settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 16: Cương Thi Ngàn Năm

Cả hai không nói câu nào, trực tiếp cầm binh khí trên tay, cẩn trọng tiến tới đại điện. Vừa tới trước đại điện, đầu tiên bọn hắn thấy một tiểu cô nương, hai tay đang che miệng, khuôn mặt hoảng sợ nhìn ra ngoài cửa lớn.

Bốn người còn lại cùng nhóm thiếu nữ kia cũng đồng dạng như vậy, ai nấy đều cầm trường kiếm trong tay, chuẩn bị chiến đấu.

Trần Vũ theo quán tính nhìn ra ngoài cửa lớn, đập vào mắt hắn là một cổ thi thể màu xám đen, toàn thân hư thối đang mặc chiến bào rách nát, nhìn cổ thi thể này cũng không biết nó đã chết bao nhiêu năm rồi.

Bên ngoài, cuồng phong nổi lên, thổi bay vô số đất cát xung quanh, theo đó là một cổ tanh tưởi từ thi thể truyền xộc vào mũi, làm hai thiếu nữ kia xém không nhịn được mà nôn ra ngoài.

- Cương Thi!

Một lão nhân trong nhóm năm người lên tiếng, ánh mắt thận trọng quan sát cổ thi thể đang đứng trước mặt mình.

Nghe tới hai từ "cương thi", hai nữ tử kia không khỏi đen mặt lại, đây là lần đầu tiên trong đời các nàng nhìn thấy những chuyện quỷ dị như thế này.

Trần Vũ cảm giác toàn thân có chút sởn tóc gáy, Sơn Hải Kinh có ghi lại, cương thi chính là những thi thể sau khi chết đi, oán niệm trong người có không tiêu tán, tích tụ bên trong quá lâu, làm cho thi thể không thể phân rã.

Cuối cùng, trải qua vô số tuế nguyệt, oán khí tích tụ nhiều dần, làm cho cơ thể bọn chúng trở nên "đao thương bất nhập", toàn thân chứa đầy kịch độc, đợi tới thời điểm thích hợp liền đội mồ sống dậy, bắt đầu đi khắp nơi giết chóc sinh linh.

Hắn biết "thi độc" đáng sợ đến mức nào!

Khi bị cắn trúng hoặc dính phải vết thương do cương thi gây ra, thi độc sẽ từ từ dung nhập vào trong máu của người đó. Không lâu sau, người trúng thi độc sẽ dần dần đánh mất bản tính, hóa thành cương thi, vĩnh viễn không thể nào cứu chữa thành người được.

Mà vũ khí lợi hại nhất của cương thi, đó chính là móng tay cùng răng nanh của chúng. Móng tay chính là vũ khí gây sát thương nhiều nhất. Móng tay dài hơn năm phân (5cm), bên trong ẩn chứa vô số thi độc, chỉ chờ có người bị cào trúng, như vậy không lâu sau lại có thêm một con cương thi mới.

- Cẩn thận móng tay của nó!

Một lão nhân có nhiều kinh nghiệm trong nhóm lên tiếng cảnh báo, sau đó nhìn sang hai thiếu nữ, nói:

- Các ngươi tốt nhất nên lùi về phía sau. Nếu tình hình có chút không ổn, lập tức tìm cách chạy ra ngoài tìm người tới giúp đỡ!

- Ân!

Hai thiếu nữ kia không chút chần chừ liền lùi về phía sau, nhưng không đợi các nàng tiến ra phía sau, cương thi đứng phía ngoài cửa liền bay thẳng đến tấn công.

- AAA!

Hai thiếu nữ thét lớn một tiếng, ngồi phịch xuống mặt đất, trên khuôn mặt cũng không còn một giọt máu, hết thảy đều đã bị thân hình đầy quỷ dị của cương thi làm cho điếng người.

- Đáng chết!

Tên trung niên trong nhóm tức giận, lập tức lao về phía trước, huy động lực lượng, một kiếm chém tới cương thi.

Lưỡi kiếm vừa chạm vào thân thể cương thi, lập tức phát ra một tiếng "keng" thật lớn, sau đó người trung niên liền bị đánh bật về phía sau, chân đạp đất hơn mười cái mới có thể dừng lại.

Tất cả người trong miếu đều giật mình, không ngờ một kiếm như vậy lại không thể làm tổn hại tới nó, ngược lại còn bị đánh bật trở lại.

Đỗ Trạch đứng phía sau, quyết định đóng góp một chút sức lực của mình, để cùng mọi người chém giết đầu cương thi kia. Hắn dùng chiếc nỏ của mình, lắp tên lên, nhắm thẳng vào cổ của cương thi.

Vụt!

Tiếng xé gió vang lên, chỉ thấy mũi tên như một tia sét đâm thẳng tới cổ cương thi.

Băng!

Mũi tên vừa chạm vào cổ Cương Thi liền bị đánh bật ra, mũi tên cũng bị gãy làm hai đoạn, vô phương đánh nó bị thương.
- Thật là đao thương bất nhập!

Đỗ Trạch cứng người, lực lượng của nỏ tên bắn ra là không hề yếu, nhưng như vậy cũng không thể làm nó bị thương một chút nào.

- Ngươi ở đây đợi ta một chút!

Trần Vũ chau mày, vỗ vai Đỗ Trạch sau đó nhanh chóng chạy về chỗ đống lửa, một mực nhanh chóng chuẩn bị những thứ cần thiết.

- Chúng ta cùng nhau liên thủ đánh nó!

Ba người kia cũng bắt đầu tiến lên, chỉ thấy xung quanh người hai lão nhân hiện lên một vòng ánh sáng màu lam, uy áp xung quanh mười thước cũng dần trở nên nặng nhọc.

- Cường giả Huyền Giả Cảnh ngũ trọng!

Đỗ Trạch trừng lớn con ngươi, đây là lần thứ hai trong đời hắn được đứng gần một vị cường giả như vậy, chuyện này làm hắn không khỏi vui mừng, lập tức chăm chú nhìn tới từng thức của ba người kia đang thi triển.

- Phá Toái Quyền!

Hai lão nhân đồng loạt hét lớn một tiếng, một quyền lực lượng hơn ngàn cân đánh vào thân thể cương thi.

Người trung niên còn lại cũng không kém, lập tức một kiếm cực lực đánh lần nữa vào cổ của cương thi, muốn chặt rơi đầu nó ra khỏi cơ thể.

Phành!

Một quyền cùng một kiếm đánh vào, tuy nhiên Cương Thi chỉ bị đánh lùi về sau vài bước, toàn thân không chút tổn thương gì.

- Cái gì! Không lẽ đây là cương thi ngàn năm?

Ba người trừng lớn con mắt, như vậy mà cũng không thể công phá phòng ngự của nó, chỉ sợ cương thi này đã tu luyện ngàn năm, hút không biết bao nhiêu máu của sinh linh, cho nên phòng ngự mới kinh hùng hãi tục đến thế.

Rống!

Không đợi bọn họ tiếp tục nói chuyện, cương thi rống lớn một tiếng, huy động móng vuốt đánh tới ba người kia. Thấy tình huống có chút không ổn, ba người liền rút ra trường kiếm chặn trước người.

Trường kiếm cùng lợi trảo của cương thi hung hăng đụng vào nhau, nhất thời phát ra từng đợt âm thanh va chạm.

Phành!

Một tiếng nổ mạnh truyền ra.

Ba người kia liền bị cương thi ngàn năm đánh bay ra ngoài, không đợi mọi người kịp đứng vững, cương thi ngàn năm lại lần nữa hướng phía ba người đánh tới.

Hai bên lại một lần nữa đụng chạm với nhau, lực lượng mạnh mẽ trong chớp mắt bạo phát, lực lượng cương thi ngàn năm quá đáng sợ.

Phành!

Một tiếng nổ mạnh truyền ra, thân thể ba người hung hăng đập vào gốc cột trong miếu thổ địa, làm cả đình miếu lung lay nhè nhẹ.

Trong lúc mọi người đang chiến đấu với cương thi ngàn năm, bên này Trần Vũ đang dùng máu tươi của gà trống, không ngừng vẽ các loại phù văn lên trên giấy vàng.

Tuy giấy vàng không phải thứ quá tốt để làm phù lục, tuy nhiên cũng dư sức để chế tạo Trấn Ma Phù, hơn nữa Trấn Ma Phù cũng không làm tổn hao linh hồn lực của người thi triển, chỉ cần máu tươi của gà trống là có thể dẫn động.

Những thứ này vốn chuẩn bị để đối phó với thủy quái, nhưng không ngờ tới, thời điểm hiện tại đã phải sử dụng tới nó, nếu không tình hình e là ngày một xấu hơn.

Chưa tới một khắc sau, Trần Vũ liền cầm một xốc linh phù mà hắn mới vừa vẽ ra, nhanh chóng đi tìm Đỗ Trạch.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ