settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 30: Nhận Thù Lao, Rời Đi

- Tiên sinh, đây là thù lao điều trị cho Kỳ Nhi! Về sau nếu như có việc gì cần giúp đỡ, ngươi cứ việc nói, chỉ cần làm được ta nhất định sẽ không khước từ!

Thành Chủ lấy trong nhẫn trữ vật ra một túi chứa kim tệ đưa cho Trần Vũ, cũng không quên căn dặn một tiếng.

Trần Vũ nhìn lướt qua túi kim tệ, bên trong có tới một nghìn năm trăm kim tệ, không thể không nói Thành Chủ đại nhân quả thật là rất có tiền.

Thành Chủ dù sao cũng là người đứng trên vạn người, cai quản Hạ Long Thành diện tích hơn ngàn dặm, tiền lợi nhuận mỗi tháng quả thật là không đáng nhắc tới, thì một nghìn kim tệ kia có là gì.

- Thành Chủ, việc chữa bệnh tới đây là chấm dứt, chúng ta xin cáo từ trước. Về sau chỉ cần chú ý bồi bổ thân thể một chút là được!

Hiện tại cũng đã sắp hết một ngày, phát hiện trong phủ cũng không còn chuyện gì cần tới mình, Trần Vũ lập tức cao từ rời đi.

- Ta quả thật cũng đang bận rất nhiều chuyện, về sau nếu có gì cứ đến tìm ta là được!

Thành Chủ cười lớn một tiếng, vỗ vỗ vai Trần Vũ, sau đó đích thân tiễn bọn hắn ra khỏi cửa lớn. Đây cũng là lần đầu tiên đám người hầu trong phủ thấy Thành Chủ đối đãi với người khác đặc biệt như vậy.

Nhìn bóng lưng Trần Vũ cùng Đỗ Trạch đã khuất trong bóng tối, Thành Chủ liền nhàn nhạt lên tiếng:

- Cho người đi theo bảo vệ bọn họ!

- Vâng! Đại nhân!

Tô Lão từ trong bóng tối bước ra, vừa nhận mệnh lệnh lập tức ẩn vào bóng tối, âm thầm đi theo sau lưng bọn hắn.

. . .

- Công tử quả nhiên đoán không sai! Chúng ta ở đây canh đám tiểu tử kia cả buổi mà không thấy bước ra, thì ra đã ở bên trong cả ngày. Lần này lại được đích thân Thành Chủ đi ra đưa tiễn, quả thật có chút không bình thường.

Trong một con đường tối, bên trong có hai tên hắc y nhân đang theo dõi từng hành động của đám người Trần Vũ, trong đó có một tên cười lạnh lên tiếng.

Oành!

- A!

Hai tên hắc y nhân đang chăm chú quan sát, bất ngờ bị người khác đánh một chưởng ngay sau lưng, cả hai liền văng ra bên ngoài, đồng loạt hét thảm một tiếng.

Từ trong bóng tối bước ra một lão nhân, đầu tóc bạc trắng, trên đai lưng có lệnh bài Phủ Thành Chủ, người này không ai khác ngoài Tô Lão.

- Về nói cho công tử các ngươi, khách của Phủ Thành Chủ không phải muốn khi dễ là khi dễ, nếu không!

Tô Lão liếc mắt tới cục đá trên đường, "oành!" một tiếng, viên đá lập tức tan nát thành nhiều mảnh vụn, sau đó lão nhún chân một cái, lập tức biến mất trước mặt đám người hắc y nhân.

- Nhanh...nhanh về thông báo cho công tử!

Khuôn mặt hai tên hắc y nhân xám xịt, lập tức ôm người đầy thương tích rời đi, cũng không còn muốn theo dõi hai tên tiểu tử kia nữa.

. . .

Lúc này, trong một gốc khuất, Đỗ Trạch nhìn vào vị trí hai tên hắc y nhân vừa đứng, một bên nghi ngờ hỏi:

- Trần Vũ, làm sao ngươi đoán được có người theo dõi chúng ta?

- Ha ha, lúc sáng ta tin chắc tên tiểu tử kia đã nhìn thấy chậu Tử Hồng Hoa mà hắn tặng cho Mộng Kỳ tiểu thư! Ngươi thử nghĩ xem, lúc làm chuyện đen tối, thì ngươi có phải là rất nhạy cảm với mấy vấn đề này hay không?

Trần Vũ cười nhạt, giải thích một tiếng.

- Cũng đúng, không ngờ ngươi lại để ý tới mấy chi tiết nhỏ nhặt như vậy!

Đỗ Trạch một bên nể phục không thôi, chỉ cần cẩn thận như vậy, bọn hắn nhất định sẽ không bị chết oan mạng.

- Thực lực không có thì phải ngó trước nhìn sau, như vậy mới có thể bảo vệ cái mạng nhỏ của mình! Chúng ta nên trở về rồi, chắc Bạch cô nương đang đợi ngươi đấy, ha ha ha...

Trần Vũ cười lớn một tiếng rồi xoay người rời đi, hiện tại hắn đoán chắc tên Liệt Dương công tử kia vẫn còn đang phân vân, không biết kế hoạch của mình có bị phơi bày ra hay chưa.

Đó chính là cơ hội của bọn hắn, phải nắm bắt thời cơ này để rời khỏi Hạ Long Thành. Nếu không, mọi chuyện bại lộ, đám người Liệt gia chắc chắn sẽ cho người đi hỏi thăm sức khỏe bọn hắn.

Trên đường trở về, Trần Vũ chia cho Đỗ Trạch năm trăm kim tệ, làm Đỗ Trạch vui mừng không thôi. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn được chạm tới số tiền lớn như vậy.

Năm trăm kim tệ này cũng đã đủ cho hắn cùng Bạch Hồng Lăng sinh hoạt trong một thời gian dài, về sau chuyện tiền nông cũng không còn quá quan trọng nữa.

Cùng lúc hai người về tới quán trọ lúc trước.

Bạch Hồng Lăng nhìn sang Đỗ Trạch, có chút lo lắng hỏi:

- Từ sáng tới giờ, huynh với Vũ ca đi đâu vậy, muội đi qua tìm nhưng không thấy hai người?

Vẻ mặt ân cần pha chút lo lắng của Bạch Hồng Lăng làm Đỗ Trạch có chút cảm động, thời gian hai người ở bên cạnh tuy không dài, nhưng cũng để lại rất nhiều ấn tượng tốt trong lòng hắn.

Bạch Hồng Lăng thì lại khác, từ lúc được cứu trong Phong Nha Vực, người đầu tiên nàng nhìn thấy đó là Đỗ Trạch. Hơn nữa cũng chỉ có hắn là người quan tâm nàng nhất, chuyện này vô tình đã làm hạt giống mang tên tình yêu đang nẩy mầm trong nàng.

- Chúng ta vừa ra ngoài đi dạo một vòng, may mắn kiếm được không ít kim tệ!

Đỗ Trạch cười sảng khoái một tiếng, mang túi kim tệ cho Bạch Hồng Lăng xem một chút.

Sau khi tiếp nhận túi kim tệ, nàng mở ra xem thì không khỏi sửng sốt, số kim tệ trong đây không phải là con số ít.

Bất quá, nàng cũng không lên tiếng hỏi, bởi vì Bạch Hồng Lăng biết tính cách của hai người này, chắc chắn sẽ không làm ra chuyện giết người cướp của.

Đưa lại túi kim tệ cho Đỗ Trạch, Bạch Hồng Lăng lên tiếng hỏi:

- Tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?

- Đi mướn linh thú phi hành, rời khỏi Hạ Long Thành càng nhanh càng tốt!

Đỗ Trạch cười lớn một tiếng, bây giờ trong tay có rất nhiều kim tệ, vậy tại sao bọn hắn lại phải cực khổ đi bộ phía dưới.

. . .

Sáng hôm sau!

Sau khi thu dọn đồ đạc, đám người Trần Vũ bắt đầu rời đi, bọn họ hướng về phía trung tâm "phi hành vận chuyển đội".

Xuyên qua mấy cái ngã tư xa lạ, thuận tiện hỏi mấy người đi bộ, sau hơn mười phút, đám người Trần Vũ rốt cuộc cũng đứng trước quảng trường của phi hành vận chuyển đội.

Trên quảng trường có hơn mười con linh thú khổng lồ, loại linh thú này tên là Quái Luyện Điểu. Chúng là một loại linh thú đặc biệt, tính cách cực kỳ ôn hòa, rất dễ bị con người thuần hóa, bất quá bởi vì số lượng ít ỏi, cho nên mỗi hoàng triều cũng chỉ có vài chục con là cùng.

Tốc độ của Quái Luyện Điểu tuy thua kém với những linh thú phi hành khác rất nhiều, tuy nhiên sức của chúng rất dai, chỉ cần ăn no một bữa liền có thể bay liên tục mười ngày trời.

Hơn nữa chúng còn có thể mang trên mình một lượng hàng hóa vượt qua năm sáu lần trọng lượng cơ thể, mà vẫn có thể bay trong một khoảng thời gian dài, đây tuyệt đối là một linh thú phi hành cực tốt!

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ