settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 15: Tiếng Thét Nửa Đêm

Nghe nói đến hai từ "thủy quái", Trần Vũ bắt đầu thận trọng hơn một chút, thủy quái sống phía dưới đáy sông kia không biết là thứ gì.

Hơn nữa không ai dám chắc chừng nào con thủy quái đó sẽ trồi lên mặt nước hỏi thăm sức khỏe chính mình, đây là điều hắn không muốn gặp phải trong thời điểm hiện tại.

Trần Vũ nhún vai, nói:

- Thủy quái? Tuy đó chỉ là một lời đồn thổi trong nhân gian, tuy nhiên chúng ta cũng nên thận trọng hơn một chút, chỉ hy vọng chúng ta không phải là kẻ đen tới mức lại gặp phải nó!

- Ta cũng hy vọng là vậy!

Đỗ Trạch gật đầu đồng ý, hắn mới không nguyện đụng độ với con thủy quái không biết tên kia. Chiến kỹ cũng chỉ mới vừa học những thứ cơ bản, linh hồn lực cũng chưa đủ mạnh, căn bản là không thể dùng để đối phó với mấy thứ quỷ dị đó.

- Ta nghĩ trước khi tiếp tục lên đường, chúng ta nên mua một vài thứ cần thiết!

Trần Vũ lên tiếng đề nghị, hiện tại tuy đã rời khỏi thành được một lúc, nhưng hai bên đường loáng thoáng vẫn có một ít cửa hàng đang mở, hắn muốn vào đó mua một số thứ, tương lai biết đâu có đất dụng võ.

Nghe vậy, Đỗ Trạch liền không phản đối, theo sau hắn thu mua một ít gạo nếp cùng vài tấm giấy vàng dùng để vẽ bùa, ngoài ra còn mua thêm hai con gà rừng, sau đó mới quyết định đi tiếp.

- Bọn trẻ bây giờ thật khác người, có lẽ ta đã già rồi!

Trên đường đi, người ta thấy hai thiếu niên dị dạng khác người, một tên thì quấn giấy vàng đầy người, trên vai còn vác theo một túi gạo nhỏ. Tên còn lại thì buộc hai con gà quanh người, tiếng gà vang lên khắp đường làm ai cũng phải lắc đầu.

. . .

Thoáng cái hai ngày liền nhanh chóng trôi qua, hiện tại bọn hắn đã cách Nam Phong Thành rất xa, nơi đây chính là một mảnh hoang vu, người đi lại cũng đã ít đi khá nhiều, hai bên đường cũng không còn xuất hiện nhà của thường dân nữa.

Tuy nhiên những người đi bộ như bọn hắn để đến Đế Đô Thành đoán chừng cũng không ít, từ sáng tới giờ đã có hơn mười tốp người cưỡi ngựa vượt qua bọn hắn rất xa, còn lại một ít cũng là người đồng dạng như bọn hắn, một thân đi bộ.

Ầm ầm!

Bên trên thiên khung bắt đầu vang lên tiếng sấm liên tục, bầu trời không ngừng chớp lóe làm đám quạ bay tứ tán. Theo sau đó là một luồng cuồng phong thổi tới, ngoài ra trong cuồng phong còn mang theo hàn khí nhè nhẹ.

Đỗ Trạch không tiếp tục đi bộ nữa, mà bắt đầu chạy về phía trước, mặt trời hiện chỉ còn lại một ít tia sáng, không quá một khắc sau thì nơi này sẽ tối đen như mực.

- Trời sắp mưa rồi, chúng ta phải nhanh chân lên một chút, ngay phía trước chính là một cái miếu thổ địa, vào đó nghỉ ngơi là rất thích hợp!

- Được!

Trần Vũ cũng dẹp đi bộ dạng thong dong của mình, thay vào đó cất bước đuổi theo, hắn không muốn phải qua đêm ngoài trời mưa, mặc dù có áo khoác nhưng ai lại nguyện ý bị ướt sủng kia chứ?

- Ha ha, cuối cùng cũng tới kịp lúc!

Không lâu sau cả hai bọn hắn cũng chạy tới trước miếu thổ địa, Trần Vũ hô lớn một tiếng, hắn cứ tưởng là sẽ không kịp trời mưa, nhưng hiện tại xem ra bọn hắn rất may mắn.
Vừa mới tiến vào cửa lớn, Trần Vũ phát hiện bên trong đại điện đã xuất hiện năm đạo nhân ảnh đang ngồi nói chuyện vui vẻ với nhau, xem ra đám người kia đã tới trước bọn họ rất lâu rồi.

Nhưng tới cũng đã tới, không lẽ bọn hắn lại dọn ra bên ngoài tắm mưa hay sao? Đây nhất định không phải là một ý tốt!

Nhóm người này có tổng cộng năm người, gồm hai nữ và ba nam. Trong đó có hai lão nhân, cùng với một trung niên tầm bốn mươi tuổi, còn lại hai thiếu nữ kia tổi tác cũng tầm bọn hắn mà thôi.

- Có người đến!

Một lão nhân trong nhóm chợt liếc mắt nhìn ra bên ngoài, ánh mắt thận trọng quét sang người bọn hắn, xem một chút thấy biểu hiện trên người bọn hắn không có gì khả nghi liền không thèm quan tâm nữa.

- Các vị xin làm phiền!

Đỗ Trạch tiến tới phía trước khom người hành lễ, dù sao thì nơi đây cũng do người ta đến trước, hơn nữa hắn cảm nhận được thực lực những người này không hề yếu, mà lời nói cũng chẳng mất tiền mua, nên hắn tới chào hỏi một tiếng.

- Ừm!

Lão nhân còn lại ứng một tiếng, phất phất tay ra hiệu cho bọn hắn cứ tự nhiên. Hai nữ tử ngồi gần đống lửa thấy bộ dáng ngộ nghĩnh của bọn hắn thì không khỏi che miệng bật cười.

Nào có ai như hai tên đầu gỗ này chứ, nhìn trông chẳng khác nào hai tên diễn kịch trước mặt mọi người!

- Chúng ta qua bên này!

Trần Vũ hướng tay chỉ đến một gốc trong miếu thổ địa, nơi đó nằm khuất phía sau cánh cửa, như vậy sẽ không bị phong hàn thổi trúng.

- Được!

Đỗ Trạch nhanh chóng tiến lại nơi Trần Vũ vừa chỉ định, sau đó lấy ra một ít thịt tươi đã săn được trong ngày hôm nay đem lên nướng.

Trần Vũ tiến đến trước đại điện quan sát một chút, bên trên miếu có thờ một vị thổ địa, tượng đá vị thổ địa kia vẫn còn rất sạch sẽ, hơn nữa hương khói vẫn còn, chứng tỏ nơi đây không có bị bỏ hoang.

Tiến lên một chút, Trần Vũ thấp một nén hương rồi đi về chỗ cũ nghỉ ngơi, một mạch cũng không có đi qua nói chuyện với đám người kia.

Rầm rầm!

Không lâu sau, mưa lớn ngoài trời rơi xuống mái ngói xối xả, làm âm thanh trở nên ồn ào. Trần Vũ cùng Đỗ Trạch vừa ăn thịt nướng vừa uống rượu ngon, một bên ngắm nhìn mưa dày đặc bên ngoài hiên, một lúc sau cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.

- Khà khà...khà....

Sau thời điểm lúc nửa đêm, bên ngoài miếu thổ địa truyền tới một tiếng "gầm rú" rợn người, làm sống lưng người ta lạnh buốt.

- A!

Đang trong giấc mộng, Trần Vũ cùng Đỗ Trạch bị một tiếng thét chói tai làm bừng tỉnh dậy.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ