settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 25: Nhận Nhiệm Vụ

- Xem ra muốn kiếm được kim tệ, quả thật là chuyện không dễ dàng gì!

Nhìn những nhiệm vụ được dán trên tường, trong đây không có một cái nào mình có thể làm được, Đỗ Trạch không khỏi lắc đầu cảm khái.

- Đó là đương nhiên, muốn ngồi không lấy tiền của người khác đâu phải chuyện dễ! Nếu không thiên hạ cũng không ai nghèo như chúng ta rồi!

Trần Vũ cười cười lên tiếng.

- Yêu cầu săn bắt linh thú nơi này quá khó khăn, chỉ sợ chúng ta chưa kịp đụng tới sợi lông tơ của linh thú, thì đã bị nó cho một phát thăng thiên rồi! Tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?

Đỗ Trạch suy tư hỏi.

- Nhiệm vụ này, không chừng chúng ta có thể thử một chút!

Trần Vũ chỉ vào một trương thông cáo nhiệm vụ được dán trên tường, ánh mắt hiện lên một tia chờ mong.

- Nhiệm vụ gì?

Đỗ Trạch nhìn về phía trương thông cáo nhiệm vụ mà Trần Vũ vừa chỉ.

- Thành Chủ, Mộng Kỳ tiểu thư lúc lịch lãm xảy ra vấn đề, mắc phải quái bệnh nằm trên giường, nếu người nào tinh thông y thuật, có thể chữa khỏi bệnh cho tiểu thư, sẽ được trả thù lao một nghìn kim tệ.

Đỗ Trạch lầm bầm lẩm bẩm.

- Thù lao là một nghìn kim tệ, Mộng gia thật là có tiền! Bất quá, lần này ngươi xác thực là đi chữa bệnh chứ không phải là đi tán gái chứ? Bên trong thông cáo có nói, bọn họ đã mời qua rất nhiều danh y có tiếng trong vùng, nhưng đều không thể chữa trị dứt bệnh của Mộng Kỳ tiểu thư!

- Đương nhiên là đến đó để chữa trị, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp! Bất quá, nếu như bệnh kia dễ chữa cũng không tới lượt chúng ta đến đó hốt tiền!

Trần Vũ liếc mắt nói ra, hắn đối với y thuật của mình có chút tin tưởng, với tình hình hiện tại, cũng chỉ có thể tới đó xem thử, nếu không được thì bọn hắn sẽ tìm cách khác kiếm tiền.

- Nếu như có thể chữa trị hết bệnh của nàng, lấy được một nghìn kim tệ, cách này cũng không tệ lắm!

Đỗ Trạch vuốt cằm suy tư, hắn suýt quên lần trước trong sơn mạch là tự tay Trần Vũ đã cứu mình một mạng, nên việc chữa trị lần này hắn có vài phần khả quan.

Dù sao thì danh y có tiếng cũng đã xem qua, cho nên khả năng Trần Vũ chữa trị được cũng là rất thấp, trừ khi được tổ tiên phù hộ thì may ra.

- Trần Vũ, nếu ngươi có lòng tin đối với y thuật của mình như vậy, vậy ngươi nhìn bên này xem. Quỷ gia, Quỷ công tử luyện công tẩu hỏa nhập ma, chữa trị xong có thể nhận được năm trăm kim tệ, đây không phải là chúng ta phát tài rồi sao?

Đỗ Trạch chỉ vào một nhiệm vụ bên cạnh, xoa xoa tay nói ra.

Nghe được lời nói của Đỗ Trạch, Trần Vũ không khỏi cười khổ, nói:

- Ngươi nghĩ ta là Đấng vạn năng hay sao? Chữa cho một người còn chưa biết được không, lại đi chữa lung tung cho người khác. Chỉ sợ tới đó kéo theo cả đống phiền toái, chúng ta muốn chạy cũng không kịp!

- Trước tiên, chờ người đem bệnh tình của Mộng Kỳ tiểu thư chữa trị hết hẳn rồi nói sau!

Đỗ Trạch cười cười nói.

Trần Vũ gật đầu mỉm cười, tiến tới phía trước xé bảng thông cáo kia xuống, sau đó cùng Đỗ Trạch rời đi.

Sau khi xé thông cáo của Thành Chủ xuống, mọi người xung quanh nhìn bọn hắn chỉ biết lắc đầu cười trừ, đây đã là lần thứ hai mươi mốt có người xé thông cáo này xuống rồi.

Bọn họ tin rằng không lâu sau, lại sẽ có người của Thành Chủ tới đây dán bảng thông cáo kia lại chỗ cũ!

. . .

Đây cũng là một thử thách đối với bản thân, cho nên Trần Vũ muốn thử một lần, nhìn xem chính mình có thể giúp đỡ Thành Chủ trị liệu cho Mộng Kỳ tiểu thư hay không. Nếu may mắn thành công, cũng xem như vừa giúp cho hắn có tiền xoay chuyển tình thế, vừa giúp Thành Chủ bớt xuống một mối nguy lo.

Dựa theo địa chỉ thông cáo trong nhiệm vụ, Trần Vũ một mực hỏi đường đi tới phủ Thành Chủ. Nơi đây rộng lớn vô cùng, diệt tích không dưới trăm mẫu, toàn bộ phủ trì nguy nga tráng lệ không phải Nam Phong Thành lần trước có thể so sánh được.

Trước hai phiến đại môn có trưng bày hai tượng sư tử đá cao hơn năm thước, chứng minh cho uy lực của Thành Chủ không phải bình thường có thể xâm phạm.

Trước cửa lớn có hai người hầu đang đứng khoanh tay trước ngực, khí lực phát ra làm cho Đỗ Trạch phải rung người. Trần Vũ thì chỉ mơ hồ cảm nhận được uy áp, tuy nhiên cũng không quá quan tâm tới.

- Xin hỏi, các vị tới đây tìm ai?

Một người hầu đứng ra dò hỏi.

- Xin chào hai vị, chúng ta thấy trong Từ Linh Điện có treo thông cáo chữa bệnh cho tiểu thư, nên mạo muội tới đây thử một chút, xem mình có thể chữa trị cho tiểu thư hay không. Kính xin hai vị đi thông báo một chút!

Trần Vũ mở miệng nói.

Hai tên người hầu đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt quan sát hai người Trần Vũ và Đỗ Trạch từ trên xuống dưới thoáng một cái, sau đó lên tiếng:

- Các vị đợi ta một chốc, ta sẽ vào trong thông báo cho Thành Chủ đại nhân!

Tên người hầu lập tức xoay người rời đi, tuy phát hiện đám người Trần Vũ có chút nhỏ tuổi, nhưng bọn hắn lăn lộn đã nhiều năm nên biết được, trong thiên hạ có rất nhiều kỳ nhân dị sĩ, không chừng hai tên này cũng là một trong số đó.

Nếu bỏ qua cơ hội lần này, về sau không biết bao giờ mới có thể chữa trị cho tiểu thư của mình, nên bọn hắn liền nhanh chóng đi thông báo.

- Mời hai vị vào bên trong!

Không lâu sau liền có người chạy ra tiếp đoán, đây là một lão nhân đã hơn sáu mươi, tóc bạc phủ đầu, khuôn mặt có chút hiền hòa.

- Đa tạ!

Trần Vũ cùng Đỗ Trạch đi theo lão nhân tiến vào bên trong phủ Thành Chủ, bên trong xa hoa hơn bên ngoài gấp nhiều lần, đường đi toàn bộ được lót bằng đá xanh đánh bóng, xung quanh có nhiều loại cây kiểng, hoa lá khắp nơi.

Phía xa xa còn có một con suối nhỏ chảy róc rách, không gian yên tịnh, không khí trong lành, làm tâm tình người ta thư thái vô cùng.

- Phủ thành chủ đúng là rất biết hưởng thụ!

Đỗ Trạch thấp giọng nói.

- Chứng bệnh của tiểu thư rất lạ, từ khi lịch lãm trong Lã Vọng Đảo trở ra, tiểu thư tu luyện liền có vấn đề, không cách nào ngưng tụ được nguyên khí, trở nên hữu khí công tâm, toàn thân mệt mỏi. Đại nhân cũng đã mời tất cả danh y có tiếng trong thành tới xem, nhưng mọi người đều không chữa được.

Lão nhân đi trước không quan tâm tới lời Đỗ Trạch nói, giọng già nua kể lại toàn bộ sự tình của tiểu thư nhà mình cho Trần Vũ nghe.

Đỗ Trạch một bên nghe hết thảy sự tình, biết được vị tiểu thư này đã luyện tới cảnh giới ngưng tụ nguyên khí thì không khỏi thán phục. Chỉ khi đạt tới cảnh giới Tiên Thiên Cảnh trở lên, võ giả mới có thể ngưng tụ ra nguyên khí.

Trong khi đó, Đỗ Trạch hắn chỉ mới đạt tới Huyền Giả Cảnh nhị trọng thiên, xa cách người ta một trời một vực, xem ra thiên phú của hắn quá thấp kém!

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ