settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 12: Phiền Toái Nhỏ

- Xin chào, xin hỏi chúng ta có thể giúp gì được cho các ngươi không?

Trong quầy có một nữ tử xinh đẹp, dáng vóc uyển chuyển, mang theo nụ cười chức nghiệp, hướng Đỗ Trạch hành lễ vấn an.

- Ta muốn bán ngòi độc của Tử Văn Ma Bò Cạp, không biết giá cả như thế nào?

Đỗ Trạch lãnh đạm, không vì sắc đẹp của nữ tử trước mặt mà xao nhãng, nhanh chóng vào chủ đề chính.

- Thiếu gia, bổn các chúng ta hiện đang thu mua ngòi độc của Tử Văn Ma Bò Cạp, giá hiện tại là hai kim tệ, không biết người cảm thấy thế nào?

Nữ tử nghe xong chợt ngẩn ra, cảm thấy có chút khác biệt với tưởng tượng của mình, nhưng vẫn mỉm cười hỏi.

Đỗ Trạch gật đầu đồng ý, cái giá này là không tệ rồi!

Một kim tệ không phải là số tiền nhỏ, một kim tệ có thể đổi được mười ngân tệ, ngoài ra có thể đổi được một nghìn đồng tệ. Chi tiêu của một gia đình bình thường trong Đại Việt Hoàng Triều, khoảng mười kim tệ trong một năm là cùng.

Đặt ngòi độc của Tử Văn Ma Bò Cạp lên trên quầy, nữ tử kia xem xét một chút liền lấy hai kim tệ đưa cho Đỗ Trạch.

Trần Vũ đứng một bên quan sát, thấy kim tệ mà nữ tử kia đưa cho Đỗ Trạch có chút quen mắt, hắn liền mở túi vải mình ra, quả nhiên Cơ Nguyệt luôn chu đáo, đã chuẩn bị sẵn cho hắn mười kim tệ trong người.

Như vậy, hắn sẽ không sợ mình không có nơi để nương thân trong chốn đông người này!

Nhận được tiền, đây là một khoảng vô cùng lớn, để cho Đỗ Trạch vui mừng vô cùng. Hắn quay đầu nhìn qua thì thấy Trần Vũ đang đứng một bên quan sát những binh khí được trưng trong tủ kính.

Hắn cũng đành thở dài, những thứ binh khí này đắc vô cùng, thứ có giá thấp nhất trong đó cũng đã hơn mười kim tệ, đây là cái giá không phải người bình dân như hắn có thể chạm tới được.

Xem cũng chỉ để cho biết thêm một chút kiến thức về binh khí mà thôi!

Trần Vũ thì lại không nghĩ như vậy, hắn nhìn những binh khí này là vô cùng bình thường, bất quá nó chỉ tốt hơn cây dao phây của hắn mà thôi.

- Ha ha, không ngờ lại có một tên nhà quê tiến vào trong này đấy!

- Ha ha ha...

Bỗng nhiên một tiếng cười mỉa mai vang lên.

Trần Vũ đích xác không có quê mùa, nhưng hắn từ trong sơn mạch sâu thẳm chạy ra, trên đường lăn lộn trên đất không ít, nên thân thể có chút dơ bẩn, hiện tại nhìn không khác nào một tên bần nông.

Nghe tiếng mỉa mai, Trần Vũ xoay đầu nhìn lại, sau lưng hắn xuất hiện ba người, đứng đầu là một thiếu niên quần áo lã lướt, sau lưng là hai tên hộ vệ đang đứng khoanh tay trước ngực.

Nhìn cách ăn mặc của những người này, Trần Vũ biết đây là những thế gia quý tộc có máu mặt trong thành, nên đụng chạm là chuyện không tốt. Hơn nữa với thực lực của hắn hiện tại, chạm vào chỉ sợ là không còn nhìn thấy bình minh vào ngày mai.

Đỗ Trạch đứng kế bên sợ Trần Vũ làm ra chuyện không tốt, hắn định chạy lại đứng ra nói đỡ, nhưng nhìn thấy biểu hiện của Trần Vũ thì dừng hẳn lại.

Chỉ thấy Trần Vũ không nói lời nào, khuôn mặt không chút sợ sệt liền nhanh chóng biến hóa, Trần Vũ cố gắn nặng ra khuôn mặt sợ hãi, sau đó lập tức xoay người rời đi, ánh mắt cũng không nhìn lại mấy tên thế gia quý tộc kia một lần.

Làm người, lên voi xuống chó lúc cao lúc thấp biết đâu mà lường! Quan trọng nhất chính là biết ẩn nhẫn tùy lúc, đó mới là khôn khéo!

Hiện tại hắn đã làm được những lời sư phụ đã căn dặn trước khi xuống núi!

Đối với Trần Vũ, những thứ mặt mũi này không quá quan trọng, cuối cùng thì cũng chỉ là một hình thức bên ngoài mà thôi.

Tuy nhiên nó lại giúp hắn tránh né được vô số phiền phức không đáng có, lên mặt cũng không giúp hắn có thêm lợi ích gì!

- Ha ha, lần sau muốn vào nơi này thì tìm chiếc gương mà soi lại mặt của mình trước đã, ha ha ha...

Thấy biểu hiện sợ hãi trên khuôn mặt Trần Vũ, thiếu niên thế gia quý tộc cười lớn, giọng khinh bỉ nhàn nhạt lên tiếng, ánh mắt chán ghét quét sang hai người Trần Vũ.

Trong mắt những tên thế gia quý tộc, đám người như Trần Vũ không khác nào một tên dân đen, vốn không có một chút điểm tốt nào trong mắt bọn họ.

Đỗ Trạch nhanh chóng chạy theo, vừa ra khỏi Tàng Trân Các, hắn lập tức vỗ vỗ vai Trần Vũ, an ủi, nói:

- Sống trong thế giới này là vậy, những người bình dân như chúng ta vốn không thể so sánh với những thế gia quý tộc kia! Ngươi không nên quá để tâm tới mấy lời đó!

- Ta vốn không để ý tới mấy lời đó, chỉ là không muốn vướng phải phiền toái không đáng mà thôi!

Trần Vũ lập tức mỉm cười, khuôn mặt trở nên như thường ngày, trong đây không có quá nhiều thứ làm hắn sợ hãi được.

- Tốt, ta mời ngươi ăn một bữa!

Đỗ Trạch cười lớn.

Hai người tiến vào một cái tửu lâu ngồi ăn, trong đây toàn những người bình dân như nhau, nên không ai để ý tới bọn hắn.

Trên bàn bày đủ các loại thức ăn, món xào có, món nướng có, món luộc cũng có, bất quá ăn vào lại không quá ngon như hắn tưởng.

Những thứ mà Cơ Nguyệt nấu cho hắn ăn ngon gấp mấy chục lần như thế nào, tuy nhiên hắn cũng không biết nàng nấu như thế nào, bởi vì hắn chưa từng vào bếp.

Trải qua một khoảng thời gian quan sát, Đỗ Trạch lên tiếng, tò mò hỏi:

- Ta thấy ngươi hình như không quá quen thuộc với những nơi như thế này?

- Đúng vậy, ta xuất thân từ một thôn nhỏ, đây là lần đầu ta tiến vào những nơi như thế này!

Trần Vũ mỉm cười, nửa thật nửa đùa nói ra, với lý do này chắc chắn sẽ không làm người khác nghi ngờ hắn từ đỉnh Thiên Cấm Sơn đi xuống.

Dưới cái nhìn của Đỗ Trạch, quả thật những lời Trần Vũ vừa nói vô cùng hợp lý. Tuy nhiên cho dù là không đúng thì hắn cũng không quan tâm, vì đây là người đã cứu hắn một mạng.

- Ngươi có thể nói cho ta một ít thông tin ở nơi này được không?

Nghe sư phụ nói đã lâu, nhưng hắn không được biết quá rõ ràng về nơi này, hắn chỉ biết nơi này là nơi có rất nhiều chuyện thị phi, đồng thau lẫn lộn. Tìm được người tốt không khác nào tìm vàng trong hoang mạc.

- Ha ha, đây là chuyện nhỏ!

Đỗ Trạch cười lớn một tiếng, sau đó bắt đầu giải thích:

- Nơi chúng ta đang sống là nằm trong sự cai quản của Đại Việt Hoàng Triều! Đại Việt Hoàng Triều có sáu mươi ba thành lớn nhỏ khác nhau. Nam Phong Thành mà chúng ta đang ở là một trong số đó.

- Trong đại lục này, lấy thực lực vi tôn! Người yếu kém nhất định sẽ bị những người mạnh hơn chà đạp!

- Trong đây ngươi có thể làm Võ Giả, hoặc cũng có thể làm Ma Pháp Sư...

Trần Vũ nghe đến võ giả và ma pháp sư thì hơi chút nghi ngờ, lập tức cắt ngang lời của Đỗ Trạch, hỏi:

- Thật ngại quá, ta không hiểu Ma Pháp Sư là gì?

Đỗ Trạch đưa mắt nhìn Trần Vũ như người từ trên trời rơi xuống, đến ma pháp sư mà cũng có người không hiểu.

Bất quá hắn lại nhớ tới, Trần Vũ chính là từ trong một thôn nhỏ đi ra, có lẽ nơi đó không biết tới những thứ này.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ