settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 26: Trúng Độc

Nghe thoáng qua sự tình lão nhân vừa kể, Trần Vũ bắt đầu dự đoán ra một số nguyên nhân trong đầu. Bất quá, đó cũng chỉ là suy luận, thực tế như thế nào thì phải để hắn thông qua bắt mạch mới có thể kết luận được.

Theo chân lão nhân, thông qua dãy hành lang dài ngoằn ngoèo, không quá hai phút sau, cuối cùng bọn hắn cũng được dẫn đến một cái biệt viện.

Trước cửa biệt viện là một người trung niên mặc hắc bào, tuổi tác chừng bốn mươi, khuôn mặt cương nghị, không giận tự uy, khí lực hùng hậu, để cho những người hầu phải kính nể mười phần.

- Đại nhân! Bọn họ đã đến!

Lão nhân đi tới phía trước người trung niên hành lễ, thông qua thái độ và cách xưng hô, Trần Vũ liền đón được, người này tám phần là Thành Chủ đại nhân.

Thành Chủ gật đầu một cái, liếc mắt nhìn qua Trần Vũ, trầm giọng hỏi:

- Ngươi là người muốn đến đây xem bệnh?

Hai năm qua, số người vào đây xem bệnh cũng không ít, nhưng đa số toàn là những người hữu danh nhưng vô thực, lang băm không kém là bao. Những người tinh thông y thuật thật sự rất ít khi xuất hiện trong thành, để cho Thành Chủ không biết làm thế nào để mời tới.

- Đúng vậy, đại nhân!

Trần Vũ hành lễ, bình tĩnh trả lời.

- Ngươi thông hiểu y thuật?

Lông mày Thành Chủ nhướng lên, kinh ngạc nhìn thoáng qua Trần Vũ cùng Đỗ Trạch hỏi.

Lúc được thông báo cho tới khi gặp mặt, Thành Chủ đại nhân cũng không ngờ những tên nhóc này trẻ hơn so với tưởng tượng.

- Y thuật tinh thông vài phần! Có thể miễn cưỡng xem bệnh!

Trần Vũ nhẹ gật đầu, khiêm tốn nói.

- Vậy ngươi tiến đến nhìn nữ nhi của ta một chút đi.

Thành Chủ đại nhân trầm ngâm chốc lát, mặc dù có vài phần không tin, nhưng vẫn gật đầu cho hắn vào bên trong.

Đích thân Thành Chủ dẫn dắt, hai người cùng một chỗ đi vào trong biệt viện, đây là một tòa biệt viện vô cùng khoáng đạt, vừa vào cửa chính là một vườn hoa rộng lớn, bên trong có vài cái đình đài lầu các mọc lên, trên đường đi, suối chảy róc rách, bên trong không khí đều tràn ngập hương hoa.

- Nữ nhi của ta đã được rất nhiều Y Sư cũng như Đan Sư tới đây xem bệnh, tuy nhiên cho tới nay đã là hai năm, nhưng nàng vẫn không thể nào đứng dậy được, một thân vô lực, phải ngồi trên xe lăn.

Thành Chủ nói xong, trong đôi mắt xẹt qua một đạo hàn quang.

Nghe Thành Chủ nói qua một chút sự tình, cộng thêm đã tìm hiểu sự tình từ trước một chút. Nghe nói trong phủ Thành Chủ chỉ có một dòng chính duy nhất, cho nên trong tộc không có chuyện cạnh tranh quyền lực với nhau như những gia tộc khác.

Vì vậy, vấn đề bị người trong gia tộc ra tay là vô cùng thấp, hắn cũng không dám đoán bừa, nếu không chỉ sợ thăng thiên cùng sư phụ mình.

Sau một hồi đi trên con đường trải đầy hoa, tới chỗ sâu nhất trong biệt viện, phía trước là một cái hồ nhỏ, diện tích chừng trăm thước vuông. Bên trong hồ là một mảnh đất nổi trên mặt nước, phía ngoài có một cây cầu bắt qua.

Giữa mảnh đất là một thiếu nữ áo trắng chừng mười bảy mười tám đang ngồi lẳng lặng trên một chiếc xe lăn, con mắt u buồn khảm trên khuôn mặt hoàn mỹ, nàng đang ngắm nhìn đóa hoa sen đang nở trên mặt nước.

Tuy nhiên trên mặt hiện lên một loại thiếu sức sống, giống như một đóa hoa sắp lụi tàn, làm cho người ta cảm thấy thương tiếc.

- Sơn cư thu minh,

- Không sơn tân vũ hậu.

- Thiên khí vãn lai thu,

- Minh nguyệt tùng gian chiếu,

- Thanh tuyền thạch thượng lưu.

[Dịch:

- Núi vắng cơn mưa tan,

- Chiều thu bóng khuất tàn.

- Lá tùng trăng sáng rọi,

- Ghềnh đá suối xanh tràn.

]

Bạch y nữ tử ngồi trên xe lăn lẩm bẩm một bài thơ, hai đầu lông mày thoáng dãn ra, toát ra một tia thương cảm, đáng thương.

- Kỳ nhi!

Trong mắt của Thành Chủ hiện lên một tia thương xót, từ một thiếu nữ phong quang sáng lạn, bây giờ phải ngồi trên chiếc xe lăn, nhìn cảnh đời, tâm Thành Chủ giống như đang bị một con dao đâm vào.

- Trúc huyên quy hoán nữ,
- Liên động há ngư chu.

- Tùy ý xuân phương yết,

- Vương tôn tự khả lưu.

[Dịch:

- Trúc vang hò thiếu nữ,

- Sen động tiếng thuyền nan.

- Tùy ý hương xuân tận,

- Vương tôn vẫn bàn hoàn.

]

Trần Vũ quét mắt nhìn xuống đóa sen dưới mặt nước, khóe miệng mỉm cười, đối lại một bài thơ.

Nghe xong bài thơ, Thành Chủ liếc mắt nhìn sang Trần Vũ, không ngờ tiểu tử này lại có thể đối lại bài thơ nữ nhi của mình, ánh mắt nhìn hắn liền thay đổi một chút.

- Cha, người mới tới! Người kia?

Trên mặt bạch y nữ tử toát ra một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt rơi vào Trần Vũ, bài thơ vừa rồi làm nàng có chút vui vẻ trong lòng.

- Hai tên tiểu tử này là người tới xem bệnh cho con!

Thành Chủ thở dài một cái, sự tình lần này cũng đã là lần thứ hai mươi mốt có người tới đây xem bệnh, bất quá không biết lần này như thế nào.

- Ân!

Mộng Kỳ bình tĩnh mỉm cười, đối với Trần Vũ cùng Đỗ Trạch nhẹ gật đầu một cái.

Đỗ Trạch đứng sau lưng Trần Vũ không khỏi âm thầm suy đoán, không biết thiếu nữ mỹ lệ này cuối cùng bị bệnh gì, một thân tao nhã như thế, lại chỉ có thể ngồi trên chiếc xe lăn, đúng là thiên ý thật biết triêu người.

Trần Vũ đứng một bên, một mực cẩn thận đánh giá tình trạng của Mộng Kỳ, ánh mắt thâm sâu quan sát tỉ mỉ từng nơi trên cơ thể nàng.

Chứng kiến ánh mắt Trần Vũ nhìn mình chằm chằm, đôi mi thanh tú của nàng khẽ nhíu một chút, bởi vì Trần Vũ đến đây để xem bệnh, nên nàng cũng không nói gì.

- Tiểu thư, cho ta mượn cánh tay trái một chút!

Quan sát một phen, Trần Vũ tiến tới nhẹ giọng nói.

- Ân!

Mộng Kỳ khẽ nhẹ gật đầu một cái, đưa cánh tay trắng noãn của mình ra cho Trần Vũ bắt mạch.

Trần Vũ đứng trước người Mộng Kỳ, hai mắt nhắm tịch, cẩn thận từng li từng tí cảm nhận kinh mạch của nàng.

Thời gian một khắc trôi qua trong sự tĩnh lặng, chỉ thấy lúc này hai mắt Trần Vũ tuy đang nhắm, nhưng đầu khẽ gật nhẹ một cái.

- Ngươi nhìn ra được gì sao?

Thành Chủ đứng một bên phát hiện phản ứng của Trần Vũ, liền thấp giọng hỏi thăm.

Trần Vũ một mực không trả lời, hắn chỉ giơ tay phải lên ra hiệu mọi người im lặng một chút, sau đó hai mắt mở ra, nhẹ nhàng cầm cánh tay trái của nàng lên, bỗng nhiên nắm chặt cổ tay của Mộng Kỳ, tay khác đưa ra ấn mạnh lên cổ tay, lập tức một ít kinh mạch màu tím nổi lên trên da.

- Tiểu thư không có bị bệnh, cũng không phải tẩu hỏa nhập ma, mà là bị người ta hạ độc!

Trần Vũ nói ra, thanh âm của hắn không lớn không nhỏ, vừa đủ để cho Thành Chủ cùng Mộng Kỳ nghe được.

Ánh mắt của Thành Chủ, Mộng Kỳ cùng lão nhân đứng sau lưng khẽ trừng lớn, bọn họ như không tin vào những gì tai mình vừa nghe.

- Độc? Ngươi nói nữ nhi của ta trúng độc?

Thành Chủ sau khi nghe được, lập tức kích động, vội vàng nhìn về phía Trần Vũ hỏi.

- Không dám khẳng định, nhưng tám phần là không sai!

Trần Vũ nhẹ gật đầu một cái.

- Điều đó không có khả năng, nếu như nữ nhi của ta trúng độc, vậy tại sao lúc trước có rất nhiều Y Sư cùng Đan Sư tới xem bệnh, nhưng không ai lại có thể nhìn ra?

Thành Chủ chau mày, nghi ngờ hỏi.

Mộng Kỳ ngồi trên xe lăn cũng không nhịn được, đưa mắt nhìn sang Trần Vũ. Trong lòng thầm nghĩ:

- Người này niên kỹ thoạt nhìn còn rất trẻ, xác thực có đúng là Y Sư hay không? Nếu là trúng độc, mình nhất định sẽ phát hiện ra mới đúng, vì sao một chút cảm giác cũng không có?

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ