settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 19: Thi Thể Trong Khe Đá

Sau khi quay lại, lão bá kia liền chở bọn hắn tiến vào bên trong dòng sông. Trần Vũ nhìn lại, hai bên là vách đá dựng đứng, phía trên đỉnh đầu chỉ có một khe sáng nhỏ chiếu xuống, mặc dù nói là "vực" nhưng đây không khác nào một cái hang động khổng lồ.

Hang động này căn bản là đâm xuyên qua lòng núi, dòng sông bên trong là do con suối tích lũy hơn trăm vạn năm tạo nên.

Lúc mới lên thuyền, bọn hắn chỉ thấy không gian phía trước là một bầu tăm tối, hơn nữa trên thuyền cũng không có mang theo đèn đuốc, Đỗ Trạch nghi hoặc không biết làm sao lão lái thuyền có thể nhìn thấy đường đi.

Nhưng tiến vào không được năm phút sau, hai bên vách đá liền xuất hiện vô số viên đá phát sáng, những viên đá phát sáng trong này không quá lớn, to nhất cũng chỉ bằng đầu ngón tay cái, tuy nhiên với số lượng nhiều vô số, làm cho không gian xung quanh liền trở nên rực rõ đủ màu sắc.

- Thật không tệ!

Trần Vũ ngồi ở giữa thuyền, lưng dựa vào vách thuyền, mắt nhìn xung quanh không khỏi cảm khái thiên nhiên tạo hóa nơi này.

Con thuyền cứ thuận theo dòng nước mà trôi, hoàn toàn không tốn một chút sức lực để chèo chóng, căn bản lão bá chỉ cần dựa vào kinh nghiệm bản thân mà né tránh những tảng đá ngầm phía dưới mặt nước.

Đỗ Trạch ngồi ở mũi thuyền, tiện tay nhặt một cục đá có sẵn trên thuyền, dùng một sợi dây mang theo trước đó, buộc viên đá vào rồi thả xuống mặt nước.

Tiếp tục thả xuống, một lúc thì dây cũng hết mà còn chưa thể chạm được đáy, làm Đỗ Trạch không khỏi giật mình, lẩm bẩm:

- Không ngờ nơi này lại sâu như vậy!

Sợi dây hắn thả xuống dưới mặt nước dài tới năm mươi thước, với độ dài như vậy mà cũng không thể chạm tới đáy sông, làm hắn có chút lo lắng, chỉ sợ bên dưới quả thật là có thủy quái sinh sống.

- Ha ha, ta nói cho hai tên tiểu tử các ngươi nghe một chút! Năm xưa, đã từng có người thử đo độ sâu của con sông này, nhưng các ngươi biết gì không?

Lão bá lái thuyền cười lớn, thoáng nói một cái rồi ngừng lại, nhìn sang hai tên tiểu tử trước thuyền, sau đó mới nói tiếp:

- Người đó cũng dùng cách của tiểu tử nhà ngươi để đo độ sâu của con sông này, hắn ta thả xuống hai trăm thước dây, nhưng như vậy cũng không thể chạm tới đáy! Nhưng có một điều kỳ lạ, khi thu dây lại, sợi dây đã bị thứ gì đó cắn đứt, dấu răng vẫn còn hiện rõ trên dây thần, về sau nơi đây truyền miệng nhau câu nói "dưới sông này có thủy quái".

- Ha ha, phải chăng đám tiểu tử các ngươi sợ rồi phải không?

Lão bá lái thuyền cười lớn khi nhìn thấy vẻ trầm tư của bọn hắn, mà tư thái vừa kể chuyện vừa ung dung lái thuyền của lão, chứng tỏ người này đã rất quen thuộc địa hình nơi này.

- Quả thật có chút rợn người!

Trần Vũ nói nhỏ, đối với những thứ không hay không biết, không thể nhìn thấy, đó mới là đáng sợ nhất.

Càng đi sâu vào bên trong, hắn thấy xung quanh có nhiều nhũ thạch lộ ra bên ngoài, hình dáng uyển chuyển như bức tượng tiên nữ đang nhảy múa, sống động cực kỳ, làm người ta cũng phải thốt lên kinh ngạc.

Nhũ thạch hình thành là do nguồn nước ngầm từ lòng đất chảy ra không biết bao nhiêu năm tháng mới tạo ra những kiệt tác đáng nể như thế này.

- Đáng tiếc, đáng tiếc!

Trần Vũ dựa lưng vào vách thuyền, mắt nhìn nhũ thạch lắc đầu tiếc nuối.

- Đáng tiếc? Có gì phải đáng tiếc chứ?

Đỗ Trạch không hiểu ý Trần Vũ đang muốn nói tới thứ gì, không gian nơi đây đẹp như vậy mà hắn lại lắc đầu là sao? Chuyện này làm Đỗ Trạch có chút hơi lạ so với bình thường.

- Haiz...Nếu như tìm được một ít Không Linh Thạch Nhũ bên trong thì thật là tốt, nếu ngươi dùng nó để tu luyện thì ti vi sẽ nhanh chóng tiến bộ!

Thoáng nhìn qua những thạch nhũ xung quanh, Trần Vũ lại tạch lưỡi cho qua, hiện tại bọn hắn không có nhiều thời gian để đi tìm Không Linh Thạch Nhũ. Hơn nữa, Không Linh Thạch Nhũ cũng không phải thứ dễ tìm kiếm, nơi đây cũng chỉ là một nơi lý tưởng để tìm mà thôi!

- Không Linh Thạch Nhũ là gì, ta chưa từng nghe qua nó?

Đỗ Trạch nghe không hiểu nhiều về thứ này, hắn chỉ biết loáng thoáng là nó có thể giúp tu vi tăng cao mà thôi.

- Không Linh Thạch Nhũ chính là thiên địa linh khí quá mức nồng đậm, sau cùng ngưng tụ thành chất lỏng màu lam. Quá trình này diễn ra tốn không biết bao nhiêu năm tháng, dùng nó để tu luyện khiến tốc độ tăng cao rất nhiều.

Trần Vũ giải thích một chút, hắn có kiến thức uyên bác nên hiểu rất nhiều loại thiên tài địa bảo có lợi cho tu luyện.

Hiện tại Đỗ Trạch có tu vi càng cao thì càng có lợi cho hắn, chứ những thứ đó cho hắn vào lúc này thì cũng không có tác dụng gì.

- Thật sự có loại Thánh Dược tu luyện như vậy, nếu chúng ta mà tìm được, chặc chặc...

Đỗ Trạch xoa xoa hai bàn tay, ánh mắt chăm chú nhìn lên mấy khối thạch nhũ bên trên hang động, hiện tại nếu không phải thời gian cấp bách, hắn chắc chắn sẽ nhảy xuống đào bới tìm Không Linh Thạch Nhũ.

Trần Vũ ngồi dựa lưng vào thuyền, tư thái ung dung nhắm nhìn quang cảnh trong hang động, từng loại ánh sáng chiếu ra từ thạch nhũ đúng là rất thu hút ánh mắt. Lúc này, lão lái thuyền bắt đầu hò hét:

- Êm ngời giữa động Phong Nha,

- Nhỏ nhoi nhũ đá như là dáng Tiên,

- Thuyền ai chầm chậm se duyên,

- Mái chèo nhè nhẹ, gió nghiêng tóc mềm.

- Sông Son trong trẻo lành hiền,

- Mần răng, mưa thế mái thuyền giọt rơi...

Tiếng hò của lão lái thuyền vang vọng khắp nơi, bọn hắn ngồi đó cũng không cò gì để làm, chỉ một mực nghe lão lái thuyền hò hát.

Lúc này con nước một lúc chảy nhanh hơn, tốc độ của bọn hắn cũng nhanh hơn trước đôi chút, hai bên thuyền bắt đầu có một ít gợn sóng đánh vào.

Đỗ Trạch ngồi trước mũi thuyền không ngừng đưa mắt quan sát xung quanh, một khi nhìn thấy tảng đá ngầm nhô lên mặt nước ở phía trước, hắn liền thông báo cho lão lái thuyền né tránh, hắn không muốn mình phải nằm lại nơi này.

Đột nhiên, Đỗ Trạch thoáng nhìn thấy bên khe đá phía trước có một tấm vải trắng lan ra trong mặt nước. Con thuyền càng đến gần, hắn thấy đó là một thi thể đang kẹt bên trong hóc đá, hơn nữa làm hắn chú ý tới, đó là ngực người này còn đang nhấp nhô lên xuống.

Hô hấp vẫn còn, chứng tỏ người này vẫn chưa chết!

- Trần Vũ, ngươi có nhìn thấy một người đang bị kẹt trong đó không?

Đỗ Trạch hướng tay chỉ về phía khe đá, nơi đó có một thi thể người đang nằm im lặng.

- Ta không thể nhìn thấy!

Nơi Đỗ Trạch vừa chỉ quả thật là có người, nhưng con thuyền vừa lướt qua nên Trần Vũ không kịp nhìn vào bên trong khe đá kia.

Đỗ Trạch đứng dậy, nhìn về phía lão bá lái thuyền, nói:

- Lão bá, người có thể cho thuyền tấp vào bên vách đá một chút được không?

- Như vậy rất nguy hiểm, nhưng cũng được!

Lão bá lái thuyền cau mày, không biết tên tiểu tử kia đang muốn làm gì, nhữn nghĩ lại thì còn có một khả năng, đó là mấy tên tiểu tử này thấy nhũ thạch đẹp mắt nên muốn dừng lại lấy về một ít.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ