settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 21: Bạch Hồng Lăng

Lúc này, phía trước nước chảy ầm ầm như thác đổ, khí trắng không ngừng bốc lên từ mặt nước, những tảng đá ngầm một lúc một nhiều hơn, làm chiếc thuyền không ngừng lắc lư liên tục.

Đột nhiên có một con nước xoáy to chừng mười thước xuất hiện giữa con sông, dòng nước xoáy cực mạnh liên tục hút nước xung quanh vào bên trong như một cái vòi rồng, những cành gỗ trôi gần đó cũng không cách nào tránh thoát được.

Chỉ cần con thuyền rơi vào trong đó, chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục! Trong mười cửa tử, chưa chắc đã tìm được một cửa sinh.

Bằng một cách tài tình, lão bá liên tục di chuyển chiếc thuyền lách sang những nơi nước ít chảy xiết, liền tránh được một kiếp rơi vào bên trong lòng nước xoáy khổng lồ.

Mọi người ngồi trên thuyền cũng không biết làm gì ngoài việc cầu mong mình không phải kẻ đen tận mạng, số người chết hằng năm khi đi qua nơi này cũng không lớn, chỉ cần không quá bất cẩn liền có thể rời đi an toàn.

Trần Vũ ngồi phía mũi thuyền cũng đành chịu, không có tiền mướn linh thú phi hành thì chỉ có nước mạo hiểm dưới này mà thôi!

- Ha ha, chúng ta đã qua được nơi khó khăn nhất rồi, không quá một canh giờ sau, đám tiểu tử các ngươi liền có thể lên bờ.

Lão bá lái thuyền cười lớn một tiếng, dòng nước xoáy lúc nãy chính là chỗ nguy hiểm nhất nơi này, nếu người không có kinh nghiệm đi qua, chắc chắn tám phần sẽ chết.

Khe nức phía trên hang động càng lúc càng rộng lớn hơn, lộ ra bầu trời trong xanh bên ngoài, để cho ánh sáng chiếu xuống tới dưới mặt nước.

Mặt nước trong vắt, đáy sông chỗ này cũng không sâu lắm, bằng mắt thường liền có thể nhìn xuyên tới đáy. Bên dưới có vô số đàn cá đang bơi lội, số lượng nhiều đến mức cả ngàn con trong một bầy.

Xa xa phía trước cũng dần xuất hiện nhân ảnh, những người này đứng trên thuyền tung lưới bắt cá, đám trẻ đua nhau nhảy xuống sông bơi lội liên tục, làm khung cảnh trở nên có chút sinh động.

Hai bên vách hang động cũng không còn những viên đá phát sáng, thạch nhũ cũng chẳng còn lại mấy khối.

Nơi này đều đã bị khai thác triệt để, những viên đá phát sáng được những người nơi đây gọi là Hỏa Đăng Thạch.

Hỏa Đăng Thạch được các gia thế quý tộc thu mua với số lượng lớn, dùng để làm vật trang trí, ngoài ra chúng còn một ít tác dụng để sưởi ấm trong ngày lạnh.

- Đây là đâu?

Lúc này, nữ tử đang nằm dưới sàn gỗ đã tỉnh lại, nàng ta mơ màng nhìn về phía trước, vừa lúc nhìn thấy Đỗ Trạch đang ngồi sát mình, nàng liền giật mình, vẻ mặt hiện lên một tia đề phòng, cẩn trọng hỏi:

- Ngươi là ai?

- Tại hạ Đỗ Trạch, ta mới vừa cứu cô nương phía dưới khe đá, không biết cô nương tên gì?

Đỗ Trạch hơi chút lúng túng, lát sau liền bình tĩnh trở lại, ánh mắt mười phần chín chắn nhìn vào thiếu nữ.

- Ta cũng không nhớ rõ mình là ai?

Thiếu nữ vội ôm lấy đầu, nàng ta sau khi rơi xuống liền bất tỉnh, mọi chuyện trước đó cũng hoàn toàn quên mất, cho dù cố gắn thế nào cũng không thể nhớ lại được.

- Mất trí nhớ?

Trần Vũ cau mày, lặng lẽ quan sát hành động của nữ tử này hồi lâu, hắn thấy biểu hiện cùng lời nói hoàn toàn không chút suy nghĩ, cho nên khả năng giả vờ là rất thấp.

- A, chân của ta!

Thiếu nữ thốt lên khi nhìn xuống chân trái đã được băng bó kỹ lưỡng, nàng ta thử động đậy một cái liền nhăn mặt.

- Không sao, chừng mười ngày sau thì chân cô nương sẽ khỏi, bây giờ nên hạn chế duy chuyển!

Đỗ Trạch một bên an ủi, hiện tại cũng không còn cách nào khác là chờ cho vết thương biến mất. Đang quan sát thiếu nữ, Đỗ Trạch như chợt nhớ điều gì đó, hắn liền lên tiếng:

- Đây là trâm cài tóc của cô nương!

Lấy trâm bạc trong người ra, hắn đưa cho nàng rồi nói tiếp:

- Chắc hẳn cô nương cũng đã đói bụng! Ở đây ta có một ít lương khô, cô nương hãy tạm dùng đỡ!

- Đa...đa tạ!

Nữ tử có chút e thẹn, khuôn mặt hồng lên, hai tay nhận lấy lương khô, sau đó từ tốn dùng bữa.

Quả thật nàng đang rất đói bụng, trong lúc đang ăn, nàng ta lén lúc nhìn sang Đỗ Trạch, người này có ấn tượng sâu sắc với nàng.

Hơn nữa còn giúp nàng nhiều như vậy, chỉ sợ hôm nay không gặp được thiếu niên này, e là không còn cơ hội nhìn mặt trời ngày mai.

Trần Vũ nhìn hai người bọn họ trò chuyện vui vẻ với nhau, trong lòng có chút nhớ tới Nguyệt Nhi, người từng chăm sóc hắn lúc còn nhỏ, hiện tại hắn cũng không biết nàng đang ở nơi nào.

- Haiz...không biết tới khi nào ta mới có thể gặp lại được nàng đây?

Hai người kia vừa gặp như đã quen từ trước, một người nói một người cười đáp trả, Trần Vũ cũng không tiện xen vào chuyện của hai người, đây là cơ duyên của bọn họ.

- Trên người ta có một tấm ngọc bài!

Bất ngờ, thiếu nữ kia lấy trong người ra một tấm ngọc bài màu trắng, phía trên có khắc ba chữ "Bạch Hồng Lăng".

Ánh mắt nàng ta chăm chú vào ngọc bài, lập tức một cảm giác quen thuộc truyền về đại não. Tuy nhiên, qua hồi lâu nàng cũng không nhớ được thứ gì.

Đỗ Trạch đưa tay đón lấy tấm ngọc bài, quan sát một chút hắn lấy trong người ra một tấm ngọc bài, ngọc bài của hắn có màu xám tro, phía trên có khắc hai chữ "Đỗ Trạch".

Đánh giá một chút, Đỗ Trạch mỉm cười, nhìn sang thiếu nữ, nói:

- Đây là ngọc bài thân phận, ta cũng có một cái như vậy! Chắc hẳn cô nương tên Bạch Hồng Lăng! Hay là về sau ta gọi cô nương là Hồng Lăng có được không?

Thứ này không chút lạ lẫm với Đỗ Trạch, người trong gia tộc hắn ai cũng có một cái, phòng hờ bất trắc bị người khác ám sát, khi tìm thấy thi thể cũng có thể biết được thân phận người này là ai để đưa về gia tộc an tán.

- Được!

Bạch Hồng Lăng mỉm cười, gật đầu đồng ý, cái tên này nghe cũng rất hay, rất hợp với nàng, hơn nữa cái tên này nàng nghe rất thích tai.

Đôi bên ngồi nói chuyện, còn Trần Vũ nằm trước mũi thuyền, lười biếng ngáp dài đớp muỗi vài cái, hai tay dương rộng, ngước đầu nhìn lên bầu trời nhỏ bé bên trên, lát sau liền ngủ thiếp đi.

- Tới nơi rồi, các ngươi chuẩn bị lên trên đi!

Lão bá lái thuyền hô lớn, làm Trần Vũ đang ngủ cũng giật mình tỉnh dậy, ngoảnh đầu nhìn về phía trước, quả nhiên là đã nhìn thấy mặt đất.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ