settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 18: Tới Phong Nha Vực

Quyển 5: Đỗ Trạch, Duyên Khởi

Cách sử dụng gạo nếp để khu trừ thi độc, Trần Vũ tin rằng những người kia biết mình nên làm thế nào, nên những chuyện sau đó, cũng không cần hắn quản tới nữa.

- Trần Vũ, ngươi thật là biết vẽ phù văn hay sao? Không lẽ ngươi là một tên Phù Sư?

Đỗ Trạch sáng rực hai mắt, chăm chăm nhìn sang huynh đệ của mình, Phù Sư chính là một chức nghiệp vô cùng cao quý trong đại lục, ngàn người chỉ có mười người là có thể đi trên con đường đó.

Chỉ nhiêu thôi cũng đủ cho thấy Phù Sư cao quý như thế nào!

Phù Sư có thể chế tạo phù lục để chiến đấu, ngoài ra còn có thể gia tăng uy lực cho binh khí cùng áo giáp. Tuy nhiên giá cả đắt đỏ vô cùng, nên chẳng có mấy người có thể tiếp xúc tới.

Nghĩ tới Trần Vũ là một tên Phù Sư sơ cấp, mà hắn lại là huynh đệ với Trần Vũ, chuyện này làm hắn phấn khích không thôi.

Bất quá, mọi chuyện người tính không bằng trời tính!

- Chuyện đó sao? Cũng không hẳn là thế! Chỉ là vẽ bừa lên trên đó vài nét cho đẹp mà thôi, chủ yếu chính là máu tươi của gà trống, bên trong có ẩn chứa thuần dương cương khí, đó mới chính là vũ khí dùng để tiêu diệt cương thi ngàn năm.

Trần Vũ cũng không khoa trương, lập tức lắc đầu phủ nhận mình có thể vẽ phù văn. Tuy quen biết đã gần nửa tháng, tuy nhiên mức độ tin tưởng của hắn vẫn chưa hoàn toàn tuyệt đối.

Sông sâu biển thẳm dễ dò, mấy ai lấy thước mà đo lòng người?

Đỗ Trạch có chút tiếc nuối, nhưng cũng không quá cầu mong, hầu hết những tên Phù Sư đều mắt cao hơn trán, hiếm khi có người nào mà chịu nói chuyện với những người bình thường như hắn.

Cộng thêm Trần Vũ giải thích rất thuyết phục làm hắn tin chín phần mười, về sau cũng không có nhắc tới chuyện này nữa.

- Ha ha, chuyện này không còn quan trọng nữa! Điều quan trọng là chúng ta có mấy tấm giấy vàng này, hy vọng sẽ đối phó được với mấy thứ tà quỷ khác.

Cười lớn một tiếng, Đỗ Trạch không khỏi vui mừng, có những thứ này trong tay, hắn cảm thấy an tâm hơn trong chuyến đi lần này.

Trần Vũ cũng chỉ gật đầu mỉm cười, hiện tại còn lại một con gà trống, chỉ cần cho hắn chút thời gian, như vậy liền có thể vẽ thêm các loại linh phù khác. Tuy uy lực mấy loại linh phù này không mạnh, nhưng cũng đủ cầm chân để bọn hắn có thời gian chuồn đi.

Trải qua chuyện tối hôm nay, bảy người trong miếu chẳng mấy ai dám ngủ một giấc thật ngon, mắt tuy đã nhắm nhưng vẫn một mực cảnh giác mọi thứ xung quanh, không ai muốn mình lại gặp thêm một con cương thi nào nữa.

Khi trời gần sáng, bên ngoài ánh mặt trời cũng chưa ló dạng, sương mù mờ ảo còn đang bao phủ xung quanh, hai người thiếu niên trong miếu thổ địa liền một mực bắt đầu lên đường.

Năm người kia phát hiện bọn hắn rời đi khỏi miếu, ban đầu còn tưởng rằng bọn họ chỉ đi ra ngoài tìm ít củi khô, không ngờ thật lâu sau cũng không thấy quay lại, liền biết hai thiếu niên kia đã rời đi.

Hiện tại muốn nói một tiếng cám ơn cũng đã muộn!

Trời gần sáng chính là thời điểm tốt nhất để lên đường, thời điểm này cũng chính là lúc dã thú chuẩn bị đi ngủ, rất thuận lợi cho việc săn bắt, hơn nữa khí trời mát mẻ cũng làm bọn hắn ít tốn sức lực hơn.

Ngoài ra còn giúp bọn hắn tránh được phiền toái từ đám người kia, Trần Vũ chỉ sợ đám người kia thấy bọn hắn có một ít tài mọn, liền bám theo không thôi.

Bản thân hai người bọn hắn hiện còn lo chưa xong, nếu vướng thêm năm người nữa, chỉ sợ việc lớn khó thành!

Chớp mắt một cái mà ba ngày đã trôi qua, trên đường đi bọn hắn ăn lương khô mang theo, khi nào chán lương khô liền ra ngoài săn bắt một ít dã thú đem về nướng ăn, đường đi cũng không quá khó khăn, nên bọn hắn nhanh chóng đặt chân tới địa điểm đầu tiên.

Phía ngoài đường lớn là một tấm bia đá cao hơn mười thước, bên trên khắc ba chữ Phong Nha Vực vô cùng to lớn.

- Cuối cùng cũng tới nơi này!

Đỗ Trạch thở mạnh một cái, đi đường nhiều ngày khiến hắn có chút mệt mỏi không thôi, bất quá vừa nhìn thấy bia đá thì lập tức phấn chấn.

- Chúng ta đi thôi!

Trần Vũ gật đầu một cái, sau đó đi vào bên trong Phong Nha Vực.

Nơi đây là một mảnh hoang vu, tứ bề đều là rừng cây rậm rạp, chim chóc khắp nơi, duy chỉ có một con đường ở giữa là có thể đi qua.

Thuận theo đường đi, không lâu sau bọn hắn liền tiến tới trước một cái trấn nhỏ, đây là Phong Nha Trấn, là nơi mướn thuyền bè dùng để đi qua đoạn đường phía trước.

Vì phía trước bọn hắn không còn đường bộ để đi, mà phía trước là một cái vực sâu tầm trăm trượng tính từ dưới lên trên, bên trong vực thẳm là một con sông cực lớn, nó rộng chí ít cũng hơn năm mươi thước.

Chỗ của Phong Nha Trấn chính là nằm dưới đáy vực, bên trên có một cái mái vòm bằng đá thật lớn, chỉ để lộ một ít khe hở ở phía trên, để cho ánh sáng chiếu xuống nơi này ít ỏi vô cùng.

Đi quan sát một chút, gần bến đỗ có hơn năm mươi chiếc thuyền lớn nhỏ khác nhau đang đậu tại đó, trên thuyền cũng có một người đang ngồi bên trên, đại diện cho chủ nhân của chiếc thuyền, cần mướn thì chỉ cần thông qua họ là được.

- Lão bá, thuyền này cho thuê giá bao nhiêu?

Đỗ Trạch chỉ tay tới con thuyền trước mặt, thuyền này dài chừng mười thước, rộng cũng không quá hai thước, gần như là con thuyền nhỏ nhất nơi này, còn những chiếc thuyền khác thì quá lớn, xác định là không đủ khả năng để thuê.

- Ha ha, không đắt không đắt, chỉ cần hai mươi kim tệ là được!

Lão nhân cười cười nhìn hai tiểu tử bọn hắn, xem bọn hắn có đủ tiền để trả hay không.

Nghe một chiếc thuyền có giá tới hai mươi kim tệ, Đỗ Trạch muốn rớt con mắt ra ngoài, có chút thắc mắc, hỏi:

- Này lão bá, ngươi không phải đang nói đùa chứ, chiếc thuyền như vầy mà có giá tới hai mươi kim tệ, nếu không ta sẽ đi tìm thuyền khác.

- Ha ha, người trẻ tuổi! Vậy là các ngươi không biết rồi, giá này là không hề đắt chút nào, bởi vì đường đi phía trước có một chút hung hiểm, hằng ngày bên trong có chừng hai người mất mạng! Vậy thử hỏi, cái giá chiếc thuyền cộng với mạng của ta chẳng lẽ không được hai mươi kim tệ hay sao?

Lão bá lắc đầu cười, giải thích cho bọn hắn một chút về những khắc nghiệt nơi này, hơn nữa lão còn có con nhỏ, nên phải phòng hờ bất trắc.

- Ngươi cảm thấy thế nào?

Đỗ Trạch quay qua hỏi Trần Vũ, cái giá này đối với bọn hắn là đắt vô cùng, thời điểm hiện tại muốn tìm hai mươi kim tệ cũng không phải là dễ.

Trần Vũ quét mắt nhìn xung quanh, hắn thấy cũng không còn chiếc thuyền nào nhỏ hơn chiếc này nữa, nên đành gật đầu, với lại những gì lão bá kia nói hoàn toàn có lý.

- Được, bọn ta mướn chiếc thuyền này!

Đỗ Trạch cắn răng đưa hai mươi kim tệ cho lão bá, nhìn kim tệ rời tay mà lòng hắn đau như cắt.

- Các ngươi đợi lão hủ ta một chút!

Lão bá kia lên tiếng, sau đó cầm hai mươi kim tệ rời đi, Trần Vũ không nhìn cũng biết lão bá kia đang đem tiền đưa cho người thân, đem theo trên người chết thành quỷ cũng không thể sử dụng được.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ