settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 23: Lần Đầu Giết Người!

- Vô tội? Có trời mới tin ngươi vô tội!

Đám cường đạo mắng thầm trong miệng, một mặt nhìn chằm chằm vào Thiên Ma Kiếm, đây chỉ là một thanh đoản kiếm, vậy mà có thể một đập đánh bay người, chỉ cần đoạt được nó bọn hắn sẽ phát tài.

Đỗ Trạch nhìn Thiên Ma Kiếm một cách lạ lùng, hắn thấy Trần Vũ mang đoản kiếm này bên người đã lâu, nhưng chưa từng thấy huynh đệ mình rút kiếm ra bao giờ.

Hiện tại, kiếm vừa ra, một kiếm liền đập bay một người, kiếm này hẳn bất phàm!

Nhóm cường đạo thận trọng chưa ra dám tay liền, một bên bao vây, nhìn nhích cử nhích động của Trần Vũ. Lúc này, một tên thuộc hạ thân cận chạy lại, kê sát tai lão đại của mình, nói nhỏ:

- Lão đại, chúng ta còn muốn tấn công hắn không?

- Hừ! Tại sao phải từ bỏ? Chỉ cần cướp lấy thanh đoản kiếm trong tay tiểu tử kia là được, không có đoản kiếm trong tay, tiểu tử kia không khác nào con cá đang nằm trên thớt, mặc sức cho ta chém giết, ha ha ha...

Gã lão đại hừ lạnh một tiếng, hắn đã tính toán kỹ lưỡng trong đầu, bọn hắn còn lại năm người, chẳng lẽ không đánh lại ba tên nhãi con miệng còn hôi sữa hay sao?

Mấu chốt chính là trong nhóm tiểu tử kia có hai người là thường nhân, thân làm võ giã mà không đánh lại thường nhân, đúng là đáng mất mặt, hắn trực tiếp hạ lệnh:

- Hai tên các ngươi đi bắt hai tên nhóc con kia lại cho ta, những người còn lại theo ta cướp kiếm!

- Vâng, lão đại!

Hai tên Huyền Giả Cảnh nhất trọng cười hắc hắc đi lại gần Đỗ Trạch và Bạch Hồng Lăng, tuy Đỗ Trạch là Huyền Giả Cảnh nhị trọng nhưng chưa chắc đã cân được hai tên nhất trọng.

- Ngươi không cần lo cho ta, cứ lo cho Bạch cô nương là được!

Trần Vũ nhìn Đỗ Trạch gật đầu, có Thiên Ma Kiếm trong tay hắn không phải sợ những tên võ giả chưa có chiến kỹ, hơn nữa những tên này cũng chưa luyện ra đao khí, nên càng dễ cho hắn làm thịt.

- Được, cứ giao cho ta!

Đỗ Trạch thực lực cao hơn Trần Vũ, nên sẽ không dễ để cho hai tên Huyền Giả Cảnh nhất trọng đụng tới Bạch Hồng Lăng, nếu không bọn hắn sẽ bị tóm đuôi.

Hai tên Huyền Giả Cảnh nhất trọng lao tới, xoa xoa bàn tay, ánh mắt tà dâm nhìn vào Bạch Hồng Lăng, miệng cười hắc hắc, lên tiếng:

- Ha ha, nữ nhân này sẽ là của ta!

- Các ngươi muốn chết! Trảm Sư Kiếm Pháp!

Đỗ Trạch tức giận, rút trường kiếm sau lưng ra, một kiếm lực lượng đánh về phía trước, phía sau lưng liền xuất hiện một đầu cuồng sư đánh xuống hai tên đạo tặc.

- Tiểu tử, nộp mạng cho gia gia! Bá Đạo Cuồng Đao!

Gã lão đại không để cho Trần Vũ có chút cơ hội suy nghĩ, vừa tới liền trực tiếp xuất ra sát chiêu, đây là chiến kỹ Hoàng Cấp hạ phẩm mà bọn chúng cướp được.

Hai tên thuộc hạ còn lại cũng không để cho hắn yên, một đao chém tới sau lưng, ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Vũ lập tức nghiêng người nằm xuống mặt đất, lách nhẹ một cái liền thoát khỏi một kích.

Oành!

Đất cát bay tứ tung, Trần Vũ ngồi dậy vuốt mồ hôi trên trán, thầm than:

- Không còn pháp lực, ta chẳng khác nào một tên phàm nhân vô dụng, ài...

Hắn thật sự đã đã đạt tới trạng thái đỉnh phong của nhục thân, không thể phát huy ra lực lượng kinh khủng hơn được nữa.

Bạch Hồng Lăng nhìn mọi người chiến đấu, trong lòng có chút ấy nấy, hiện tại nàng đang bị thương rất nặng, đứng dậy còn không được, nếu ra ngoài chỉ làm thêm gánh nặng cho mọi người.

- Ha ha ha, né hay lắm, vậy để ta xem ngươi né được bao nhiêu thức của ta?

Thấy tiểu tử thường nhân có thể né tránh được một đòn của mình thì gã không khỏi cười lớn, ánh mắt có chút thưởng thức, bất quá sau đó ánh mắt ba người liền hiện lên một tia sát cơ, hướng Trần Vũ đánh tới.

Không tới năm phút, Trần Vũ liền rơi vào hạ phong, đám cường đạo đã biết Thiên Ma Kiếm cường đại, nên không để cho thanh kiếm đánh trúng, một mực hắn không thể nào đánh trúng người nào.

Tốc độ của Huyền giả cảnh nhất trọng trở lên là nhanh hơn thường nhân gấp đôi, huống chi gã lão đại đã đạt tới tứ trọng thiên?
Keng!

- Không tốt!

Trần Vũ kêu thảm trong lòng, Thiên Ma Kiếm bị đánh rơi khỏi tay, bay bổng lên bầu trời. Không để ý tới thanh kiếm, hắn toàn lực dùng tay đở lại hai đao trí mạng của hai tên thuộc hạ còn lại.

Keng, rắc rắc!

Tiếng vỡ nát vang lên, Trần Vũ hé mắt liền thấy hai thanh đao khi chạm vào hắn liền bị nức vỡ thành hai mảnh, hắn lập tức nhớ lại công dụng của áo lông mà Nguyệt Nhi đã tặng, ngoài việc sưởi ấm nó còn giúp hắn tránh khỏi binh khí bình thường.

Hai tên lâu la kia không khỏi giật mình, ánh mắt kinh hoàng khi nhìn thấy chiếc áo màu đỏ mà thiếu niên đang mặc.

- Ha ha ha, kiếm là của ta!

Tên lão đại cười lớn một tiếng, vẻ mặt hiện lên một tia trào phúng, bay lên chụp lấy Thiên Ma Kiếm.

Xẹt! Ầm!

Bất ngờ, Thiên Ma Kiếm tuông ra một tia lôi điện, trực tiếp đánh chết tên lão đại, kiếm rơi xuống trực tiếp đè nát thi thể gã lão đại, để cho hắn lún sâu dưới mặt đất.

-...

Tên lão đại trừng lớn con mắt, khóe miệng nhếch lên nhè nhẹ như muốn nói gì đó, cuối cùng không qua nổi liền bỏ xác, cho đến khi chết hắn vẫn không tin nổi mình không thể chạm tới thanh kiếm này.

Thiên Ma Kiếm không phải vật phàm giới, càng không phải muốn chạm là chạm được, trừ người có duyên, còn lại vô phương chạm tới.

Bành!

Bên kia, Đỗ Trạch một chưởng đánh một tên rơi xuống mặt đất, thân thể bị thương nhiều chỗ, làm cho tên cường đạo không đứng dậy nổi.

Bạch Hồng Lăng liền tranh thủ thời cơ, nhặt một cục đá ven đường đánh lên đầu gã cường đạo, một đập liền làm hắn ngất đi.

Tên còn lại liền bị Đỗ Trạch đánh văng vào bụi cỏ ven đường, sau đó liền chạy lại phía Trần Vũ, thấy Trần Vũ đứng như trời trồng, ánh mắt nhìn xuống cái hố:

- Trần Vũ, ngươi không sao chứ?

- Ta...ta đã giết người!

Một cảm giác lạ thường từ trong cơ thể hắn truyền ra, mười sáu năm lăn lộn trên Thiên Cấm Sơn, đây là lần đầu tiên hắn giết người.

Gã lúc kia còn đỡ, dù sao thì chỉ bị một kích đánh cho bay mất tiêu, nhưng người này lại chết thê thảm vô cùng.

- Không sao, đây là bọn hắn tự muốn chốc lấy, không phải lỗi của chúng ta!

Đỗ Trạch vỗ vai an ủi, hắn cũng chưa từng giết người bao giờ, nên hắn biết cảm giác lần đầu giết người khó chịu thế nào, nếu người nào tinh thần yếu kém nhất định sẽ bị tẩu hỏa nhập ma.

Hít một hơi thật sâu, người giết cũng đã chết, đây cũng không phải hắn muốn như vậy, đây là số mạng của tên kia đã tận, nếu muốn trách thì trách gã cường đạo làm quá nhiều chuyện ác.

- Kiếm, đến!

Trần Vũ vun tay, Thiên Ma Kiếm từ dưới hố sâu lập tức nghe lệnh, bay thẳng rơi vào tay hắn.

Thấy thanh kiếm có thể nghe lệnh chủ nhân, Đỗ Trạch không khỏi khiếp sợ, kiếm này không phải vật tầm thường nữa, hắn biết người đứng sau lưng huynh đệ mình cũng không phải dạng vừa.

- Lão đại chết rồi, chúng ta mau rút lui thôi!

Thấy lão đại đã chết, hai tên thủ hạ còn lại lập tức rời đi, không muốn dây dưa với đám thiếu niên này nữa.

- Giặc đường cùng chớ đuổi!

Thấy Đỗ Trạch định đuổi theo Trần Vũ liền ngăn cản, đuổi theo cũng chẳng có ít gì.

Ba người ở lại thu dọn một chút, Trần Vũ đích thân đào một cái hố sau đó an táng tên đạo tặc kia, dù sao thì cũng nên cho gã đạo tặc chết được nhắm mắt.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ