settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 33: Thiên Hương Lâu

Tửu lâu mà Đỗ Trạch nhìn trúng chính là Thiên Hương Lâu, cả hai còn chưa bước vào đã cảm nhận được mùi thơm của thức ăn đang lan ra trong không khí, chỉ cần ngửi một cái nhẹ cũng làm bọn hắn thèm ăn chảy dãi.

Nhanh chân bước vào Thiên Hương Lâu, điều đầu tiên đập vào mắt bọn hắn không phải cảm giác huyên náo ồn ào như những tửu lâu khác, mà là một cảm giác yên lặng lạ thường, tựu như đây là nơi dành cho đại gia quý tộc ăn chậm nhai kỹ.

Đỗ Trạch nhanh chóng lựa một chỗ thích hợp, sau đó ngồi xuống, chờ đợi tiểu nhị chạy lên để gọi món.

Tăng tăng!

Bỗng nhiên một tiếng đàn nhu hòa truyền đến, để cho người ta có loại cảm giác buông lỏng tâm thần, những khách nhân đang dùng bữa đều không tự chủ để chén đũa xuống nhắm mắt lắng nghe.

Đỗ Trạch cảm giác mình như đang đứng ở giữa một thảm bình nguyên, nơi có trăng thanh gió mát, một cảm giác rất khó tả đang diễn ra trong đầu hắn.

- Đế Đô Thành quả nhiên là đầm rồng hang hổ! Thật không nghĩ tới, chỉ là một cái tửu lâu vậy mà lại có người am hiểu tinh thần công kích ngồi trong đây đánh đàn mua vui, thật thú vị!

Trần Vũ cười nhạt một tiếng, tay cầm chén trà xoay xoay trên bàn, sau đưa lên thưởng thức.

- Tinh thần công kích?

Đương nhiên Đỗ Trạch hiểu tinh thần công kích là gì, nhưng cái hiểu biết của hắn chỉ là một ít da lông bên ngoài. Cũng chỉ là loáng thoáng nghe người khác nhắc tới chứ cũng không hiểu nó hoạt động như thế nào, nên mới nghi hoặc hỏi.

- Đúng vậy, tinh thần công kích cũng có thể được xem làm một loại chiến kỹ đi! Điểm đặc biệt của nó là không cần phải cầm đao cầm kiếm mà vẫn có thể làm tổn thương đến người khác, nhẹ thì thổ huyết bị thương tâm mạch, nặng thì cả đời trở thành một kẻ khù khờ. Vậy ngươi nghĩ nó có lợi hại hay không?

Trần Vũ đặt chén trà xuống mỉm cười giải thích một chút.

- Vậy tiếng đàn này?

Đỗ Trạch sững sờ, trong lòng nổi lên một tia lo lắng bất an.

- Người này chỉ đơn thuần là đánh đàn mua vui, bên trong tiếng đàn cũng không có ác ý gì! Ngoài công dụng tấn công nó còn có thể làm người khác thư giản tinh thần, thứ này cũng rất tốt!

Trần Vũ cười cười trấn an Đỗ Trạch, nếu đợt tinh thần công kích vừa rồi làm tổn thương tới hắn, thì hắn là người đầu tiên rời khỏi nơi này rồi.

- Tửu lâu này lại có người dùng tinh thần công kích để giúp khách nhân thư giản, xem ra so với những tửu lâu khác hoàn toàn không cùng đẳng cấp!

Lắc đầu nhẹ một cái, Trần Vũ tiếp tục vừa uống trà vừa thưởng thức tiếng đàn mua vui kia.

Nhàn rỗi không có chuyện gì làm ngoài việc chờ gã tiểu nhị chạy lên để gọi món, Trần Vũ tranh thủ thời gian quan sát xung quanh một chút.

Thiên Hương Lâu này cũng có chút to lớn, tổng cộng có năm tầng, mà Trần Vũ cùng Đỗ Trạch đang ngồi là tầng một của tửu lâu. Ngoài ra, bọn hắn cũng không biết chuyện càng đi lên lầu trên thì mức độ càng cao cấp hơn.

Thời điểm vừa rồi, tầng một còn rất nhiều chỗ trống, nhưng hiện tại đã không còn chỗ để ngồi, vậy mà người người lại nối đuôi nhau từ dưới cầu thang đi lên.

Lúc này có một thiếu niên ăn mặc có chút bình thường, hắn ta từ dưới lầu chạy lên, quét mắt nhìn thoáng qua tầng một liền rời đi lên tầng trên. Vậy mà không tới năm phút sau tên kia lại từ tầng trên chạy xuống tầng một, ánh mắt chăm chú nhìn vào chỗ Trần Vũ và Đỗ Trạch đang ngồi.

- Hai vị huynh đệ, không biết có thể cho ta ngồi cùng được không? Những chỗ khác ta đã xem qua, hoàn toàn không còn chỗ nào trống cả, duy chỉ có chỗ huynh đệ là còn dư hai ghế chưa ai ngồi!

Thiếu niên mặc y phục màu xanh nhanh chóng tiến tới chỗ Đỗ Trạch, ánh mắt rơi vào chiếc ghế còn trống, có chút bất đắc dĩ nói.

- Ha ha, không có gì, chỗ còn trống ngươi cứ tùy tiện ngồi xuống!

Đánh giá thiếu niên trước mặt mình một chút, thấy tuổi tác cũng tầm bọn hắn, cho nên Đỗ Trạch liền hào phóng chấp nhận.

Mục đích bọn hắn tới đây là để nắm bắt một chút thông tin, nên chuyện có người muốn xin ngồi chung là rất đúng ý bọn hắn, như vậy khỏi phải mất công đi sang bàn khác xin gia nhập đội ngũ nhiều chuyện.

- Hai người các ngươi phải chăng cũng đến đây để xin nhập học vào Đế Lâm học viện?

Thiếu niên áo xanh quan sát hai người trước mặt một chút, thấy tuổi tác cũng không kém mình là bao, hơn nữa trông bộ dáng cũng không phải người ở nơi này, cho nên mới buộc miệng hỏi một tiếng.

- Ha ha, vậy chúng ta có cùng chí hướng rồi! Trước lạ sau quen, được rồi, lần này ta khao các ngươi một chầu!

Đỗ Trạch vỗ đùi cười lớn, tài ăn nói bắt đầu trổ ra bên ngoài, chưa tiến vào học viện mà đã có có thể kết bạn, về sau nếu có chuyện khó khăn, ít nhất cũng có người để nhờ giúp đỡ.

- Ha ha, như vậy quả thật là quá tốt! Ta là Hàn Phong, còn hai người các ngươi là?

Hàn Phong không khỏi vui mừng, nếu có đồng bạn cùng tương đồng cảnh ngộ như hắn thì mọi chuyện lại dễ nói rồi.

- Ta là Đỗ Trạch, còn cái tên ít nói này là Trần Vũ! Bất quá ngươi cũng không cần lo lắng, khi nào quen biết thân thiết hơn thì hắn sẽ nói chuyện nhiều với ngươi!

Đỗ Trạch cười sảng khoái, một bên giới thiệu đồng bạn cho nhau, làm người trung gian cho hai bên nói chuyện thân thiết hơn.

Hàn Phong đưa mắt đánh giá Trần Vũ một chút, hồi lâu cũng không phát hiện được thứ gì, ngoài việc tên này rất ít nói chuyện. Nhưng có một điều làm hắn chú ý, đó là thần thái tên này luôn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, làm người khác cảm thấy lạ không thôi.

- Hôm nay đúng thật là quá đen, ta chỉ đi trễ có mười phút mà những tửu lâu khác đã hết chỗ, may mắn tìm được chỗ này, nếu không ta chết đói mất!

Hàn Phong vuốt bụng cười cợt giãi bày nguyên nhân cho mọi người cùng nghe.

- Hả! Thì ra ngươi cũng đen như chúng ta! Ta cũng mới mò tới chỗ này, nếu ngươi tới trễ một chút, chỉ e phải ra ngoài tìm chỗ khác rồi!

Đỗ Trạch cười ha hả khi có người đồng bệnh với mình, bây giờ hắn biết không phải chỉ có một mình hắn cùng Trần Vũ là đen như vậy.

Lúc này trong Thiên Hương Lâu đã rất đông khách, tuy nhiên phía bên ngoài vẫn còn người thong dong đi vào.

Nhưng đại bộ phận người đi vào toàn là những người mặc trang phục lộng lẫy, quyền quý cao sang vô cùng, chứ không ai mặc đồ bình dị giống với nhóm người bọn hắn.

Bất quá Trần Vũ quan sát kỹ lưỡng, phát hiện những người kia có một đặc điểm chung, đó là sau khi vào trong tửu lâu đều ôm quyền cười một tiếng, một câu nói cũng chưa hề hé miệng, đều tự tìm chỗ ngồi xuống sau đó nhắm mắt dưỡng thần.

Trần Vũ không khỏi đánh giá xung quanh, chỉ có duy nhất bàn ba người bọn hắn là khác người, người khác cũng đang nhìn bọn hắn chằm chằm, thấy y phục trên người ba người bọn hắn tầm thường, không ít người đều lộ ra vẻ mặt khinh thường, thậm chí có người cười nhạo không thôi.

- Ta phát hiện nơi này có gì đó không đúng!

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ