settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 32: Đế Đô Hoàng Thành

Hai ngày sau, mọi người rốt cuộc cũng đã rời khỏi Hạ Long Thành, hiện tại đang phi hành trên Thăng Long Thành.

Chính sử còn ghi, nơi này là nơi Chân Long sau khi giúp đỡ triều đình, liền đứng nơi này phi thăng về trời. Từ đó thiên hạ truyền tai nhau, về sau tên thành cũng được đặt theo sự tích.

Mặc dù nói nơi này là Thăng Long Thành, tuy nhiên hơn trăm năm về trước, nó đã được sát nhập và trở thành một phần nhỏ của Đế Đô Thành.

Tuy sát nhập cũng đã hơn trăm năm, nhưng trên địa đồ mọi người cũng chưa có sửa lại chi tiết này, cho nên Đỗ Trạch mới nói, muốn tới Đế Đô phải qua Thăng Long.

Thăng Long Thành chỉ là thói quen gọi tên của những người trước, cũng như để gợi nhớ tới một thời huy hoàng của nơi này.

Năm ngày thoáng cái trôi qua trong yên bình, chỉ cần không quá hai canh giờ nữa, mọi người liền chính thức đặt chân tới Đế Đô Thành.

Trên đường di chuyển tới Đế Đô Thành, càng đi vào trung tâm hoàng triều thì thành trì càng lúc càng lớn, càng ngày càng phồn hoa, thậm chí có thành lớn mấy chục lần Nam Phong Thành.

Đế Đô Thành!

Như trung tâm của toàn bộ thiên hạ, sự to lớn của Đế Đô Thành không thể miêu tả bằng lời nói. Dù có đứng cách xa mấy trăm dặm, người ta cũng có thể nhìn thấy đường nét nguy nga của thành trì.

Khí thế ngút trời trào đến, khiến ai nấy cũng chợt thấy mình nhỏ bé thế nào. Khi nhắc tới Đế Đô Thành, thế nhân đều sẽ nghĩ ngay tới một câu nói:

- Bắc Vương Đại Việt Triều, thiên hạ đệ nhất thành!

Hơn nữa, cho dù đứng ở đông thành, căn bản cũng không thể nhìn thấy nổi bóng dáng tây thành. Thoáng nhìn xa dưới đường chân trời, Đế Đô Thành dường như là một đại dương mênh mông rộng lớn, không gì sánh nổi.

Ngoài ra trong thành trì thường xuyên xuất hiện những chuyện thú vị như: chỉ cần bước qua một bước chân, phía trước liền có ánh nắng rực rỡ. Ngẩn đầu nhìn lại sau lưng, thì mây mù chằn chịt, mưa rơi khắp nơi.

Nghe đồn, cho dù là cao thủ Truyền Kỳ Cảnh trong truyền thuyết, nếu muốn bay qua khỏi cả tòa thành, cho dù bay lè cả lưỡi cũng không thể một ngày một đêm mà ra khỏi.

Ít nhất vị cường giả kia cũng phải tìm chỗ dừng chân trong thành hai ngày, như vậy may ra mới có thể rời khỏi thành trì rộng lớn này.

Từ đó có thể thấy được sự quy mô và vĩ đại của tòa thành này. Thiên hạ đệ nhất thành, danh chấn bốn phương, ai mà không biết tới!

Đế Đô Thành hiện tại đã rất rộng lớn, tuy nhiên thành trì này vẫn không ngừng được tu sửa, quy mô không ngừng được mở rộng ra bên ngoài, để cho thành trì ngày một bình chướng.

Đỗ Trạch một bên trừng lớn con mắt, trong con ngươi hiện lên một tia hãnh diện, vì hắn chính là con dân của Đại Việt Hoàng Triều!

Không riêng gì Đỗ Trạch, bất cứ người nào lần đầu bước chân tới ngoại thành của Đế Đô Thành đều kinh ngạc như vậy, nơi này quả thật là hùng vĩ, so với tưởng tượng còn lớn hơn rất nhiều.

Trần Vũ đứng trên linh thú phi hành, đưa mắt nhìn ra bốn phía. Đây là một bình nguyên bằng phẳng và rộng rãi, trên bình nguyên có chín con sông lớn đang cuộn chảy xung quanh thành, bảo vệ một tòa thành cự phách.

Nếu nói chín con sông này là Cửu Long Thần Mạch thì cũng không quá lời!

Thành trì này là thành trì phồn hoa nhất của Đại Việt Hoàng Triều, là nơi mà trăm ngàn chư hầu kính ngưỡng.
Phía đông của Đế Đô Thành, Trần Vũ mơ hồ nhìn thấy một tòa kiến trúc uy vũ, cổ điển, bao la hùng vĩ, kéo dài mấy trăm dặm, nhìn những kiến trúc này người ta sẽ cảm thấy khí tức của thư tịch, của văn minh tràn đến, nhưng lại tràn ngập uy nghiêm.

- Thật bao la hùng vĩ!

Liếc nhìn Đế Đô Thành, Trần Vũ giống như một người nông dân vào thành nhìn những nơi sang trọng.

Đứng trên không nhìn xuống, vì khoảng cách tới mặt đất quá xa, cho nên nhìn người xe đang di chuyển phía dưới không khác nào những đàn kiến đang hành quân.

- Ta từng nghe gia gia kể qua, cho dù là ngày hay đêm, thì ngựa xe trên đường vẫn đông như nước, xung quanh có rất đông người qua lại, ngày đêm không dứt. Đêm đến trong ngoài thành đều đèn đuốc rực rỡ, huy hoàng vô cùng.

Đỗ Trạch nhìn người đi phía dưới không khỏi cảm khái, nơi này quả thật là một nơi mà hắn đang muốn hướng đến.

Trên thực tế, lấy Đế Đô học viện và Hoàng Triều Thánh Tổ làm trung tâm, trong vòng mười vạn dặm xung quanh luôn có một loại vũ lực cường đại trấn áp, cho nên mới có cảnh thái bình thịnh vượng như thế này.

Không lâu sau, Quái Luyện Điểu hót lớn một tiếng, sau đó hạ xuống một quảng trường khổng lồ, số lượng người đi lại trong đây phải nói là gấp mười lần trong Hạ Long Thành, làm cho Đỗ Trạch càng thêm ngao ngán.

- Vừa mới vào thành, chúng ta vẫn còn chưa quen thuộc đường đi nước bước trong này. Cho nên, trước hết chúng ta hãy tìm một khách điếm để nghỉ chân, trong thời gian đó chúng ta đi xung quanh tìm hiểu là tốt nhất!

Trần Vũ dẫn đầu mọi người rời đi, ba người cố gắn chen lấn trong đám người đông nghịch, một lát sau liền nhanh chóng tìm được một nơi thích hợp, làm ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

- Không ngờ trong đây lại dễ dàng tìm được khách điếm như vậy, bất quá giá cả thật đắt đỏ!

Đỗ Trạch tặc lưỡi một cái, chỉ mới ở một ngày một đêm mà bọn hắn đã tốn tới năm mươi kim tệ cho một người, đây cũng là cái giá thấp nhất mà bọn hắn lựa chọn được.

Còn không thì cả đám phải ra ngoài đường ngủ, nhưng như vậy thật không thích hợp chút nào, cho nên ai nấy cũng đành cắn răng bỏ kim tệ ra thuê phòng.

Bạch Hồng Lăng lại khách điếm dưỡng thương, Trần Vũ cùng Đỗ Trạch liền tranh thủ thời gian đi ra bên ngoài thám thính tình hình.

Người ta nói, nhập gia thì phải tùy tục, mà để dễ tùy tục thì cách tốt nhất là chui vào trong tửu lâu, vì trong tửu lâu là nơi mọi người bàn luận đa chiều, ngồi trong đó sẽ rất dễ nắm bắt tình hình.

- Nơi này quả thật rộng lớn, chúng ta đi cả buổi cũng chỉ đi được một phần nhỏ trong thành, chả trách nơi đây được xưng tụng là đệ nhất thành!

Đỗ Trạch vừa đi vừa than thở, tửu lâu bọn hắn tìm thấy không dưới một trăm cái, nhưng đa số khách nhân đều vào hết chỗ, căn bản không thể vào trong ngồi.

- Không lẽ hôm nay là ngày xui xẻo nhất của chúng ta, đen tới mức không thể đen hơn được nữa!

Trần Vũ cũng không khá hơn là bao, hắn vừa đi vừa than thở, xung quanh các cửa hàng mọc lên san sát nhau, đến một kẻ hở cũng không có.

Vậy mà tìm một cái tửu lâu vắng khách lại khó như tìm vàng dưới đáy biển. Đa số mọi người từ tứ phương đổ đến, đi đường căn bản là mệt mỏi, nên tửu lâu đông khách là điều không thể tránh khỏi.

- Ha ha, cuối cùng cũng thấy mình có chút may mắn!

Đỗ Trạch cười lớn một tiếng, phát hiện phía trước có một cái tửu lâu năm tầng, quy mô rộng lớn vô cùng, hơn nữa khách nhân bên trong khá vắng vẻ, làm hắn vui như nhặt được vàng.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ