải lo lắng nữa.

. . .

Người khác muốn nhìn thì cứ nhìn, muốn khinh thường thì cứ khinh thường, ba người bọn hắn vẫn ăn uống nói chuyện vui cười với nhau bình thường. Thậm chí một chút kiêng kỵ cũng không có, dù sao đây cũng là ăn rồi trả tiền chứ không phải cướp bốc của ai, nên tội gì phải ngại!

Một canh giờ sau, khi mọi người đã no say thì mới gọi tiểu nhị lên để tính tiền.

- Thức ăn và tiền rượu của khách nhân tổng cộng là ba trăm kim tệ!

Gã tiểu nhị mỉm cười, thống kê thức ăn trên bàn sau đó ra giá, để cho Đỗ Trạch muốn té ngửa ra sau.

Nhìn xem, trên bàn cũng chẳng có bao nhiêu món ăn quá ngon, nhưng giá tiền lại đắt đỏ tới mức làm Đỗ Trạch không nhịn được mà chửi thầm trong bụng.

Hàn Phong và Trần Vũ cũng ngạc nhiên không kém, lúc đầu bọn hắn còn tưởng thức ăn trên bàn cũng không quá đắt. tuy nhiên nhớ lại nơi này còn có người dùng tinh thần công kích để mua vui thì mới thở dài chấp nhận.

Có trách thì trách bọn hắn không lựa chọn kỹ lưỡng, bất quá cái giá này dùng để thu thập vô số tin tức thì cũng không đến đổi đắt.

Sau cùng, Đỗ Trạch đành cắn răng, tay run rẩy lấy ba trăm kim tệ đặt lên khay gỗ của tiểu nhị, nhìn kim tệ rời đi mà lòng hắn đau như cắt.

- Nơi đây ta chỉ còn lại ba mươi kim tệ, nhiều hơn nữa thì ta không có, xem như là đóng góp một ít với các ngươi!

Hàn Phong lấy ra túi tiền duy nhất của mình đưa cho Đỗ Trạch, hắn cũng hiểu những người đi từ nơi khác tới cũng không quá khá giả gì.

- Không cần, trận này ta khao các ngươi, không lẽ nói rồi lại nuốt lời!

Đỗ Trạch vỗ vai Hàn Phong cười lớn, lập tức trả lại túi kim tệ cho Hàn Phong, sau đó nói tiếp:

- Ngày mai chúng ta định lên đường đi tới Đế Lâm học viện, ngươi có muốn đi cùng với chúng ta hay không?

- Ha ha, như vậy thì tốt quá, ngày mai hẹn các ngươi tại chỗ này, sau đó chúng ta cùng lên đường.

Hàn Phong mỉm cười, gật đầu đồng ý. Hắn đã ở phường thị này bốn ngày, nên cũng muốn đi tới Đế Lâm học viện để tìm chỗ cư trú. Nếu không tới lúc khảo hạch, chỉ sợ không còn chỗ để ở.

Ba người chia tay tại Thiên Hương Lâu. Trên đường trở về, Đỗ Trạch không khỏi mắng thầm, về sau hắn nhất định sẽ không tới Thiên Hương Lâu một lần nào nữa.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ