settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 31: Linh Thú Phi Hành

Thậm chí mọi người còn nghe nói, lúc có chiến tranh xảy ra giữa các hoàng triều với nhau, thì hoàng triều sẽ cưỡng chế thu lại Quái Luyện Điểu, cho đến khi nào chiến tranh kết thúc thì mới trả lại cho người dân.

Bởi vì khả năng chở được nhiều hàng hóa như vậy, cho nên trong lúc chiến tranh rất thuận lợi, chỉ cần ngồi lên trên đó một chút liền có thể mang quân lính cùng binh khí tới để tiếp tế cho chiến trường.

Cũng vì nguyên nhân đó, cho nên chúng đều rất dày dạn kinh nghiệm trong chiến trường.

Trần Vũ ngẩng đầu nhìn đoàn người chật chội giữa quảng trường, phát hiện bên cạnh mỗi một đầu Quái Luyện Điểu đều có một hàng người đứng nối đuôi nhau thật dài, thì không khỏi thở dài ngao ngán.

Ngóng nhìn một chút, Đỗ Trạch có tài ăn nói liền lôi kéo được một người qua đường, thông qua đó lập tức hỏi được địa điểm mua vé. Lúc này mọi người mới nhanh chân đi tới một gốc thành tây tong quảng trường.

Đứng trước bàn mua vé là một hàng ngũ người đứng chờ đợi, hàng ngũ này dài ít nhất cũng hơn trăm người. Thấy đội ngũ hùng hậu này, đám người Trần Vũ cũng chỉ biết lắc đầu chán nản đứng phía chót chờ đợi.

Trong lúc chờ đợi, tiếng ồn huyên náo vẫn không ngừng truyền vào tai mọi người, Trần Vũ đưa tay xoa xoa huyệt thái dương, mắt nhìn dòng người xếp hàng mà chán nản.

- Chết tiệt, sau này ta nhất định phải kiếm một đầu linh thú phi hành mới được! Đứng chỗ này chen lấn quả thật là mệt chết ta mà!

Đứng cả buổi mà hàng người vẫn còn dài hơn trăm thước, làm cho Đỗ Trạch không khỏi chửi thầm trong miệng.

Bất quá, hắn cũng biết rõ, để thu phục một đầu linh thú cũng không phải chuyện dễ dàng gì, nhất là linh thú phi hành thì lại càng khó hơn trăm lần.

Theo như Đỗ Trạch được biết, thì trong thiên hạ có một loại người, đó là Ngự Thú Sư, những người này tinh thông với linh thú, nên có năm sáu phần thành công điều khiền linh thú theo ý muốn.

Còn lại, những người bình thường như hắn thì phải dựa vào độ may mắn của bản thân rồi!

. . .

Trong lúc đám người Trần Vũ đang chuẩn bị mua vé, Thành Chủ đã đích thân tới Liệt gia hỏi thăm sức khỏe Liệt Dương công tử một chuyến.

Bởi vì triều đình có lệnh nghiêm cấm các gia tộc chém giết lẫn nhau, cho nên Thành Chủ cũng không có có khả năng diệt tộc người khác.

Mà chỉ đến làm cho Liệt gia phải tổn thất một khoảng vô cùng lớn, hơn nữa những khoảng bảo trợ về sau cũng bị cắt giảm, để cho Liệt gia thê thảm vô cùng.

- Hừ, thì ra đại sự của ta đã bị tên tiểu tử lang băm kia phá hủy, tốt tốt tốt...

Liệt Dương công tử nghiến răng, miệng không ngừng thốt ra ba từ tốt, sau đó hừ lạnh một tiếng, nhàn nhạt ra lệnh:

- Ba người các ngươi lập tức cho người đi tìm hai tên tiểu tử đã xé bảng thông cáo nhiệm vụ trong Từ Linh Điện. Tìm được bọn hắn nhất định không được giết, phải mang về đây cho ta xử trí. Dám phá hủy đại sự của ta, ta sẽ cho bọn chúng biết thế nào là sống không được mà muốn chết cũng không xong!

- Vâng, công tử!

Ba tên thuộc hạ lập tức vâng lệnh rời đi, bắt đầu cho thêm nhiều tên thuộc hạ khác đi tìm tung tích.

Lúc này Trần Vũ mà nghe được những điều Liệt Dương công tử vừa nói, hắn nhất định sẽ cười đểu một cái. Trong vòng một ngày muốn tìm được bọn hắn trong một tòa thành trì là điều không thể nào, mà chưa tới một ngày thì bọn hắn đã rời khỏi Hạ Long Thành rồi.

. . .

Tại quảng trường, phi hành vận chuyển đội!

- Xin hỏi vị tiểu ca này, ngươi muốn đi tới chỗ nào?

Kiên nhẫn một lúc thì cũng tới lượt bọn hắn mua vé, trước mặt là một nữ tử quần áo hoa lệ đang mỉm cười hỏi thăm.

- Chúng ta có ba người cần đi tới Đế Đô Thành!
Trần Vũ thoáng nhìn nữ tử trước mặt, nhàn nhạt lên tiếng, đứng chen lấn quá lâu làm tâm tình hắn có chút mệt mỏi.

Nghe vậy, nữ tử bán vé hơi hơi bĩu môi, thấp giọng than thầm vài tiếng, sau đó xé ra một phiếu giấy đã được đóng dấu đưa cho Trần Vũ, nói:

- Của tiểu ca tổng cộng là một trăm năm mươi kim tệ!

Đã biết trước giá tiền, Trần Vũ nhẹ gật đầu, lấy kim tệ trong túi đặt lên bàn, sau đó ba người đồng loạt rời đi.

- Thật là may mắn, nếu bắt ta đứng xếp hàng đợi nữa chắc ta thà đi bộ còn hơn!

Đỗ Trạch thuận miệng than một câu, hắn đã quá mệt mỏi khi vừa phải cõng Bạch Hồng Lăng, lại còn vừa chen lấn cùng đám người còn lại.

- Ta thì ngược lại, ta thà chờ đợi chứ không muốn đi xe ngựa chút nào!

Trần Vũ lắc đầu cười cợt một cái, ít nhất đi trên linh thú phi hành sẽ an toàn hơn rất nhiều.

Nhìn vào tấm vé trên tay, bọn hắn theo hướng dẫn liền đi tới phía dưới một con linh thú phi hành. Trên lưng linh thú phi hành là một ngôi nhà lớn, được chế tác bằng một loại gỗ vô cùng nhẹ, sau đó được gắn vững chắc trên thân linh thú.

Trong căn nhà nhỏ có hơn trăm căn phòng nhỏ hơn, để cho mọi người có thể vào bên trong nghỉ ngơi khi trời tối.

Phía trên cũng đã có rất nhiều người đi lên, Trần Vũ cùng Đỗ Trạch và Bạch Hồng Lăng đưa vé cho trung niên kiểm soát, sau đó liền dễ dàng bước lên cầu thang, đi lên trên lưng linh thú phi hành.

Sau khi lên linh thú phi hành không lâu, Trần Vũ rốt cuộc cũng cảm giác được hai cánh thật lớn của linh thú phi hành đang bắt đầu chậm rãi vỗ vỗ, từng đợt cuồng phong lượn lờ dưới thân thể, cuối cùng thân thể Quái Luyện Điểu liền bay vọt lên cao.

Sau một tiếng hót rõ to, dưới sự chỉ huy của Ngự Thú Sư, nó liền bay nhanh về phía Đế Đô Thành!

Ngồi trong phòng, Trần Vũ dựa lăng vào cửa sổ, ngước mắt nhìn ra bên ngoài, bên ngoài là từng đám mây mù dần bị bỏ rơi lại phía sau.

Ngắm nhìn những ngọn mây đang lướt gió trên trời, một lát sau hắn liền chậm rãi rơi vào trạng thái tịnh thần.

Hạ Long Thành có khoản cách biên giới khá xa, cho dù linh thú phi hành có tốc độ rất nhanh thì cũng phải mất đến một ngày mới có thể rời khỏi, chứng tỏ Hạ Long Thành không hề nhỏ chút nào.

Ngồi trên lưng linh thú phi hành tuy cũng có một vài mối hiểm nguy, tuy nhiên nó so với đi bộ là ít hơn rất nhiều. Chí ít trên đây cũng không có cường đạo nào có thể chặn đường cướp bốc.

Đặc biệt một điều, là trên linh thú phi hành, không người nào nguyện ý đánh nhau trên này, nếu không cảm đám liền nối đuôi nhau xuống địa phủ uống trà đàm đạo.

Thời gian tới Đế Đô Thành còn cách năm ngày, trong lúc này mọi người cũng rất ít khi nói chuyện với nhau, hầu hết thời gian đều giành để tu luyện.

Sắc trời dần chuyển tối, ngồi trên linh thú phi hành ngắm nhìn hoàng hôn là lúc đẹp nhất.

Lúc này Đỗ Trạch cũng dẫn Bạch Hồng Lăng ngồi bên ngoài lan can ngắm nhìn hoàng hôn, chỉ thấy hai người bọn họ đang ngồi tựa vai vào nhau. Nhìn cảnh này, Trần Vũ không khỏi cảm khái về con đường tình duyên của mình, hắn tin rằng một ngày không xa, hắn cùng Nguyệt Nhi lại sẽ gặp nhau lần nữa.

Một bầu không khí yên bình truyền vào tai, làm cho tâm tình Trần Vũ được thư giãn rất nhiều, khóe miệng khẽ cười nhạt, lẩm bẩm:

- Đúng là có tiền thật khác!

. . .

Chậm rãi mở mắt lần nữa, lần này Trần Vũ phát hiện bên ngoài cửa sổ, ánh trăng đã lên cao, ánh trăng không ngừng tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt xua đi một phần hắc ám trên bầu trời.

- Đáng tiếc, đây vẫn không phải trăng máu!

Thoáng nhìn ánh trăng trên trời cao, phát hiện trăng máu vẫn còn cách một khoảng thời gian nữa mới xuất hiện, Trần Vũ thầm than một tiếng, sau đó ngã người lên giường nghỉ ngơi.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ