settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 28: Hai Phương Thuốc

Đỗ Trạch không phải kẻ ngốc, đứng đó nghe hết sự tình của mọi người, liền nhận ra cách hành xử của Thành Chủ, đây không phải là đuổi bọn hắn, mà chỉ là cho bọn hắn tránh mặt một lát, để cho mọi chuyện chữa trị diễn ra suông sẻ.

Trong lúc Trần Vũ cùng Đỗ Trạch đang ngồi trong một hoa viên khác thưởng thức trà thơm, ăn nhiều món ngon, ngồi đám tiếu với nhau về thiên hạ, thì lúc này trong hoa viên của Mộng Kỳ.

- Mộng Kỳ, nàng cảm thấy thế nào rồi!

Liệt Dương công tử đưa mắt nhìn xuống Mộng Kỳ, thấy khuôn mặt nàng vẫn mệt mỏi như cũ, không có một chút thần sắc, hắn liền dùng thái độ quan tâm dò hỏi.

- Cha, Kỳ Nhi cảm thấy không được khỏe trong người, muốn đi nghỉ ngơi một chút!

Sau khi biết được sự tình bên trong, Mộng Kỳ càng thêm chán ghét tên giả nhân giả nghĩa Liệt Dương công tử này, càng nhìn hắn nàng càng cảm thấy khó chịu, tuy nhiên thái độ bên ngoài cũng không có thay đổi gì.

- Ngươi tốt nhất là nên về đi, ngày khác lại đến!

Thành Chủ nén giận trong lòng, cố tỏ ra bình tỉnh như không có chuyện gì, xoay lưng đẩy con gái mình vào phòng nghỉ ngơi.

- Mộng Kỳ, nàng cứ nghỉ ngơi thật tốt, ngày khác ta lại gặp nàng!

Liệt Dương công tử mỉm cười hiền hòa, nhìn bóng lưng Thành Chủ biến mất trong căn phòng, hắn cũng xoay lưng rời đi.

Vừa chuẩn bị rời đi, ánh mắt bất chợt rơi trên chậu hoa mà hắn tặng Mộng Kỳ lúc trước, trong mắt liền hiện lên một tia nghi ngờ.

- Độc này không phải dễ nhận biết, hơn nữa hai tên tiểu tử kia cũng chỉ là một tên lang băm chuyên lừa gạt, căn bản là không cách nào nhận ra độc dược của ta!

Cẩn thận suy tư một chút, Liệt Dương liền cười nhạt, hắn tin rằng không lâu sau Thành Chủ cũng sẽ chấp nhận cho Mộng Kỳ lấy hắn, khi đó đại công cáo thành.

Đợi cho Liệt Dương công tử hoàn toàn rời khỏi, Tô Lão lại dẫn Trần Vũ cùng Đỗ Trạch tiến tới biệt viện của Mộng Kỳ.

Vừa tới đã thấy Thành Chủ đang đẩy xe lăn của Mộng Kỳ về vị trí cũ, ánh mắt nhìn vào Trần Vũ, hiện lên một tia chờ mong.

- Thành Chủ không cần phải gấp, tiểu thư trúng độc cũng không phải ngày một ngày hai, chữa trị cũng không thể vội vã được. Trước khi tới, ta còn tưởng rằng tiểu thư chỉ bị một loại bệnh nan y nào đó, như vậy thì ta còn có cách điều trị dễ dàng. Nhưng mà khi phát hiện tiểu thư xác thực là trúng độc, hơn nữa còn trúng độc rất nặng và vô cùng lâu. Vậy để ta xem một chút!

Trần Vũ trầm ngâm nói ra, ánh mắt khẽ ngước đầu nhìn lên trời cao một chút, trong đầu không ngừng suy nghĩ phương pháp chữa trị cho nàng.

Trong lòng Thành Chủ dấy lên một tia hy vọng, ánh mắt khẩn cầu nhìn Trần Vũ rồi nói:

- Chỉ cần ngươi có thể chữa trị hết độc của con gái ta, mặc kệ là điều kiện gì, ta đều đáp ứng cho ngươi!

Phận làm cha mẹ, ai lại can tâm để con cái mình chịu khổ, nhìn Mộng Kỳ ngày nào cũng u buồn, ngồi trên chiếc xe lăn ngắm nhìn hoa cỏ, làm lòng hắn cùng phu nhân vô cùng đau khổ.

Hơn nữa thiên phú của nàng cũng hơn người rất nhiều, tương lai phía trước còn rất dài, không lẽ chỉ vì trúng độc lần này mà hủy cả tương lai phía trước hay sao?

Cho dù thế nào, Thành Chủ cũng không thể nhẫn tâm để Mộng Kỳ chịu khổ thêm một ngày nào nữa.
- Ta cầm thông cáo nhiệm vụ mà tới đây, đơn nhiên thù lao vẫn là một nghìn kim tệ!

Trần Vũ cười nhạt một cái, quét mắt nhìn Thành Chủ, nói tiếp:

- Ta chỉ có thể chữa trị một lần, lần sau nếu lại bị người khác ám toán, ta cũng khó lòng mà giúp đỡ các ngươi!

- Đa tạ tiên sinh đã chỉ điểm, về sau tiên sinh không cần phải suy nghĩ nhiều!

Mộng Kỳ đã minh bạch nỗi băn khoăn trong lòng Trần Vũ, nói ra:

- Trải qua chuyện lần này, chúng ta đã biết người nào đã ám hại mình. Cho nên về sau một mực đề phòng, hắn ta sẽ không có cơ hội lần thứ hai ám toán ta đâu!

Tuy rằng tuổi của Trần Vũ còn nhỏ hơn mình một ít, nhưng mà xưng hô với một vị tiểu Y Sư là tiên sinh, như vậy cũng không có chỗ này là không ổn cả.

Nghe được lời này của Mộng Kỳ, Trần Vũ hiểu Mộng Kỳ là một người thông minh, để ám toán nàng lần thứ hai, đó là chuyện khó như lên trời.

Hơn nữa Thành Chủ sinh ra không phải để chơi, lão ta cũng sẽ không để yên cho những người có dã tâm đó.

- Chất độc trên người của tiểu thư, ít nhất cũng đã trải qua hai năm. Chất độc làm tắt nghẽn kinh mạch, làm thành kinh mạch trở nên mỏng hơn rất nhiều, nếu ta cho đơn thuốc quá mạnh, như vậy tiểu thư chắc chắn sẽ không thể nào thừa nhận nổi.

Trần Vũ trầm tư suy nghĩ, tay vuốt cằm nhìn ra xung quanh một chút, sau đó lại nói tiếp:

- Tạm thời ta sẽ kê cho tiểu thư hai loại dược liệu, không cần phải đem chúng luyện thành Đan Dược! Loại thứ nhất là dùng để ngâm mình, làm cho dược lực ngấm vào trong kinh mạch, giúp kinh mạch trở bên chắc chắn hơn.

- Tiếp đến là dùng loại thứ hai, chỉ cần trực tiếp phục dụng, như vậy độc tố trong cơ thể sẽ từ từ được hóa giải, sau cùng ta sẽ để lại cho các ngươi một đơn thuốc bồi bổ cơ thể. Tin chắc không quá mười ngày, độc tố sẽ tiêu tán hoàn toàn, liền có thể tu luyện lại bình thường!

Dứt lời, Trần Vũ quay đầu nhìn qua Thành Chủ, hỏi ý kiến:

- Không biết Thành Chủ có đồng ý cách điều trị này của ta hay không?

- Ha ha, như vậy thì quả thật không còn gì bằng, ta đây xin đa tạ tiên sinh trước!

Thành Chủ cười lớn một tiếng, đây là nụ cười thoải mái nhất của hắn sau hai năm chốc lấy gánh nặng trên người.

Tô Lão không đợi Thành Chủ lên tiếng, liền lấy trong nhẫn trữ vật ra giấy viết đưa cho Trần Vũ. Nhận lấy giấy viết, Trần Vũ hì hục viết đơn thuốc, lát sau liền đưa lại phương thuốc cho Thành Chủ xem.

Đỗ Trạch một bên vừa hâm mộ huynh đệ của mình không thôi, hắn cũng không ngờ huynh đệ của mình lại tinh thông về y thuật như vậy.

Mặt khác, hắn nhìn chằm chằm vào nhẫn trữ vật trên tay Tô Lão, nhẫn này quý giá vô cùng, bên trong có không gian dùng để chứa đồ. Một chiếc có diện tích không gian bên trong chừng mười thước, giá đã tới mười nghìn kim tệ.

Đỗ Trạch cũng muốn có một chiếc như vậy, tuy nhiên cho dù bán cả gia tộc, cũng không thể đủ tiền để mua một cái nhẫn trữ vật như vậy.

Vừa nhận lấy phương thuốc từ tay Trần Vũ, Thành Chủ lập tức xem nó như vật chí bảo. Quan sát một lúc, phát hiện những dược liệu bên trong hoàn toàn là những thứ thân quen, không có linh dược nào hiếm thấy, làm cho Thành Chủ vui mừng không thôi.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ