settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 11: Nam Phong Thành

Đỗ Trạch tiến vào sơn mạch đã ba ngày, đan dược chữa thương mang theo đã không còn quá nhiều, hắn cũng không muốn ở trong này săn linh thú nữa. Thu dọn thoáng một phát, cả hai cùng lên đường rời khỏi sơn mạch.

Trên đường rời khỏi sơn mạch, hai người cũng đã thân thiết hơn trước một chút, thông qua một đoạn thời gian ngắn tiếp xúc với Đỗ Trạch, Trần Vũ cảm thấy người này tâm tình rất tốt, vô cùng thích hợp để làm bằng hữu.

Hơn nữa thuật nhìn người của hắn ít khi nào sai sót, tám chín phần mười, con người của Đỗ Trạch là vô cùng khí phách!

Trước khi rời đi, Đỗ Trạch đã thử ghé qua chỗ Tử Văn Ma Bò Cạp bị hắn tiêu diệt lúc trước, quả nhiên thi thể đã biến mất, hơn nữa dưới mặt đất xuất hiện một vài dấu chân vô cùng lớn, đây hẳn là đã có một con linh thú tới nơi này.

Càng đi càng gần với bên ngoài sơn mạch, nhân ảnh xuất hiện lúc một nhiều hơn. Có người mang gùi vào bên trong hái thuốc, có người đi vào bên trong sơn mạch để săn bắt linh thú, có người thì vào bên trong để tìm cơ duyên.

Mỗi người vào trong này đều có mục đích riêng của mình, tuy nhiên có một điểm chung, đó là trên khuôn mặt ai nấy đều mang vẻ thận trọng, không ngừng dò xét những người xung quanh mình.

Bởi vì trong sơn mạch, chuyện cướp bốc không còn quá xa lạ với mọi người. Trong đây không có người nào có thể quản thúc được, chỉ cần tìm một chỗ vắng người là có thể ra tay giết người đoạt bảo, muốn điều tra là khó vô cùng.

Leng keng....leng keng...

Hai thiếu niên lần theo đường mòn mà đi, bất chợt nghe được âm thanh đánh nhau ở phía trước, tiếng mắng chửi cũng không nhỏ.

Đỗ Trạch lập tức dừng lại, giải thích một tiếng:

- Chúng ta không nên đi theo đường mòn này nữa, cũng không nên quan sát người khác đánh nhau khi mình chưa đủ thực lực, nếu không sẽ vướng phải phiền toái vô cùng lớn! Tốt nhất là nên tìm một con đường khác rời đi, như vậy có thể tránh phiền toái trước mắt, hơn nữa còn tránh được sơn tặc hỏi thăm!

- Tốt!

Trần Vũ gật đầu ứng một tiếng, cũng không quá nhiều lời, hắn tuy sống trong núi nhiều năm nhưng cũng hiểu được đạo lý này.

Chuyện đánh giết như thế này, trong sơn mạch diễn ra như cơm bữa, Đỗ Trạch cũng không còn lạ lẫm gì, lập tức tìm một con đường chưa có người khai phá, tiến vào trong đó mở đường rời đi.

Trước khi rời đi, Đỗ Trạch không quên làm sạch dấu vết con đường mới mở của mình.

- Người đâu?

Sau khi hai người bọn hắn rời đi không lâu, ngay chỗ bọn hắn vừa đứng lúc trước xuất hiện một đại hán, tay cầm trường đao, phía sau có không ít người đi theo, trên mặt ai nấy đều mang theo ý định bất chính.

Bọn chúng theo sau hai người Trần Vũ không lâu liền mất dấu tại chỗ này, làm bọn họ có chút bực tức.

- Hai con dê béo đó không lẽ đã tiến tới phía trước "ôm cây đợi thỏ" rồi?

Một tên thuộc hạ trong nhóm nhìn về phía trước phán đoán, bọn hắn cũng đã nghe thấy tiếng người đánh nhau ở phía trước.

- Mặc kệ hai con dê kia đi đâu, chúng ta không cần phải đuổi theo nữa! Phía trước chính là một mỏ bạc cho chúng ta mặc sức khai phá, ha ha ha.

Trung niên lão đại cười lớn một tiếng, thay vì đuổi theo hai đứa nhóc không có bao nhiêu đồ trên người, chi bằng tiến tới phía trước thừa nước đục thả câu, không phải tốt hơn rất nhiều sao?

Trần Vũ cùng Đỗ Trạch rời đi phía trước cũng không hay biết có người đã theo dõi mình. Bất quá trong cái rủi lại có cái may, vì hiện tại đã có người thay bọn hắn làm mục tiêu mới cho đám sơn tặc kia.

. . .

Sau một ngày lượn lách trong sơn mạch, do có kinh nghiệm nhiều năm trong việc mở đường, nên cả hai người bọn hắn một đường thuận lợi rời khỏi sơn mạch, tiến đến nền văn minh của nhân loại.

Nam Phong Thành!

- Kẹo đường đây, ba van tiền một cây, giòn ngọt thơm ngon vô cùng!

- Bánh bao Trương lão tam, vừa lớn vừa thơm, mười văn tiền ba cái!

- Bánh rán Trần Khê vừa ra lò, thơm ngon giòn ngọt, mua ba tặng một tính tiền bốn cái đây!

- Rượu gạo Vương lão cát, tên hiệu trăm năm, vị thuần ngon miệng!

Từng tiếng rao bán phồn hoa truyền vào tai, làm tâm tình của Trần Vũ có chút hưng phấn, đây là lần đầu tiên trong đời hắn nhìn thấy nơi có đông người như vậy.

Dòng người đi lại trên đường lớn đông nghịch, tất cả điều phải chen lấn nhau mà đi. Xung quanh có vô vàn cửa hàng mọc lên như nấm sau mưa, dụng cụ gia đình, binh khí, đủ loại buôn bán trong này làm hắn sáng mắt không thôi.

Đỗ Trạch xoay người hỏi:

- Ta dự định đi bán đồ một chút, ngươi có muốn theo không?

- Ta cũng muốn đi xem một chút!

Trần Vũ gật đầu đáp ứng, hắn muốn xem mọi người nơi đây buôn bán, sinh hoạt như thế nào.

Hai người đi tới một cái cửa hàng lớn, phía ngoài biển đề ba chữ "Tàng Trân Các" rồng bay phương múa, khí phách vô cùng.

Tàng Trân Các xa hoa chẳng khác gì một tòa cung điện huy hoàng, chói mắt sáng lạn, liếc mắt liền có thể nhìn thấy nơi đây dùng bạch thạch làm nền, ngọc bích làm cửa.

Còn chưa tiến vào trong Tàng Trân Các đã có thể cảm nhận được sự xa hoa kinh người, đồng thời cũng đã hiển lộ địa vị thật rõ ràng, nơi đây nếu không có tư cách thật sự là không ai dám tới gần, cũng có thể nói nơi này chính là tượng trưng cho thân phận.

Đi vào Tàng Trân Các, Trần Vũ phát hiện bên trong dùng bạch ngọc trải nền, mà trong đại sảnh bày vài quầy hàng lớn, bên trên tỏa ra hào quang đủ màu, nhìn thật lóa mắt. Tuy rằng ở bên ngoài không nhìn thấy thủ vệ, nhưng Trần Vũ vẫn mơ hồ cảm ứng được ở những góc hẻo lánh có vài khí tức không hề kém cỏi.

- Tàng Trân Các là nơi mọi người có thể mua bán trao đổi các loại vật phẩm cao cấp, ví dụ như bảo vật trên người linh thú chẳng hạn!

- Tại nơi này, người trao đổi sẽ không bị cướp bốc, cho nên được rất nhiều người tin tưởng! Hơn nữa, nơi này chỉ là một chi nhánh nhỏ trong Đại Việt Hoàng Triều, đủ cho thấy thế lực sau lưng hùng hậu như thế nào.

Đỗ Trạch vừa đi vừa giải thích, tuy gia tộc hắn không được khá giả nhưng hắn cũng thường xuyên vào những nơi như thế này để bán vật phẩm, giá trong này vô cùng tốt, rất thích hợp cho những người như hắn.

Trần Vũ âm thầm đánh giá xung quanh, theo như hắn đoán không nhầm thì nơi này buôn bán đầy đủ những thứ cần thiết, hắn thấy có rất nhiều đan dược được đặc trên kệ, binh khí, phù văn nhiều vô số kể.

Lúc này đại sảnh cũng không có quá nhiều khách nhân, Đỗ Trạch trực tiếp đi thẳng tới một quầy bạch ngọc phía trước.

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ