settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 09: Ngoại Biên Sơn Mạch

Quả nhiên không tới ba hơi thở sau, phía dưới mặt đất liền xuất hiện một đầu linh thú vô cùng nguy hiểm.

Đầu linh thú này dài hơn hai thước, hình tựu mãnh hổ, lông mao đen bóng, cái lưỡi dài đỏ như máu không ngừng nhỏ ra những giọt chất lỏng màu tím, miệng đầy răng nhọn.

- Không ngờ lại gặp phải Răng Cưa Độc Thú!

Trần Vũ thầm hô trong lòng, đây tuy chỉ là một con linh thú cấp thấp, tuy nhiên thực lực của nó không phải hắn muốn đối phó là đối phó được.

Răng Cưa Độc Thú, thân thể mang đầy kịch độc, người trúng độc sau một canh giờ da dẻ sẽ thối rữa, cần có thuốc giải độc tương ứng mới cứu chữa được. Nếu không độc khí công tâm, cho dù là thần y cũng khó lòng mà cứu!

Grào!

Linh thú đứng phía dưới gốc cổ thụ, nó ngẩn cao cái đầu rống lớn một tiếng, âm thanh xung kích đánh ra tứ phía, làm vô số hạt mưa động trên lá đồng loạt rơi xuống.

Trần Vũ ẩn núp trên tán cây cổ thụ, hắn không khỏi bịt hai tai lại, lập tức khống chế hơi thở tới mức thấp nhất, trong lòng không ngừng cầu nguyện cho con linh thú biến đi chỗ khác.

May mắn thay, do trời đang mưa nên mùi cơ thể hắn đã bị mưa cuốn trôi hết thảy, làm cho Răng Cưa Độc Thú không thể đánh hơi tới.

Sau một hồi rống lớn, thấy không có động tịnh từ phía nào, Răng Cưa Độc Thú há lớn cái miệng cắn nuốt Sơn Miêu vào trong bụng, một ngụm nuốt trôi tất cả, không chừa lại một mảnh thịt vụn nào.

- Đáng chết!

Ẩn núp bên trên cành cây cổ thụ, thấy con linh thú một ngụm nuốt trọn Sơn Miêu làm hắn không khỏi mắng thầm. Đây là chiến công của hắn, nhưng bây giờ lại nằm trong bụng của con Răng Cưa Độc Thú chết bầm kia.

Khi đã không còn tìm thấy thứ gì khác, Răng Cưa Độc Thú liền hướng vào trong sơn mạch rời đi, để cho hắn thở phào một cái.

Dù sao thì không chạm mặt với con linh thú này là tốt nhất!

Nhảy xuống mặt đất, Trần Vũ tiến lại quan sát thử một chút, sau đó đành lắc đầu rời đi.

Mặc dù trời đang mưa, nhưng hắn không có ngừng lại, nơi này đã rời khỏi phạm vi của vực thẳm chứa ít thiên địa linh khí kia, cho nên ngoài này sẽ dễ dàng gặp phải linh thú cấp thấp hơn.

. . .

Quyển 4: Chốn Phàm Tục!

Sau ba ngày ba đêm chạy thục mạng như điên trong sơn mạch, trời tối thì tìm nơi trú ẩn đến sáng lại lên đường, cuối cùng Trần Vũ cũng đã đến ngoại biên sơn mạch.

Trên đường đi, do cẩn thận nên Trần Vũ không gặp quá nhiều linh thú, thỉnh thoảng có gặp cũng chỉ là một ít Xích Luyện Điểu, hơn nữa nó còn bị trọng thương, nếu không phải nó đang bay trên trời thì đã vào bụng hắn rồi.

Suốt quảng đường đi trong sơn mạch, hắn tự mở ra một con đường mới để đi, ngoài ra không có một con đường mòn nào có sẵn, nên việc chặt chém mấy đoạn dây leo là không thể tránh khỏi.

Vừa đi vừa chặt dây leo, Trần Vũ đột nhiên ngừng chân, chăm chú lắng tai nghe tiếng động xung quanh.

- Có tiếng đánh nhau!

Men theo hướng âm thanh đánh nhau, Trần Vũ yên lặng mò theo dấu vết, lập tức tìm được nơi phát ra.

Phía trước có một khoảng rừng rậm, loáng thoáng có thể nhìn thấy bóng người ẩn hiện, ngoài ra còn có một bóng đen cực lớn cùng tiếng rống kinh tâm động phách.

Tiếp cận địa điểm phát ra âm thanh thêm năm mươi thước, Trần Vũ leo lên một gốc cổ thụ, với tầm nhìn này hắn có thể nhìn rõ những gì đang diễn ra phía dưới.

Trên một khoảng đất trống, rộng chừng năm mươi thước vuông, hắn thấy một thiếu niên áo lam, tay cầm nỏ đang chiến đấu với một đầu linh thú.

Đầu linh thú này cao hơn hai thước, thân hình một mảnh đen kịch, phía trước có hai cái càng lớn, sau lưng có một cái đuôi cong lên nhọn hoắt. Phía đầu cái đuôi kia có một cây kim đâm ra, đầu kim không ngừng nhỏ ra những giọt chất lỏng màu đen.

Chất lỏng màu đen kia rơi xuống mặt đất liền tạo ra một tiếng sôi trào, lá cây liền biến thành khí đen, chứng tỏ độc lực rất mạnh.

Đây là một đầu Tử Văn Ma Bò Cạp, nếu bị đuôi của chúng chích cho một cái, thoáng chừng sau vài hơi thở, người bị đâm trúng sẽ choáng váng, không đầy một canh giờ sau liền nôn ra máu tươi cho tới chết.

Đây là một cái chết đau đớn vô cùng, không phải người thường có thể chịu đựng nổi!

Loại linh thú này tương đối nhiều trong sơn mạch, số lượng sinh sản hằng năm cũng khá lớn, hơn nữa địa bàn hoạt động mạnh của chúng là nằm trong ngoại biên sơn mạch, chỉ cần thấy con mồi đi ra là bọn chúng sẽ xông tới tấn công.

Tử Văn Ma Bò Cạp này tuy có phần nguy hiểm, nhưng nếu đánh thắng nó thì phần thưởng kia là không ít.

Trên người của nó có một thứ rất quý giá, đó là ngòi độc trong đuôi của chúng, có thể lấy ngòi độc này chế tạo thành một loại ám khí, sát thương là vô cùng lớn.

Ngoài ra còn có thể dùng để làm một ít thuốc giải độc, còn lại thì có thể dùng để nướng ăn là vô cùng ngon miệng.

Trần Vũ đứng trên cây quan sát thấy, thiếu niên đứng dưới không ngừng giữ khoảng cách, trên tay cầm theo một cây nỏ, không ngừng bắn vào điểm yếu của Tử Văn Ma Bò Cạp.

Bị đánh trúng vào điểm yếu trên cơ thể, Tử Văn Ma Bò Cạp phải liên tục lùi lại phía sau.

Nếu như Trần Vũ đoán không nhầm, thiếu niên áo lam kia rõ ràng có rất nhiều kinh nghiệm chiến đấy với loại linh thú này, mỗi động tác đều vô cùng tinh xảo. Hơn nữa phản ứng lại vô cùng nhanh nhạy, kim châm phía đuôi còn chưa kịp tới thì hắn đã đã nhảy ra một nơi khác.

Linh thú tuy có sức lực dồi dào, chỉ là cuối cùng cũng có lúc phải kiệt sức!

Lúc này, Tử Văn Ma Bò Cạp mình đầy vết thương đã không chịu đựng thêm được nữa, dịch độc mà nó tiết ra hoàn toàn không đâm trúng thiếu niên áo xanh, nó lập tức quay đầu toang chạy.

- Chạy đi đâu!

Thiếu niên áo lam ánh mắt như điện, thân lao theo bắn liên tục mười mấy mũi tên, đánh một đòn chí mạng lên thân Tử Văn Ma Bò Cạp.

Rống!

Tử Văn Ma Bò Cạp kêu lên một tiếng, thân thể khổng lồ ngã xuống như một cái bao tải rách.

Bất ngờ trong lúc ngã xuống, nó vút cái đuôi của mình về hướng thiếu niên áo xanh, ngòi độc trong đuôi bắn ra ngoài như một mũi tên.

Phốc!

Ngòi độc bắn ra, đâm trúng vào cánh tay thiếu niên áo xanh, kịch độc trên ngòi bắt đầu xâm lấn vào cơ thể.

Thiếu niên áo xanh không khỏi xanh mặt, hắn lập tức rút ngòi độc ra, sau đó dùng một bình đan dược chữa thương ăn vào.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ