settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 08: Sơn Mạch Hung Hiểm!

. . .

Trong sơn mạch vô biên bất tận, không ngớt không ngừng, lại cộng thêm các loại thực vật sống ở đây không biết đã trải qua bao nhiêu tuế nguyệt.

Chúng mọc lên một cách rậm rạp, làm đường đi bên trong sơn mạch vô cùng khó khăn. Phiền toái nhất chính là thường xuyên phải trèo đèo lội suối, có khi còn phải vòng đi một khoảng xa mới có thể đi về phía trước.

Thoáng nhìn bụi gai cùng mấy đám cỏ dại đang sinh trưởng dưới mặt đất, Trần Vũ thập phần đắc ý vui mừng vì đã tính tới tình huống này, đây chính là lúc con Dao Phây được hắn mang theo phát huy công dụng của nó.

Hắn vừa đi về phía trước vừa dùng Dao Phây chặt bỏ các đoạn dây leo chắn ngang đường, vì đường đi chưa có người khai phá nên tiến về phía trước vô cùng khó khăn.

- Nơi này thật khó đi!

Trần Vũ có chút tức giận, sau khi tiến vào sơn mạch, chỉ mới vừa đi được mấy trăm thước là hắn đã cảm nhận được sự khó khăn khi di chuyển trong này đến cỡ nào.

Trần Vũ có chút im lặng.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời, vô số tán cây đại thụ cơ hồ che khuất cả bầu trời. Thấy một màn như vậy, hắn biết rõ ở nơi đây, ngay cả mặt trời cũng khó chiếu đến mặt đất, dưới đây cũng chỉ còn lại chút ánh sáng ít ỏi.

Thân ảnh tinh xảo như Viên Hầu lướt ngang qua các nhánh cây trên đường, nhưng vừa vặn đi hai bước hắn dừng lại một chút.

- Ồ?

Nhìn thấy một màn cách đó không xa, Trần Vũ lại không khỏi nhíu mày, cảm thấy xung quanh có chút nguy hiểm đang rình rập.

Phía trước là thi thể ba con Bạo Hùng, ba cổ thi thể hiện ra dấu vết phi thường rõ ràng, bọn chúng đều bị xé nát ra, máu tươi đã đóng sệt lại dưới mặt đất, máu tươi vừa đóng sệt lại chứng tỏ ba con Bạo Hùng này chết chưa được lâu.

Hẳn là con linh thú kia sau khi ăn no đã rời đi, đây chính là cơ hội tốt cho hắn chuồn khỏi nơi này.

Linh thú kia ăn no nên sẽ không quá để ý tới con mồi nhỏ bé như hắn. Nếu con linh thú kia mà quay lại, nghĩ đến đây thôi cũng đã làm cho da đầu người ta có chút tê dại.

Trần Vũ cẩn trọng rời đi khỏi hiện trường, khi đã rời xa hơn trăm thước liền một mạch chạy như điên, hắn vừa chạy vừa dùng dao phây chặt chém các cành cây chắn đường.

Các loại giác quan trên cơ thể cũng cảnh giác đến mức cao nhất, chỉ cần hắn nghe thấy một tiếng động nhỏ, lập tức sẽ leo lên nhánh cây cổ thụ ẩn nấp, đợi khi mọi chuyện lắng xuống mới dám thò đầu ra rời đi.

Đến tối, khi ánh sáng ít ỏi trong sơn mạch đang dần biến mất, Trần Vũ cố gắn lắng nghe tiếng nước chảy, sau đó nhanh chóng tìm tới một con suối nhỏ.

Đến nơi, Trần Vũ cẩn thận đi tìm một ít củi khô để đốt lửa, lấy trong túi vải ra một ít lương khô ăn xuống, uống một ít nước suối xong, hắn lập tức dập tắt ngọn lửa.

Nếu ở trong sơn mạch bình thường, nơi nào có lửa thì nơi đó sẽ có rất ít dã thú tiến đến. Nhưng nơi đây thì khác, vào ban đêm mà có lửa sẽ rất dễ dẫn dụ các loại linh thú mò đến, khi đó không khác nào tự đặt mình lên tấm thớt.

- Nên ngủ một chút thôi!

Trần Vũ trèo lên một gốc cổ thụ, khi đã cách mặt đất hơn trăm thước thì hắn ngừng lại, tìm một hốc cây chui vào bên trong ngủ.

- Áo lông này thật tốt!

Chiếc áo mà Nguyệt Nhi tặng đã phát huy tác dụng của nó, hiện tại trong sơn mạch không ngừng tuông ra từng đợt hàn khí lạnh thấu sương, một người bình thường như hắn không thể nào chóng chọi được, may mắn thay khi có chiếc áo này thì lại khác.

Áo lông không ngừng truyền ra từng đợt hỏa khí nhè nhẹ, giúp Trần Vũ sưởi ấm cơ thể trong lúc đêm xuống, để hắn không phải chết cóng tại nơi hoang vắng này.
. . .

Thời gian thoáng cái mà hai ngày đã trôi qua, Trần Vũ một mạch chạy như điên hai ngày, nên khoảng cách ra khỏi sơn mạch đã được rút ngắn rất nhiều.

Ầm ầm!

Nhưng vào lúc này, lại một tiếng sấm vang lên, sau đó tiếng mưa rơi trên lá cây truyền đến "lộp bộp", vậy mà đã nổi lên một trận mưa to, phô thiên cái địa, thoáng cái Trần Vũ đã bị ướt sũng.

- Thật xui!

Trần Vũ lau đi nước mưa trên mặt, sau đó nhanh chóng tìm một cái hang động để ẩn nấp, sau đó mới tìm cách đốt lửa hơ khô y phục.

Mưa to càng lúc càng lớn, vậy mà rơi một ngày một đêm cũng chưa ngừng. Để cho thiếu niên chật vật xuyên qua trong rừng cây rậm rạp, quần áo toàn thân đều đã ướt đẫm, Dao Phây trên tay tùy ý chém đứt bụi cây cản đường, đồng thời nước mưa cũng theo Dao Phây vung lên mà vẩy ra bốn phía.

- Thời tiết chết tiệt này thật là muốn lấy mạng người mà!

Trần Vũ một bên đi về phía trước, một bên trong thầm mắng, quần áo toàn thân ướt đẫm khiến người hắn cảm thấy hết sức khó chịu.

Hơn nữa càng khiến hắn tức giận hơn, chính là trong vùng núi này, cho dù đi lâu như vậy mà cũng không tìm ra được sơn động nào để tránh mưa.

Mà việc lẫn tránh dưới tán cây cũng không thể giúp hắn tránh nước mưa rơi xuống, hơn nữa mặt đất cũng đã ướt sũng, hoàn toàn không thể ngồi xuống hơ khô đồ được.

Cho nên hắn hiện giờ đã một ngày một đêm chưa được ngủ rồi, hai mắt đỏ bừng, vừa cảnh giác xung quanh vừa chạy như điên trong sơn mạch làm thần sắc lộ ra hết sức mệt mỏi, hiện tại chỉ muốn tìm một nơi lủi đại vào bên trong.

Vụt!

Trần Vũ gần như sụp đổ, bỗng một bóng đen vụt đến, hắn trừng mắt cố gắn né đi, tập trung nhìn vào, mới phát hiện bóng đen kia là một đầu Sơn Miêu, ở trong sơn mạch dã thú như vậy ngược lại thập phần thông thường, sau khi hắn tiến ra đây đã giết không dưới mười con rồi.

Sơn Miêu một thân lớn như Mãnh Hổ, toàn thân đen kịt kia lần nữa nhào về phía trước, Trần Vũ tức giận lập tức ngã người ra sau chợp lấy một nhánh cây to ven đương dựng thẳng xuống mặt đất.

PHỐC!

Nhánh cây sắc bén như thương, liền dễ dàng đâm xuyên qua cổ họng của Sơn Miêu, trong ánh mắt Sơn Miêu còn chút hỗn loạn, sau đó sinh cơ đoạn tuyệt.

Trần Vũ đi tới, trường Dao Phây thuần thục tách ra một ít thịt tươi sau đó dùng lá cây xung quanh gói lại, mang theo trên người, hiện tại hắn không biết mình còn mất bao lâu nữa mới có thể rời khỏi sơn mạch này.

Nên chuyện dự trữ thức ăn là không thừa, phòng khi không tìm thấy thứ gì ăn được thì hắn cũng không chết đói trong này.

- Grào!

Bỗng trong sơn mạch truyền ra một tiếng rống lớn, uy áp tràn ra để cho Trần Vũ không khỏi lạnh sống lưng.

- Không tốt!

Trần Vũ vội bỏ lại khối thịt tươi xuống đất, hắn phát hiện có một con linh thú đang tới gần mình, mang theo thịt tươi ắc sẽ làm linh thú đánh hơi tới.

Hắn nhanh chóng chạy tới mười thước rồi chọn gốc cổ thụ to nhất để leo lên phía trên, hơi thở bắt đầu hạn chế lại, không dám thở mạnh phòng cho linh thú chú ý tới.

Edit: Nguyễn Hoàng Ngọc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ