settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 14: Đi Đế Đô

Nghe xong, Trần Vũ thoáng gật đầu đồng ý, nếu mọi chuyện đã thuận lợi như vậy, thì hắn còn ngại gì mà không đi tới đó một chuyến, lập tức lên tiếng trả lời:

- Nếu được như vậy thì tốt!

- Ha ha, tốt! Về sau ngươi chính là bằng hữu tốt của ta!

Đỗ Trạch cười lớn tỏ vẻ thống khoái, đây chính là người bằng hữu đầu tiên mà hắn tìm được trong chuyến đi Đế Đô lần này.

Người này đã cứu hắn một mạng, hơn nữa tính cách rất hợp với hắn, thêm một kẻ thù chi bằng có thêm một người bạn, như vậy con đường tương nhất định sẽ mở rộng thêm rất nhiều.

. . .

Ngồi trong tửu lâu ăn uống đàm tiếu đến tối, cả hai người bọn hắn tìm một quán trọ ở lại qua đêm, hôm nay bọn hắn đã uống nhiều nên muốn ở lại quán trọ nghỉ ngơi lấy sức, sáng mai mới quyết định lên đường.

Sau nhiều ngày ẩn náo trong sơn mạch, cuối cùng thì Trần Vũ cũng được tắm một trận thật sảng khoái, hắn cảm thấy tâm thần đang minh mẫn vô cùng, hơn nữa tâm tình cũng tốt hơn lúc trước rất nhiều.

Bây giờ bộ dáng của hắn không còn giống tên ăn mày như lúc sáng, mà đã trở thành một vị thiếu niên tuấn lãng như bao người bình dân.

Trần Vũ ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt tịnh tâm bắt đầu tính tới những chuyện trong tương lai của bản thân.

Trong người hắn hiện đang có hai đạo phong ấn, hai đạo phong ấn này cũng không phải đích thân sư phụ hắn làm ra.

Chỉ có đạo phong ấn thứ nhất trong cơ thể là có thể phá giải, đó là Niết Bàn Ấn Ký!

Niết Bàn Ấn Ký này là do Trần Vũ tu luyện công pháp Hỗn Độn Thiên Kinh tạo nên, sau khi vừa tròn mười tuổi thì toàn bộ tu vi đều bị rút hết, không còn sót lại một chút linh lực nào bên trong cơ thể.

Chỉ khi, đến đêm trăng máu sáu năm sau thì mới có thể khai trừ phong ấn, thời điểm đó cũng chính là năm nay, nên hắn có chút háo hức không thôi. Mà Trần vũ cũng không rõ, khi phong ấn được phá giải thì tu vi của hắn sẽ rơi xuống cảnh giới nào.

Bất quá chuyện này cũng không quan trọng, cùng lắm là hắn tu luyện lại từ đầu. Đặc điểm bộ công pháp mà hắn tu luyện không phải là đồ phàm vật, cho nên tốc độ tu luyện nhanh hơn người thường tưởng tượng rất nhiều lần.

Vấn đề không đuổi kịp tu vi lúc trước là không đáng lo lắng tới, hắn tin chắc tương lai nhất định bản thân sẽ nhanh chóng đạt được tu vi lúc trước.

Còn đạo phong ấn thứ hai trong cơ thể hắn, đó là Chú Tâm Thiên Ma Ấn!

Loại phong ấn này cũng không thể miễn cưỡng phá giải, nó là một loại phong ấn cực mạnh về ký ức và tâm ma của một người.

Khi phải bước vào Lục Đạo Luân Hồi, đến lúc bị ép buộc uống canh Mạnh Bà mới được đầu thai, thì Chú Tâm Thiên Ma Ấn sẽ giữ lại tất cả ký ức của người đó và phong ấn vào góc tối sâu nhất của linh hồn.

Canh của Mạnh Bà sẽ không thể làm người đang bị dính Chú Tâm Thiên Ma Ấn quên sạch ký ức, phong ấn sẽ tự mình phá giải, nhưng thời gian thì không biết sẽ đến khi nào.
Lúc nhỏ Trần Vũ đã nghe sư phụ nói về Chú Tâm Thiên Ma Ấn một lần, tuy nhiên người cũng không có nói quá rõ về thứ này, mà trong thư tịch cũng chỉ nói một cách mơ hồ về lúc phong ấn được phá giải.

- Thời điểm trăng máu cũng đã sắp đến, tính theo thời gian hiện tại thì ít nhất cũng còn ba tháng nữa trăng máu mới xuất hiện!

Trần Vũ thở dài một cái, ngẩn đầu nhìn qua khung cửa sổ, hắn thấy bên ngoài bầu trời hiện lên đầy tinh quang khác nhau.

Nhìn những điểm sáng lấp lánh trên bầu trời, hắn biết đó chính là những tinh hà đang treo lơ lửng trong không gian, nằm trong những câu chuyện mà sư phụ hắn từng kể để ru hắn ngủ.

Tương lai hắn nhất định sẽ đến những nơi đó một chuyến, tận mắt nhìn thấy những tinh hà xa xôi ngoài bầu trời kia!

. . .

Sáng hôm sau, hai người bọn hắn bắt đầu lên đường, lượng người đi đi về về giữa Đế Đô và các thành khác là không hề ít, Trần Vũ hái một ngọn cỏ bỏ vào miệng ngậm, thong dong vừa đi vừa ngắm trời đất, thể hiện tư thái ung dung vô cùng.

Đỗ Trạch đi phía trước, vừa cẩn thận quán sát xung quanh, vừa nói một ít sự tình cho Trần Vũ nghe:

- Chúng ta có hai cách để đến được Đế Đô! Cách thứ nhất là dùng linh thú phi hành, còn cách thứ hai chính là tự thân đi bộ!

- Tiền thuê linh thú phi hành từ đây đến Đế Đô là bao nhiêu?

Nghe đến linh thú phi hành, hai mắt Trần Vũ hiện lên một tia tinh quang, dùng linh thú phi hành, hắn đơn nhiên là muốn.

Linh thú phi hành đơn nhiên có tốc độ rất nhanh, hơn nữa còn rút ngắn được rất nhiều thời gian, ngoài ra còn có thể tránh được rất nhiều mối nguy hiểm ở bên dưới đại địa, đây là một cách vô cùng tốt.

- Ha ha, dùng linh thú phi hành từ đây đến Đế Đô chỉ mất mười ngày, mà mỗi ngày trên đó chỉ cần tốn mười kim tệ mà thôi!

Đỗ Trạch cười lớn, vỗ vai an ủi Trần Vũ. Hắn biết vị huynh đệ này đang có ý định mướn linh thú phi hành, tuy nhiên giá cả lại đắng chát vô cùng, nếu không hắn đã mướn một con để đi lại cho thuận tiện.

Ngừng một chút, Đỗ Trạch lại giải thích tiếp:

- Hiện tại chúng ta chỉ có thể đi bộ dưới này! Tiền mướn linh thú hoặc ngựa cũng không hề nhẹ chút nào! Mà để đến được Đế Đô, đầu tiên phải đi qua sơn cốc Phong Nha Vực, sau đó tới Hạ Long Thành, Thăng Long Thành, cuối cùng mới đến Đế Đô Thành.

- Cũng không sao, cùng lắm chúng ta chỉ mất thời gian nhiều hơn một chút mà thôi!

Trần Vũ khoát tay không để ý đến chuyện này nữa, đi bộ cũng có cái hay của nó. Ngoài rèn luyện cơ thể ra, hắn còn được ngắm nhìn phong cảnh một cách chậm rãi, đây không phải việc tốt hay sao?

- Bất quá, ta có nghe nói Phong Nha Vực có khá nhiều mối nguy hiểm. Nơi đó có một khe vực khổng lồ khéo dài hàng chục dặm, cắt ngang qua cả sơn mạch. Để qua được nơi đó chúng ta cần phải mướn một con thuyền, hơn nữa hình như từng có người nhìn thấy thủy quái phía dưới đáy sông!

Đỗ Trạch thấy bộ dáng không sợ trời, không sợ đất của Trần Vũ thì đành lắc đầu thở dài, chuyện hắn đang quan tâm là sự tình về con thủy quái dưới đáy sông kia, nhưng hắn cũng có chút an phần nào, bởi vì chưa từng nghe nói có người bị thủy quái ăn thịt.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ