settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 17: Thuần Dương Cương Khí

Trong máu tươi của gà trống có chứa thuần dương cương khí, mà thuần dương cương khí chính là thứ yêu ma quỷ quái kiêng kỵ nhất, cộng thêm phù văn kích thích làm cho lực lượng phát ra có hại với cương thi vô cùng.

Trần Vũ thầm vui mừng vì suốt ba trăm năm ngồi trong Trấn Thiên Tháp, hắn đã học được những thứ hữu ích trong Tàng Kinh Các, hiện tại những thứ tri thức đó đã giúp ích cho hắn rất nhiều.

Đỗ Trạch đang ẩn nấp phía sau quan sát trận chiến bên ngoài, hiện tại hai trong ba người kia, đã có người bị móng vuốt của cương thi làm bị thương, nguy cơ tiềm ẩn về sau là không nhỏ.

- Ngươi đã trở lại, cái kia?

Phát hiện Trần Vũ đi đến, trên tay cầm theo một xốc giấy vàng, Đỗ Trạch đang muốn biết vị huynh đệ của mình đang muốn làm gì với mấy tờ giấy vàng này.

- Ngươi bắn tên rất chuẩn đúng không?

Trần Vũ không có trả lời, mà nhìn vào cây nỏ trong tay Đỗ Trạch, hỏi một tiếng.

Nỏ chính là thứ tốt nhất để bọn hắn tấn công cương thi mà không cần phải đến gần, như vậy sẽ không khiến một trong hai người phải rơi vào nguy hiểm.

- Đúng vậy, nhưng nỏ này không có tác dụng với con cương thi ngàn năm kia!

Đỗ Trạch nhìn cây nỏ trong tay mình, lắc đầu thở dài, nếu được hắn đã bắn cho cương thi không còn một mảnh giáp rồi.

Trần Vũ nhìn cương thi đang tấn công phía trước, khóe miệng cười nhếch lên, trong lòng thầm nói: "ta xem ngươi chịu được bao nhiêu?", sau đó nhìn sang Đỗ Trạch, nói:

- Tốt, đưa mũi tên cho ta!

Ánh mắt Đỗ Trạch hiện lên một tia tinh quang, Trần Vũ cầm một xộc giấy vàng nhiều như vậy, phải chăng là...Nhưng những tấm giấy vàng này chỉ dùng để rải cho người chết thôi sao?

Hắn còn chưa kịp suy nghĩ xong, Trần Vũ liền dùng một tấm giấy vàng quấn lên đầu mũi tên, sau đó nhìn cương thi, cười lạnh một tiếng:

- Ngươi đoán xem, nó chịu được mấy phát bắn của ngươi?

- Để ta xem!

Đỗ Trạch sờ mũi cười cười, nhận lấy mũi lên lắp lên nỏ, sau đó ngắm ngay thân cương thi bắn đi.

Vụt!

Mũi tên xé gió đâm thẳng tới thân thể cương thi, một hơi thở, hai hơi thở, ba hơi thở trôi qua, chỉ thấy mũi tên đâm trúng cương thi sau đó rơi xuống mặt đất, gãy làm hai mảnh, ngoài ra không còn chút công dụng nào khác.

- Ủa!

Đỗ Trạch ngơ ngác nhìn cương thi, sau đó nhìn qua Trần Vũ với ánh mắt nghi ngờ, nếu cứ bắn thế này thì đây chẳng khác nào đang lấy trứng chọi với đá.

Ba người đang chiến đấu cùng cương thi cũng ngoảnh đầu nhìn lại, thấy hai tên thiếu niên kia đánh lén cũng chẳng có tác dụng gì, trong đầu bọn họ liền nảy sinh ra ý định tìm cách rời đi.

Bất quá, mọi chuyện cũng không dễ dàng như vậy, một khi cương thi đã tới nơi này, thì nó đã xác định là vì con mồi mà tới, làm gì có chuyện để con mồi rời đi dễ dàng như thế.

- Khụ khụ, thật ngại quá, ta lấy nhầm tờ giấy vàng rồi!

Trần Vũ cười ngượng ngùng, vừa rồi hắn vô ý lấy nhằm tấm giấy vàng chưa vẽ gì bên trên, nên chẳng có chút công dụng nào đối với cương thi.

Lấy một mũi tên khác, lần này hắn cẩn thận hơn, quấn lên đầu mũi tên một tấm Trấn Ma Phù hàng thật, sau đó đưa cho Đỗ Trạch, vỗ vai đồng bọn, nói:

- Lần này nhất định sẽ thành công! Còn nếu không thành công thì chúng ta tìm cách chuồn đi là vừa!

Tuy lời nói có chút đùa cợt, nhưng trong lòng hắn đã xác định mười phần là Trấn Ma Phù có tác dụng rất mạnh với cương thi ngàn năm.

Cầm mũi tên trên tay, Đỗ Trạch đưa mắt quan sát tờ giấy vàng một chút, quả nhiên bên trong có vẽ những đường nét như giun bò, tuy không hiểu ý nghĩa bên trong của mấy hình thù kỳ quái đó, nhưng đây hẳn là Trấn Ma Phù mà Trần Vũ vừa nói.

Vụt!

Mũi tên bắn ra, Đỗ Trạch âm thầm hồi hộp, hắn đang suy nghĩ, không biết lần này nó có tác dụng với cương thi hay không.

Trần Vũ chỉ đứng một bên cười nhạt, chỉ là một con cương thi ngàn năm thì còn lâu mới chịu được lực công kích của Trấn Ma Phù.

Xẹt! Ầm!

Mũi tên vừa chạm vào hôi giáp của cương thi ngàn năm, nó không bị đánh bật ra mà trực tiếp nổ lớn một tiếng, đánh bay cương thi ra ngoài miếu thổ địa.

Rống!

Cương thi ngàn năm rống lớn một tiếng, trên người nó đã bị thủng một lỗ thật lớn, thi khí bên trong cơ thể không ngừng tràn ra bên ngoài, thi khí không ngừng bị thuần dương cương khí ăn mòn.

Ba người đang chiến đấu với cương thi, thấy cương thi đã bị tổn thương liền nhất thời vui mừng, bọn họ đã nhìn thấy một tia sáng ở cuối con đường.

Rống!

Con ngươi lạnh lẽo của cương thi nhìn về hướng mũi tên bắn ra, vừa lúc nhìn thấy Trần Vũ cùng Đỗ Trạch, sau đó phóng tới.

- Vẫn còn muốn ăn thêm tên? Được, ta thanh toàn cho ngươi!

Đỗ Trạch vỗ đùi cười lớn, thấy Trấn Ma Phù có tác dụng rất mạnh với cương thi, hắn không còn gì phải sợ, lập tức lắp tên lên nỏ, bắn.

Xẹt! Ầm!

Rống! Rống! Rống!

Liên tục mười mũi tên đâm thẳng vào người cương thi ngàn năm, kéo theo là tiếng nổ lớn không dứt. Cương thi ngàn năm không ngừng phát ra tiếng thét chói tai, nhanh chóng lui về phía sau, muốn tránh khỏi mũi tên của Đỗ Trạch, thế nhưng đã chậm.

Mũi tên cuối cùng đâm thẳng tắp vào đầu của cương thi ngàn năm, lập tức làm đầu nó nổ tung, thi thể không đầu trực tiếp ầm ầm ngã xuống mặt đất lạnh lẽo.

Trấn Ma Phù chi uy, cương thi ngàn năm liền mất mạng!

Sau khi cương thi ngàn năm chết đi, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, không đợi ai lên tiếng, hai lão nhân cùng người trung niên liền đem thi thể cương thi đi hỏa táng, tránh thi khí làm tổn thương người khác.

- Người trẻ tuổi, không ngờ các ngươi cũng có chút tài mọn!

Một lão nhân đi tới, nhìn Trần Vũ cùng Đỗ Trạch với ánh mắt có chút thưởng thức, nếu như không có bọn hắn, chỉ sợ trong năm người phải có một người ở lại đoạn hậu rồi.

- Tiền bói quá khen, chỉ là một chút may mắn mà thôi!

Đỗ Trạch ôm quyền mỉm cười, đáp trả thay cho Trần Vũ, hắn thừa biết, những người không quá thân thì Trần Vũ rất ít khi tiếp chuyện.

- Lúc trước ta thấy các ngươi có mang theo một túi gạo, không biết bên trong có phải gạo nếp hay không?

Lúc này, lão nhân còn lại đi tới lên tiếng hỏi bọn hắn, những lão nhân này đã sống nhiều năm nên học thức uyên thâm, nên cách khu trừ thi độc đơn nhiên là hiểu rõ tám phần.

Đỗ Trạch nhìn qua Trần Vũ một cái, muốn cho hay không ít nhất cũng phải hỏi qua ý kiến đồng bọn của mình một tiếng.

Ba người bọn họ liền ngẩn đầu nhìn qua thiếu niên bên cạnh, Trần Vũ cũng không phải người tâm địa hẹp hòi, thấy người lâm nguy nên hắn liền gật đầu.

- Đúng vậy, tiểu bói có mua một ít gạo nếp, vừa vặn cho các vị tiền bói sử dụng!

Thấy Trần Vũ gật đầu đồng ý, Đỗ Trạch liền lên tiếng, chia lại một ít gạo nếp cho ba người kia, sau đó quay về chỗ cũ nghỉ ngơi.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ