settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 20: Đỗ Trạch, Duyên Khởi



Thuyền vừa cặp bến, Đỗ Trạch nhanh chóng chạy lại khe đá, quả nhiên nơi đó có một người đang nằm bất động.

Trần Vũ cũng chạy theo quan sát, phát hiện nơi này có người đang nằm bất tỉnh thì không khỏi khâm phục ánh mắt của Đỗ Trạch.

Người này mặc bạch y, tóc dài ngang lưng, bộ ngực nhô lên cao vút, chứng tỏ người này là một nữ nhân. Hiện tại khuôn mặt nàng ta đang bị tóc che phủ, khuôn mặt chỉ lộ ra một ít da trắng mịn màng, hoàn toàn không thể nhìn thấy toàn bộ dung mạo.

Đỗ Trạch ngồi xổm xuống, cũng chẳng buồn vén mái tóc nàng ta ra xem dung nhan, mà chỉ phủi đi một ít đất cát trên người, sau đó ôm thiếu nữ rời đi.

Leng keng!

Hắn vừa mới đứng dậy, trên người thiếu nữ rơi xuống một cây trâm bạc, hoa văn được khắc trên đó vô cùng tinh xảo, xác thực đây không phải một cây trâm bình thường.

- Ngươi cứ đi trước!

Trần Vũ nhìn thấy cây trâm rơi xuống thì lên tiếng, nơi này ở lại càng lâu thì càng nguy hiểm, vì hắn cũng không rõ nguyên nhân nữ tử kia lại nằm bất tỉnh nơi này.

Gật đầu một cái, Đỗ Trạch tiếp tục đem thiếu nữ lên thuyền, Trần Vũ nhặt cây trâm lên, sau đó cũng nhanh chóng rời đi.

Trên đường rời đi, một cơn gió bỗng thổi qua, làm tung bay những ngọn tóc đang che phủ khuôn mặt của thiếu nữ, ánh sáng nhè nhẹ từ hang động chiếu lên khuôn mặt nàng ta, vừa đúng lúc Đỗ Trạch quay đầu nhìn xuống.

Thình thịch, thình thịch...

Đỗ Trạch dừng lại, ánh mắt bị thu hút bởi dung mạo của thiếu nữ đang nằm trên tay mình, nhất thời khoảnh khắc ấy làm tim hắn loạn nhịp, con tim không ngừng đập mạnh, mọi thứ xung quanh như đang đứng lại.

- Thật là đẹp!

Đỗ Trạch không tự chủ được bản thân, ánh mắt thất thần nhìn vào khuôn mặt thiếu nữ, miệng lẩm bẩm như một tên ngốc tử.

Hắn đã trải qua mười sáu cái xuân xanh, gặp qua không biết bao nhiêu nữ tử xinh đẹp, vậy mà ánh mắt chưa từng rơi vào người nào, đây là lần đầu tiên hắn thấy một người xin đẹp như vậy, làm tâm tình hắn phải xao xuyến.

Khuôn mặt thanh tú, vóc người đầy đặn, da trắng như tuyết, đây chính là mẫu người trong mơ của hắn, hơn nữa nàng ta còn đang sống sờ sờ trước mặt, đây đúng là hắn đã tích phúc ba đời rồi.

Vừa thấy, đã làm cho Đỗ Trạch yêu từ cái nhìn đầu tiên!

- Này, ngươi nhìn gì dữ vậy?

Trần Vũ đi tới, ánh mắt rơi vào người thiếu nữ, nhìn xong hắn cũng chẳng sinh ra cảm giác gì, người này đúng là có xinh đẹp. Nhưng bản thân hắn đã sống với Nguyệt Nhi một thời gian dài, cho nên mị hoặc của nữ tử khác đối với hắn là vô dụng.

- À...ta chỉ là...

Đỗ Trạch nhất thời không biết phải nên nói thế nào, ánh mắt cũng không có rời khỏi nàng ta, hiện tại hắn càng nhìn càng thích.

Trải qua nhiều chuyện trên Thiên Cấm Sơn, Trần Vũ đã có trong mình một ít kinh nghiệm về tình trường, hiện tại hắn nhìn liền biết tên Đỗ Trạch này đã đem lòng yêu thương nàng ta.

Trần Vũ cười cười, vỗ vai Đỗ Trạch, nói:

- Ha ha, thôi được rồi, ngươi nhanh mang nàng ta lên thuyền, nếu không sẽ làm chậm trễ rất nhiều thời gian.

Lên thuyền, Trần Vũ trực tiếp bắt mạch cho nữ tử này một chút, chừng mười phút sau liền mở hai mắt, nhìn Đỗ Trạch mỉm cười:
- Người này thật may mắn, thương thế không có nguy hiểm tới tính mạng, thế nhưng chân nàng ta...

Trần Vũ nói tới đây thì nhìn xuống chân trái thiếu nữ, kéo nhẹ ống quần lên liền thấy một vết bầm tím chừng nắm tay ngay cẳng chân, bên trong xác thực là xương chân đã gãy làm hai đoạn.

- Trần Vũ, ngươi có cách chữa không?

Đỗ Trạch cau mày nhìn vào vết thương dưới cẳng chân của thiếu nữ, mặc dù không là gì của nhau, nhưng trong lòng có chút lo lắng.

- Gãy xương thì không thành vấn đề, ngươi chỉ cần lấy ra một ít linh dịch trị thương cho nàng ta dùng là được, nếu để trễ thêm một hai ngày nữa, chỉ e chân này sẽ phế!

Thông qua việc bắt mạch, hắn phỏng đoán được nữ tử này nằm bất tỉnh nơi đó ít nhất cũng đã hơn ba ngày, ba ngày không dùng thuốc trị thương, làm cho vết thương càng lúc càng nghiêm trọng.

- Được rồi, còn lại thì phải nhìn tạo hóa của nàng, ngươi cứ chăm sóc nàng ta đi!

Trần Vũ vỗ vai Đỗ Trạch một cái, sau đó đứng dậy đi về phía mũi thuyền.

- Trần Vũ, đa tạ!

Đỗ Trạch cảm ơn một tiếng, sau đó lấy trong người ra một lọ linh dịch trị thương cho thiếu nữ kia dùng.

Lão bá lái thuyền cũng có chút tò mò về vị cô nương mới vừa được cứu, hồi lâu liền không muốn quan tâm tới, vì con đường phía trước đang dần bắt đầu nguy hiểm.

Ngồi một bên nhìn nữ tử kia một chút, Trần Vũ đang phân vân không biết tại sao nàng ta lại ở nơi này. Suy nghĩ một hồi cũng chán, hắn cũng không muốn nghĩ tiếp nữa, chỉ cầu mong người bọn hắn cứu không phải là một đại ma đầu là được!

- À, đây là cây trâm cả nàng ta!

Trần Vũ cầm trâm cài tóc vứt qua cho Đỗ Trạch sau đó lười nhát chú ý tới, hắn chỉ muốn ngắm nhìn quang cảnh nơi đây một chút.

Không quá một canh giờ sau, tiếng nước chảy xiết liền truyền vào tai mọi người, sóng đánh vào thuyền liên tục, tinh thần của lão bá lái thuyền cũng bắt đầu căng thẳng.

Ầm ầm ầm...

Tiếng nước chảy ngày một lớn, tốc độ con thuyền liền nhanh hơn trước gấp năm lần, con thuyền liên tục va chạm với những tảng đá xung quanh, may mắn con thuyền được gia cố kỹ lưỡng nên không có vỡ ra.

- Các ngươi đứng cho vững!

Lão bá lái thuyền lớn tiếng nhắc nhở, tuy đã có nhiều năm kinh nghiệm đi trong hang động này, nhưng cũng không ai dám chắc mình sẽ toàn thay ra ngoài.

Con thuyền lắc lư liên tục, ngồi gần mũi thuyền, Trần Vũ giữ vững thăng bằng, một mặt chăm chú quan sát phía trước.

Đỗ Trạch ngồi ở giữa thuyền ôm chặt lấy nữ tử kia, hắn sợ mình buông ra thì nàng ta sẽ rơi xuống sông, không thể cứu vớt.

Nhìn thấy tràng cảnh này, Trần Vũ cũng chỉ mỉm cười nhẹ, tim người làm bằng da bằng thịt chứ không phải sắt bằng đá, lúc trước Đỗ Trạch không để ý tới người nào vì duyên chưa tới mà thôi. Trần Vũ cười cười, thoáng làm một bài thơ:

- Thời gian thấm thoát soi tình,

- Thoi đưa thuyền chạy đôi người gặp nhau.

- Duyên là duyên ở bến sau,

- Nợ là mãi mãi một câu ân tình.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ