settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 10: Đỗ Trạch

Thiếu niên đứng bên dưới tuy đã uống một bình đan dược chữa thương, tuy nhiên đan dược cũng không phải là đặc chế để giải độc, mà chỉ có thể làm lành vết thương, nên chất độc nhanh chóng phát tác.

Chỉ thấy thiếu niên này bắt đầu lắc lư vài cái sau đó ngã gục xuống mặt đất.

- Xem như ngươi may mắn!

Trần Vũ đứng trên cành cây quan sát hết thảy tình hình phía dưới, thấy có người gặp nạn hắn không thể trơ mắt rời đi, đành xuống dưới giúp người kia một tay.

Nhảy xuống mặt đất, cẩn thận quan sát tứ phía, phát hiện xung quanh không có thứ gì bất ổn. Trần Vũ nhanh chân chạy tới chỗ thiếu niên áo xanh, hắn thoáng quay đầu nhìn qua xác Tử Văn Ma Bò Cạp.

Trên người linh thú này có khá nhiều thứ tốt, nếu bỏ lại, cho dù không bị linh thú khác đi ngang ăn sạch thì cũng bị người khác lấy đi, nên hắn sẽ thu thập lại một ít thứ quý giá nhất trên người con linh thú này.

Thu thập một chút, Trần Vũ dùng Dao Phây chặt ngang đuôi của nó bỏ vào một cái lá cây thật to rồi gói lại, "xèo xèo" một tiếng sủi bọt vang lên. Nhìn lại, lưỡi dao trên tay đang bị chất độc ăn mòn, độc lực không ngừng làm cho lưỡi dao mỏng đi.

- Độc này thật mạnh!

Trần Vũ tặc lưỡi một cái, thấy con dao duy nhất của mình bị độc lực ăn mòn, lòng hắn có chút tiếc nuối, bất quá cũng không quan trọng, cứu người là trên hết.

Trần Vũ tiến tới yết hầu của Tử Văn Ma Bò Cạp, dùng lực đâm nhiều nhát lên lớp giáp của nó.

Sau mười lần đâm xuống, cuối cùng hắn cũng đâm xuyên vào được bên trong yết hầu Tử Văn Ma Bò Cạp, nhẹ nhàng dùng Dao Phây lấy ra một ít chất lỏng màu đỏ sền sệt bên trong, đây chính là thứ có thể giúp giải độc.

Làm xong, Trần Vũ thu dọn thoáng một cái, rồi mang thiếu niên áo xanh rời đi nơi khác.

Trong sơn mạch không nên ở lâu một chỗ, nhất là nới trống vắng tứ phía không có vật cản như thế này.

Nếu không sẽ dễ dàng bị linh thú khác tới thăm, còn không thì chắc chắn sẽ bị người khác cướp đoạt chiến lợi phẩm, đây là điều tối kỵ nhất.

Không mất quá nhiều thời gian để tìm được sơn động ở nơi này, trước khi rời đi khỏi sơn động để tìm một ít phụ dược để chế tạo giải dược. Trần Vũ không quên dùng nhiều lá cây che phủ miệng hang, ít nhất nó cũng có thể làm nơi này an toàn hơn một chút.

Những phụ dược để chế tạo giải dược không quá quý hiếm, đi trong sơn mạch một chút liền thu hoạch đủ những thứ cần thiết, không lâu sau liền chế tạo được giải dược của Tử Văn Ma Bò Cạp.

Cho thiếu niên áo xanh dùng giải dược, thấy khuôn mặt của thiếu niên kia đã có chút huyết sắc hơn lúc trước thì Trần Vũ thở phào một cái.

Cũng may hắn tranh thủ thời gian đi tìm phụ dược để chế tạo giải dược, nếu chậm trễ thêm một chút, e là thiếu niên này khó lòng mà nhìn thấy ánh mặt trời vào ngày mai.

. . .

Thoáng cái, một ngày trong sơn mạch trôi qua nhanh chóng.

- Đây là đâu? Ta...ta chưa chết sao?

Thiếu niên áo xanh chậm rãi mở hai mắt ra, hắn nhìn xung quanh lẩm bẩm, vừa nhìn thấy Trần Vũ đang ngồi gần đống lửa thì bật dậy, đề phòng hỏi:

- Ngươi là ai?

- Ta chính là người cứu ngươi!

Trần Vũ vừa nói vừa cầm nhánh cây đùa than vào bên trong đống lửa, đầu cũng không có quay lại nhìn.

Sẵn tiện ngón tay chỉ về hướng vách hang động, nơi đó có một cái lá chứa đuôi cùng ngòi độc của Tử Văn Ma Bò Cạp, nói:

- Không cần lo lắng, đồ của ngươi ở đằng kia.

Thiếu niên áo xanh quay đầu nhìn theo, thấy thứ quan trọng nhất trên người Tử Văn Ma Bò Cạp đã nằm trong chiếc lá thì lập tức vui mừng. Hắn thử nhéo mình một cái, quả nhiên phát hiện cảm giác đau đớn truyền tới đại não.

Cảm nhận được sự đau đớn, thiếu niên áo xanh biết mình không phải đang mơ, hắn thật sự chưa chết, hơn nữa thứ quan trọng nhất của Tử Văn Ma Bò Cạp cũng đang ở đây.

Không cần suy nghĩ, hắn cũng biết thiếu niên trước mặt chính là người đã giúp hắn giải độc, sự đề phòng với thiếu niên trước mặt tiêu biến, thay vào đó là một sự cảm kích không hề nhẹ, lập tức chấp tay, nói:

- Đa tạ huynh đệ đã ra tay giúp đỡ, nếu không có huynh đệ chắc ta đã xanh cỏ thật rồi!

- Không có gì, chỉ là tiện tay!

Trần Vũ lắc đầu nhẹ, tiếp tục lấy một ít thịt sói ra để lên than hồng nướng, một cổ mùi hương truyền ra làm người ta phải chảy nước miếng.

- Ta là Đỗ Trạch, còn huynh đệ là?

Đỗ Trạch mỉm cười quay đầu nhìn sang Trần Vũ lên tiếng, bắt đầu làm quen.

- Trần Vũ!

Trần Vũ thuận miệng đáp một tiếng, có thêm bạn hữu là điều tốt, đây cũng chính là người bạn đầu tiên khi hắn rời khỏi đỉnh núi.

Lát sau khi thịt đã chín tới, hắn lấy một ít thịt đưa cho Đỗ Trạch, dù gì một mình hắn cũng ăn không hết chỗ thịt nướng này.

- Đa tạ!

Đỗ Trạch cũng không khách khí, trực tiếp nhận lấy thịt sói nướng từ tay Trần Vũ.

Từ lúc bị trúng độc, cơ thể hắn đã tốn rất nhiều năng lượng để đối phó với kịch độc, nên hiện tại vô cùng đói, miếng thịt này không khác nào đưa củi sưởi ấm trong ngày lạnh.

- Vũ huynh, ngươi vào trong sơn mạch này để làm gì?

Vừa ăn, Đỗ Trạch thuận miệng hỏi một tiếng, thấy cách ăn mặc của Trần Vũ có hơi khác người nhưng hắn cũng không quá để ý tới.

- Ta đi trong sơn mạch tìm hái một ít linh dược, đúng lúc thấy ngươi nằm bất tỉnh dưới xác Tử Văn Ba Bò Cạp nên ra tay cứu giúp.

Trần Vũ nửa thật nửa đùa nói ra, hiện tại không phải lúc khoát lác, ẩn giấu được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Đỗ Trạch nghe vậy thì gật đầu thầm than may mắn, nếu không gặp Trần Vũ e là khó nói lắm!

Sau khi ăn xong, hai người ngồi nghỉ ngơi một lúc. Ở trong sơn mạch này không ai dám ngủ say, nếu không chắc chắn sẽ không biết mình chết lúc nào. Nhưng hiện tại Trần Vũ có chút hơi mệt, cần nghỉ ngơi một chút.

. . .

Hai canh giờ sau, Trần Vũ mở mắt ra, tuy chỉ hai canh giờ nhưng cũng đủ để hắn hồi lại sức khỏe. Tiếp đến là hắn phải chuẩn bị tiến ra bên ngoài thế giới của nhân loại.

- Ngòi độc của Tử Văn Ma Bò Cạp này là thứ quý giá trên người của nó, nay ta tặng lại cho huynh đệ xem như tạ ơn vì đã ra tay cứu ta.

Đỗ Trạch không chút đắn đo, tay cầm ngòi độc đưa cho Trần Vũ.

- Không cần, ngươi cứ giữ lấy, chỉ cần ra ngoài sơn mạch, ngươi giúp ta tìm một chỗ để ở là được!

Trần Vũ lắc đầu, đối với hắn những thứ này không có nhiều giá trị trong lúc hiện tại. Quan trọng nhất là làm sao để hắn hòa nhập với thế giới bên ngoài được.

- Ha ha, chuyện này thì đơn giản!

Nghe Trần Vũ nói thế, Đỗ Trạch cảm kích vô cùng. Gia tộc hắn chỉ là một tiểu gia tộc, nên bình thường hắn phải vào trong sơn mạch săn bắn linh thú để kiếm tiền, ngòi độc này chính là vốn liếng của hắn.

Đỗ Trạch nhìn lại đánh giá Trần Vũ một lần nữa, người này tuy ăn mặc có chút quê mùa, nhưng lại là một người tốt, cứu người lại không cần đền đáp. Về sau hắn sẽ xem Trần Vũ như huynh đệ ruột thịt của mình mà đối xử.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ