settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 22: Gặp Phải Cường Đạo

Tiếng cười nói, cùng các loại mua bán truyền vào tai bọn hắn, không khí xung quanh liền trở nên nhộn nhịp.

Trần Vũ đứng dậy duỗi lưng một cái, lấy trong túi vải ra một tấm địa đồ, xem xét một chút, lát sau liền mỉm cười:

- Nơi đây chính là Sơn Lâm Trấn, từ đây đến Hạ Long Thành cũng chỉ mất ba ngày đi đường. Nghỉ ngơi một ngày, ngày mai chúng ta tiếp tục lên đường.

- Ta thấy đây là một ý kiến tốt!

Đỗ Trạch gật đầu đồng ý, đi đường đã nhiều ngày, ai cũng mệt mỏi, lần này có cơ hội dừng chân để nghỉ ngơi, hắn cũng muốn dừng lại để ăn uống một trận thật thoải mái.

Mất một canh giờ để tìm một quán trọ thích hợp, Trần Vũ mướn ba phòng sát nhau để qua đêm. Nghỉ ngơi một ngày, ăn uống thật no say, mọi người lại tiếp tục lên đường.

Hiện tại kim tệ trong người bọn hắn ngày càng ít lại, Đỗ Trạch chỉ còn lại hai mươi lăm kim tệ, mà Trần Vũ cũng không khá khẩm gì hơn, hết năm kim tệ còn lại thì hắn ra ngoài đường ngủ.

Không còn cách nào khác, mọi người phải tiếp tục đi bộ!

Trần Vũ thong thả vừa đi vừa huýt sáo ở phía trước. Chỉ có Đỗ Trạch là mệt mỏi vì phải cõng Bạch Hồng Lăng trên lưng, khuôn mặt cũng đã ướt đẫm mồ hôi, chuyện này vô tình làm tâm tình thiếu nữ có chút rung động.

Càng rời xa Sơn Lâm Trấn, lượng người cũng ít dần, khí tức xung quanh lại trở nên vắng vẻ, cây cối thưa thớt, nhà hai ven đường cũng chẳng còn lại cái nào.

Lúc này, bên trong bụi cỏ ven đường đột nhiên vang lên một tiếng cười lạnh:

- Ha ha, ba con dê béo đây rồi!

Bất ngờ, từ trong bụi cỏ phóng ra sáu người, đứng đầu là một tên đại hán mặt sẹo, sau lưng có năm tên lâu la đi theo.

Bọn chúng vuốt ve thanh đại đao, ánh mắt lạnh nhạt nhìn lên người Bạch Hồng Lăng, sau đó nhìn sang Đỗ Trạch, một tên thuộc hạ trong nhóm nhàn nhạt lên tiếng:

- Tiểu tử, khôn hồn thì lấy hết những thứ quý giá trong người ra, ngoài ra cũng phải để lại nữ nhân kia, sau đó cút đi thì gia gia đây sẽ tha cho các ngươi một mạng!

Đám đạo tặc này đã quan sát nhóm người Trần Vũ từ xa, bọn chúng phát hiện trong nhóm Trần Vũ không người nào có tu vi cao hơn Huyền Giả Cảnh tam trọng, tất cả đều yếu hơn lão đại của bọn hắn, cho nên mới quyết định ra tay.

Bạch Hồng Lăng cau mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn về đám đạo tặc, sau đó nhìn lại Đỗ Trạch, ánh mắt hiện lên một tia buồn bã, nói nhỏ:

- Đỗ ca, ngươi bỏ ta lại rồi rời đi đi, như vậy ít nhất huynh và Vũ ca cũng còn một con đường sống!

Tuy ký ức về những chuyện lúc trước nàng không thể nhớ lại được, nhưng nàng vẫn cảm nhận được cảnh giới đối phương là gì, căn bản không phải người mà bọn họ có thể chống đối trong lúc hiện tại.

- Ha ha ha, người mà Đỗ Trạch ta nhìn trúng, không phải muốn chạm là chạm được! Muốn đụng tới nàng, trừ khi bước qua xác của ta!

Đỗ Trạch cười lớn một tiếng, lấy hết can đảm nói ra.

Bạch Hồng Lăng nằm trên lưng Đỗ Trạch siết chặt cánh tay, nàng không ngờ Đỗ Trạch lại nói ra lời này, tuy nhiên nó làm cho tâm tình của nàng càng thêm rung động.

- Các ngươi cứ để cho ta!

Trần Vũ nháy mắt cười hắc hắc, đối mặt với đám đạo tặc không chút sợ hãi, hai mắt đột nhiên trừng lớn, xoay người về phía trước, khom người hành lễ, lớn tiếng nói:

- Thành chủ đại nhân!

- Thành chủ đại nhân?

Đám cường đạo liền đen mặt, nếu đúng là Thành Chủ đại nhân thì bọn chúng quả thật xong đời, cả đám lập tức xoay người nhìn lại sau lưng.

- Chạy mau!

Trần Vũ co giò chạy trước, Đỗ Trạch biết ý lập tức xoay đầu chạy về phía Sơn Lâm Trấn, chỉ cần tới đó bọn họ liền được mệnh quan triều đình trong trấn bảo vệ.

- Đáng chết, bắt bọn chúng lại cho ta!

Tên lão đại tức giận thét lớn, trực tiếp cầm đại đao đuổi theo, giám lừa gạt bọn hắn, chỉ có con đường chết.
Do mang theo Bạch Hồng Lăng trên lưng, Đỗ Trạch không thể nào chạy nhanh được, mà Trần Vũ cũng không thể bỏ lại đồng bọn của mình, nhanh chóng liền bị đám cường đạo bao vây lại.

- Rượu mời các ngươi lại không muốn uống, lại thích đi uống rượu phạt! Giết hai tên tiểu tử kia, còn ả tiện nhân này để lại cho ta!

Lão đại cường đạo cười lạnh một tiếng, trực tiếp ra lệnh giết người. Nơi này ít người qua lại, hơn nữa cũng không có binh lính tuần tra, đến khi phát hiện thì đám cường đạo bọn hắn đã cao chạy xa bay, lúc đó có trời mà điều tra được.

- Phá Toái Quyền!

Trần Vũ hét lớn một tiếng, quyền kình xé gió đánh tới một tên lâu la kế bên mình.

Oành!

Ngược lại, một quyền của Trần Vũ không chút tổn thương đến tên lâu la kia, hơn nữa còn đánh hắn văng ngược về sau mười thước, khóe miệng chảy ra một tia máu tươi.

- Ha ha ha...Tiểu tử nhà ngươi cũng không tự xem lại mình là ai, một tên phàm nhân bình thường cũng muốn chống đối với ta?

Tên lâu la cười lớn một tiếng, hắn đã là Huyền Giả Cảnh nhất trọng, một quyền hai trăm cân. Trong khi đó nhục thân Trần Vũ chỉ có thể phát ra tối đa một trăm cân lực lượng, khoảng cách hai bên là quá lớn.

Đỗ Trạch để Bạch Hồng Lăng xuống đất, chạy lại đỡ Trần Vũ lên, giọng có chút lo lắng, hỏi:

- Trần Vũ, ngươi không sao chứ! Mau uống vào bình linh dịch trị thương này!

Trần Vũ lắc đầu, ôm người đứng dậy, tiếp nhận bình dược dịch uống vào, cảm giác đau đớn từ cánh tay truyền đến làm hắn có chút khó chịu.

- Đúng là châu chấu đá xe, còn không mau đưa tay chịu trói?

Tên thuộc hạ khác đứng một bên cười lớn, đám tiểu tử này coi như là vật đã nằm trên thớt, để cho bọn hắn tùy tiện mổ xẻ.

Đột nhiên, ánh mắt Trần Vũ hiện lên một tia tinh quang, lúc nãy trong đầu hắn liền xẹt qua một ý nghĩ vô cùng hữu dụng:

- Muốn lấy đồ của ta, vậy trước hết các ngươi cũng phải xem mình có tư cách không cái đã!

Thấy Đỗ Trạch định lao lên liều mạng, Trần Vũ liền cản lại, rút Thiên Ma Kiếm trên đai lưng ra, tay cầm chuôi kiếm nhìn chằm chằm về phía cường đạo, ánh mắt có chút chờ mong.

Thiên Ma Kiếm nặng tới mười vạn bốn ngàn cân, hắn không tin đám cường đạo có thể đỡ được một kích của nó.

Nhưng hắn đang phân vân, kiếm này nhỏ như vậy, liệu có còn nặng như trước hay không?

- Tới! Bá Đạo Cuồng Đao!

Một tên thuộc hạ khác nhìn Trần Vũ chán ghét, trực tiếp cầm đại đao bay lên, toàn lực chém xuống.

- Đánh Cẩu Đại Pháp!

Trần Vũ không chút do dự, một kiếm toàn lực vun lên đập tới tên thuộc hạ đang có sát tâm với hắn.

Phốc!

Vèo!

- AAAA!

Tiếng hét thảm nhỏ dần, một lúc sau liền biến mất, không gian xung quanh liền trở nên im lặng lạ thường.

Gã thuộc hạ kia đem một đao chém xuống, vừa chạm phải Thiên Ma Kiếm lập tức bị thanh kiếm đập bay lên trời, lóa thành một điểm tinh quan, sau đó biến mất trong trời xanh.

Tất cả mọi người ở hiện trường đều đứng hình, Đánh Cẩu Đại Pháp kia chỉ cần một đập liền đánh người kia biến mất trong trời xanh, đây có còn là người nữa không?

Thấy mọi người đều hướng mắt nhìn về phía mình, Trần Vũ chỉ biết nhún vai, cười khả ái, nói:

- Ta vô tội!

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ