settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 27: Chỉ Ra Nguyên Nhân

- Nếu mọi người không tin những gì ta nói, thì có thể mang tới đây một chén rượu, ta sẽ chứng minh tiểu thư đang bị trúng độc cho các ngươi xem!

Thấy mọi người có vẻ không tin, Trần Vũ bối tay ra sau lưng, cười cười đề nghị.

- Được! Tô Lão, ngươi nhanh chân đi lấy một chén rượu qua đây cho ta.

Thành Chủ chau mày, lập tức ra lệnh cho lão nhân sau lưng.

- Vâng!

Lão nhân liền vâng lệnh, hình dáng già nua thay vào đó là một thân uy áp, với tốc độ cực nhanh liền biến mất trước mặt mọi người.

- Tốc độ thật nhanh!

Đỗ Trạch đưa mắt ngưỡng mộ lão nhân vừa rồi, chứng tỏ thực lực người này đã thâm bất khả trắc, không phải tiểu tử như hắn có thể ngước mắt nhìn tới.

- Đại nhân, rượu đã tới!

Không tới một phút sau, lão nhân lập tức xuất hiện trước mặt Thành Chủ, hai tay dâng lên một chén rượu nhỏ.

- Tiếp theo, ngươi muốn làm thế nào?

Thành Chủ có chút lo lắng cho nữ nhi của mình, hỏi.

- Xin tiểu thư hãy nhỏ vào trong chén rượu một giọt máu, như vậy mọi chuyện sẽ được minh bạch!

Nghe lời Trần Vũ vừa nói, Thành Chủ liền cầm chén rượu lại gần nữ nhi của mình, nguyên khí trong người liền thôi động trên đầu ngón tay, một lưỡi dao màu vàng bằng nguyên khí liền được hình thành.

Lưỡi dao được tạo ra bằng nguyên khí mỏng như cánh ve và sắc bén hơn binh khí bình thường rất nhiều, cho nên khi cắt ngang đầu ngón tay sẽ không khiến Mộng Kỳ bị đau.

Thành Chủ dùng thủ pháp nhanh lẹ, lập tức cắt một đường nhỏ trên đầu ngón tay của con gái mình. Tất cả mọi người liền chú ý vào giọt máu đang động trên đầu ngón tay nàng.

Tích!

Tiếng động thâm thúy vang lên, giọt máu đỏ tươi trên đầu ngón tay khi rơi xuống chén rượu liền hóa thành màu đen. Chứng kiến máu tươi khi rơi vào chén rượu biến thành màu đen, khí lực trên người Thành Chủ bỗng kích phát, "rắc" một tiếng, chén rượu liền bị bóp nát.

Bao nhiêu năm làm Thành Chủ nơi này, chưa từng có gia tộc nào dám xâm phạm tới đậy, vậy mà lần này lại có người lại dám hạ độc nữ nhi của hắn, đây chính là muốn chết!

- Các ngươi đã từng nghe qua một loại linh dược tên là Tử Hồng Hoa chưa? Loại linh dược này kết hợp với Hồng Lăng Phấn liền có thể chế tạo thành một loại độc dược vô sắc vô vị, sau khi trúng phải, kinh mạch bắt đầu tắt nghẽn. Hai ngày sau thân thể liền hữu khí vô lực, toàn thân tu vi tan biến như bọt biển, nhưng lại không có biểu hiện của triệu chứng trúng độc, cho nên rất khó phát hiện!

Trần Vũ bắt đầu giải thích một chút cho mọi người cùng nghe, lúc nãy hắn đã kiểm tra tâm mạch của nàng. Tuy chỉ phát hiện ra triệu chứng tắt nghẽn kinh mạch bình thường, nhưng cảm nhận thật kỹ, lại không phải như vậy.

Nếu như không phải lúc nãy hắn nhìn thấy kinh mạch màu tím hiện lên tay của nàng, cộng thêm một chút kỳ lạ trong kinh mạch của Mộng Kỳ. Như vậy, quả thật là hắn cũng bó tay nhận thua.

Nghe được lời nói của Trần Vũ, trong lòng Mộng Kỳ khẽ động, cùng Thành Chủ nhìn nhau, Trần Vũ nói ra bệnh trạng, xác thực cùng cảm giác của nàng giống nhau như đúc.

- A!

Mộng Kỳ khẽ nhớ trực đến một chuyện, chuyện này làm nàng không khỏi giật mình.

- Mộng Nhi, có chuyện gì?

Thành Chủ lo lắng hỏi.

- Tô lão, người vào phòng ta, nhìn phía ngoài cửa sổ có một chậu hoa, người mang nó ra đây, xem có phải là Tử Hồng Hoa hay không?

Mộng Kỳ nhìn sang Tô Lão, ánh mắt hiện lên một tia tức giận.

- Vâng, tiểu thư!

Tô Lão lập tức rời đi, không lâu sau liền mang tới một chậu hoa màu hồng, mỗi bông hoa có bốn cánh, tuy gốc rễ khô cằn nhưng vẫn sinh trưởng bình thường.

- Đây chính là Tử Hồng Hoa!

Trần Vũ quét mắt nhìn sang liền nhận ra loại linh dược vô hại này, tuy nhiên nó cộng với Hồng Lăng Phấn thì mọi chuyện sẽ khác.

- Chậu hoa này là của Liệt Dương công tử tặng tiểu thư!

Tô Lão lập tức nhận ra chậu hoa này, hoa này không phải tiểu thư muốn trồng. Nhưng nhớ lại lần trước, khi tiểu thư vừa lịch lãm trở về, tên Liệt Dương kia liền mang tới đây một chậu hoa nói tặng cho nàng.

Tuy không thích Liệt Dương, nhưng Mộng Kỳ cũng không đem chậu hoa vứt đi, để cho Liệt công tử kia còn một chút mặt mũi. Quả nhiên hai ngày sau tiểu thư liền có triệu chứng mệt mỏi.

Nghe tới đây, Thành Chủ liền siết chặt nắm tay, nghiến răng, lẩm bẩm:

- Giỏi cho Liệt gia!

Xâu chuỗi những chuyện đã xảy ra, mọi người liền hiểu ra, vì sao Liệt gia nhiều lần sang đây muốn cầu hôn.

Tuy thất bại nhưng bọn chúng vẫn không bỏ cuộc, số lần cầu hồn từ lúc Mộng Kỳ bị bệnh càng lúc càng nhiều, hơn nữa tiểu tử Liệt Dương kia còn nói "không chừng gia tộc hắn sẽ có cách trị".

Lúc đó Thành Chủ cũng đã ra mặt hỏi thăm cách chữa trị, nhưng bọn hắn nói sẽ không thể chữa trị cho người ngoại tộc. Nếu như Mộng Kỳ chịu lấy Liệt Dương công tử, vậy thì bọn họ sẽ có cách, chuyện này càng làm cho Thành Chủ nghi ngờ không thôi.

Mặc dù không tìm được chứng cứ Liệt Dương hạ độc Mộng Kỳ, tuy nhiên ai trong đây cũng đã hiểu ra nguyên nhân gây nên bệnh tình này.

- Vậy ngươi có cách nào giải trừ độc dược hay không?

Thành Chủ lo lắng, bỏ qua vấn đề mặt mũi, bắt lấy cánh tay của Trần Vũ hỏi.

- Thành Chủ, Liệt Dương công tử muốn bái kiến!

Trần Vũ còn chưa kịp trả lời, bên ngoài bỗng truyền vào một tiếng hét lớn.

- Đuổi hắn đi,... À không, cứ cho hắn vào trong này!

Thành Chủ tức giận định đuổi người, nhưng nhanh chóng nghĩ lại, lập tức cho tên công tử Liệt Dương kia vào.

- Thành chủ đại nhân, ta nghe nói có người xé thông cáo trên Từ Linh Điện, muốn đến đây trị bệnh cho Mộng Kỳ, không biết tình hình như thế nào rồi?

Vừa bước vào là một tên công tử mặc trường bào màu vàng, khuôn mặt tuấn tú, ánh mắt hiện lên một tia cao ngạo. Hắn ta vừa hành lễ vừa liếc mắt nhìn sang Trần Vũ cùng Đỗ Trạch.

- Chỉ là một đám lang băm muốn tới đây lừa người, Tô Lão, tiễn khách!

Thành Chủ tức giận phất tay, nhưng trong lòng không khỏi nhìn Liệt Dương cười lạnh một cái.

Đỗ Trạch cùng Trần Vũ nghe vậy, khuôn mặt liền hiện lên một tia ái ngại, lủi thủi theo lão nhân tóc bạc rời đi.

Liệt Dương nhìn theo bóng lưng Đỗ Trạch cùng Trần Vũ, trên mặt hiện lên một tia khinh bỉ, chỉ là một đám ô tạp cũng dám đến đây chữa bệnh, đúng là biết chọc người khác cười mà.

Tô Lão biết ý liền đuổi Trần Vũ cùng Đỗ Trạch rời đi, nhưng khi vừa rời khỏi tằm mắt của Liệt Dương công tử, Tô lão liền mời bọn hắn sang một nơi khác ngồi uống trà.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ