settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 13: Một Chút Thông Tin

- Nếu đã như vậy, ta sẽ nói rõ hai thứ đó một lượt,...

Đỗ Trạch bắt đầu thao thao bất tuyệt, không ngừng giảng giải hết thảy những thứ mình biết trong đại lục này.

Thông qua những gì Đỗ Trạch nói, Thiên Vũ đại lục là nơi võ giả vi tôn, vỏ giả thực lực thấp có hàng ngàn hàng vạn, số lượng người lớn đến mức đếm không xuể, sức lực ngàn cân đánh vỡ bia đá.

Mà võ giả hùng mạnh có thể chém đứt dòng sông, bổ ra núi lớn, cũng có võ giả thông thiên triệt địa, ngao du khắp nơi.

Võ đạo là thứ có thể quyết định vận mệnh, quyết định sinh tử, kẻ yếu sẽ bị người khác ức hiếp. Kẻ mạnh, dương mắt thong dong nhìn xuống thiên hạ.

Không phải người nào cũng có thể trở thành võ giả, nếu như muốn trở thành võ giả chân chính thì phải thức tỉnh võ hồn của bản thân. Nếu không thì cả đời chỉ có thể làm một người bình thường.

Ngược lại, nếu như có thể ngưng tụ hồn lực, sau đó kích phát võ hồn của bản thân. Như vậy, lúc chiến đấu có thể thúc dục ra võ hồn, có được lực lượng cường đại vô cùng.

Loại lực lượng này, phàm nhân có mơ cũng không nghĩ tới được!

Võ hồn là thiên phú bẩm sinh của mỗi người ở Thiên Vũ đại lục, là hồn phách của võ giả, có thể nói thành tựu của võ giả có quan hệ mật thiết với linh hồn của kẻ đó.

Thông qua đó mới có thể câu thông cùng thiên địa linh khí ở xung quanh, tiến hành thu nạp linh khí mà tu hành!

Hơn nữa, tương lai cũng có thể tiến hình thu nạp thêm một số võ hồn khác. Mà võ hồn cũng có thể tùy theo thực lực của võ giả tăng lên mà không ngừng tiến hóa để mạnh mẽ hơn.

Tóm lại, võ hồn trong thiên hạ có vô số chủng loại, đa dạng đếm không kể hết, như đao, thương, kiếm, kích, thực vật, linh thú,... Trong đó chia làm Thiên, Địa, Huyền, Hoàng tứ đại đẳng cấp, mỗi cái đẳng cấp lại chia thành mười phẩm nhỏ hơn.

Nếu đẳng cấp võ hồn càng cao, như vậy tốc độ tu luyện, năng lực cùng tiềm lực càng mạnh hơn người cùng cấp, tương lai thành tựu trở thành một vị cường giả là vô cùng lớn.

Về phần người nắm giữ võ hồn Hỏa Diễm, Lôi Điện,... Các loại võ hồn đặc thù thì cơ bản chính là Tuyệt Thế Thiên Tài ngàn năm khó gặp!

Ngược lại với võ giả đó chính là Ma Pháp Sư.

Để trở thành một vị Ma Pháp Sư thì trước hết người đó phải có thiên phú một trong ngũ hành, hoặc ngũ hành đồng tu càng tốt.

Khi đó liền có thể tu luyện ra ma pháp lực, dựa vào đó liền có thể chiến đấu cùng võ giả, kẻ tám lạng người nửa cân.

Như Đỗ Trạch đã nói, võ giả được chia thành các đẳng cấp, Huyền Giả cảnh, Tiên Thiên cảnh, Vương Giả cảnh, Linh Giả cảnh và Truyền Kỳ cảnh. Hắn cũng chỉ biết được tới mức độ này, còn phía trên nữa thì hoàn toàn chưa có cơ hội biết đến.

Đẳng cấp của Ma Pháp Sư thì đơn giản hơn một chút, chia làm nhất cấp ma pháp sư cho tới cửu cấp ma pháp sư, sau đó tiến vào hàng ngũ thánh ma đạo siêu cấp.

Trần Vũ ngồi một bên nhấp nháp chén trà, âm thầm suy nghĩ trong đầu. Dựa theo kiến thức của hắn, nói một cách nôm na thì võ giả chính là một loại thiên phú thần thông bẩm sinh của con người trong đại lục này. Ma Pháp Sư cũng tương tự như thế!

- Trần Vũ, ngươi hiểu những gì ta nói chứ?

Đỗ Trạch hỏi một tiếng, sau đó cầm chén trà lên uống một ngụm thật mạnh, nãy giờ hắn nói nhiều đến nỗi khô cả cổ rồi.

- Đã hiểu!

Trần Vũ gật đầu cười cười, bất quá cũng không nói ra ngoài những gì mình biết.

Theo hắn được biết trong thế gian này có vô số loại võ giả khác nhau, có nơi dựa vào huyền khí, có nơi dựa vào chân khí,... Đủ mọi thể loại, tuy nhiên chúng đều có một điểm chung, đó là tất cả điều sẽ quy về một mối.

Chính là sau khi đạt tới cảnh giới thượng thừa, liền cùng phi thăng về Thần Giới, còn hắn thì lại không như vậy.

- Ta thấy tuổi của ngươi cũng không khác ta là mấy, hay là một tháng nữa cùng ta đến Đế Đô thử khảo hạch tiến vào Đế Lâm học viện?

Đỗ Trạch nhìn chăm chăm Trần Vũ, đánh giá kỹ lưỡng một phen mới lên tiếng hỏi.

Đế Lâm học viện chính là nơi nhận dạy những người có thiên phú về võ giả cùng với ma pháp sư.

Điểm mạnh của học viện đó chính là nơi đó có tính cạnh tranh cao, giúp mọi người có ý chí phấn đấu để không bị rơi rớt ở phía sau. Hơn nữa ở đó liền có thể được học các loại chiến kỹ tùy theo khả năng của bản thân.

Điểm không được mạnh của Đế Lâm học viện, đó chính là những người thường dân "hơi khó" tiến vào bên trong, vì bên trong một năm phải tốn tới năm mươi kim tệ, con số này không hề nhỏ với những người bình dân như hắn.

Nhưng gia tộc Đỗ Trạch đã tích lũy từ trước để hắn vào trong đó học, có như vậy tương lai gia tộc mới có khả năng quật khởi.

Chỉ cần cố gắn nằm trong mười vị trí đầu ở đó, hằng năm sẽ có một đợt khảo hạch vào bên trong Đế Đô học viện, là nơi đích thân triều đình giảng dạy. Như vậy, tương ai phong quang vô lượng, không thể hình dung được.

- Để tiến vào bên trong, thì yêu cầu phải như thế nào?

Thực sự Trần Vũ không cần vào bên trong học viện kia, nhưng mục đích của hắn xuống đây là để đi ngao du khắp nơi, cố gắn bình ổn tâm tình, hòa nhập cùng nhân loại chờ ngày phong ấn khai mở.

Đắn đo một chút, cuối cùng hắn cũng muốn tiến vào bên trong, để xem thử nơi đó như thế nào, dù sao thì hiện tại hắn đang rảnh rỗi, ăn không ngồi rồi.

- Chỉ cần hồn lực đạt đến hai điểm liền có thể tiến vào bên trong, ngoài ra cũng cần chuẩn bị trước năm mươi kim tệ để làm học phí.

Đỗ Trạch vui mừng vì có thêm bạn đồng hành, như vậy lên trên đó bọn hắn có thể nương tựa nhau mà sống nơi đất khách quê người.

- Có lẽ ta không có duyên với Đế Lâm học viện kia rồi!

Trần Vũ lắc đầu cười khổ, trong người hắn chỉ có mười kim tệ mà Nguyệt Nhi đã cho lúc trước, ngoài ra cũng không còn thứ gì đáng giá có thể bán đi, còn Thiên Ma Kiếm thì nhất định không thể bán đi được.

- Ha ha, ngươi không cần lo lắng, học viện sẽ cho chúng ta ghi nợ, ba năm sau trả cũng không muộn!

Đỗ Trạch cười lớn, hắn tưởng Trần Vũ có điểm gì khó khăn không thể giải quyết, thì ra là chuyện nhỏ nhặt này.

Thực ra hắn cũng không có đủ năm mươi kim tệ trong người, cộng thêm số tiền vừa bán linh thú thì cũng chỉ mới vừa đủ bốn mươi tám kim tệ mà thôi.

Mà lên trên đó ăn uống mọi người đều tự túc cho nên hắn quyết định dùng mười kim tệ để ứng trước, số kim tệ còn lại dùng để mua sắm những thứ cần thiết, đợi ba năm sau rồi trả cũng không muộn.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ