settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 07: Hạ Sơn!

Quyển 3: Xuất Sơn Hung Hiểm!

. . .

Hai ngày sau!

Sau khi nói ra chân tình của mình, cuộc sống của Trần Vũ và Cơ Nguyệt đã thay đổi rất nhiều. Nhưng cuộc vui nào cũng đến lúc phải tàn, hôm nay chính là ngày hắn rời khỏi sơn mạch, tiến ra nền văn minh của thế giới bên ngoài.

Trên ngọn núi cao chót vót, một đôi nam nữ đang đứng nhìn nhau, ánh mắt có chút tiếc nuối. Trần Vũ cũng muốn mang Nguyệt Nhi theo cùng, nhưng nàng vẫn còn có chuyện cần phải làm, không thể theo hắn rời đi được.

Cơ Nguyệt ôm chiếc áo lông trên ngực, sau đó đem áo lông đưa cho Trần Vũ, đôi mắt màu tím nhạt của nàng hiện lên một tia ảm đạm:

- Gặp nhau đã khó, ly biệt lại càng khó hơn!

- Ta...

Lúc này, Trần Vũ cũng không biết mình nên nói thế nào, hắn đã muốn ở lại đây để đoàn tụ với nàng, nhưng đời người không được toàn vẹn đôi đường, sau khi chăm sóc hắn sáu năm thì nàng nhất định phải rời đi.

Đây không phải ý nàng muốn, nhưng không thể nào làm khác hơn!

Thoáng nhìn qua áo lông mà Nguyệt Nhi vừa đưa cho mình, nó có màu đỏ của ngọn lửa bất diệt, lúc trước Trần Vũ từng thấy nàng dùng rất nhiều thời gian để dệt chiếc áo này, nhưng không ngờ áo này dệt ra là để tặng hắn.

Nhìn thấy người mình thích, chính tay dệt áo tặng mình, đây chính là điều hạnh phúc nhất đối với hắn tại thời điểm hiện tại này.

Trần Vũ đưa tay nhận lấy áo lông mà Nguyệt Nhi vừa tặng, cảm nhận đầu tiên khi hắn mới mặc vào, đó là bên trong áo như đang có một ngọn bùng phát ra ngoài, nhưng nhiệt độ không quá cao, vừa đủ làm ấm cho cơ thể.

Mắt phượng của Cơ Nguyệt khẽ lướt qua Trần Vũ, thấy hắn chăm chú nhìn áo lông mà nàng tặng, lập tức cười nhẹ, giải thích:

- Áo này ta dùng lông của Hỏa Linh Thử (Chuột Lửa) để dệt nên, nó có thể giúp Tiểu Vũ ngươi sưởi ấm trong ngày lạnh. Ngoài ra áo này tốt hơn các loại áo giáp thông thường, chí ít có thể giúp ngươi không bị các loại binh khí bình thường làm bị thương.

Ánh mắt Trần Vũ thoáng động, phải biết Hỏa Linh Thử là một loại linh thú cao cấp, ngoài thân hình to lớn thì chúng có sức mạnh rất đáng sợ, cho dù là một trăm vị đại hán cũng không thể đụng chạm đến nó được, nhưng không ngờ lại bị nàng bắt được, dùng lông của nó dệt nên chiếc áo này.

- Nguyệt Nhi, cảm ơn nàng!

- Ưm!

Cơ Nguyệt ứng một tiếng, lắc đầu mỉm cười, sau đó mang theo một cái túi vải đưa cho hắn, không quên dặn dò:

- Trong túi này ta đã chuẩn bị những thứ cần thiết, ngoài một bộ y phục thì bên trong là một ít lương khô cùng với mười kim tệ.

- Tốt! Lần sau gặp lại, ta nhất định sẽ lấy nàng làm thê tử!

Trần Vũ mỉm cười, không quên nhắc lại lời thề mà mình cùng nàng đã quỳ trước mộ sư phụ.

- Thiếp sẽ đợi ngày đó!
Nguyệt Nhi mỉm cười hạnh phúc, cho dù phải trả cái giá đắt hơn, nàng cũng đồng ý.

Cầm túi vải trên tay, Trần Vũ không khỏi mỉm cười. Nàng luôn là người quan tâm hắn, chuẩn bị mọi thứ luôn chu toàn, đời này hắn đã thề không lấy ai khác ngoài Cơ Nguyệt.

- Ta đi đây!

Sau khi nói lời từ biệt, Trần Vũ lập tức quay lưng rời đi.

Cơ Nguyệt vẫn đứng nơi đó nhìn hắn, cho tới khi thân ảnh của Trần Vũ đã mất hút trong rừng cây thì nàng mới hóa thân thành một con Phượng Hoàng biến mất trong đám mây.

Rời đi không lâu, trước mặt hắn liền xuất hiện một cái kết giới trong suốt, có thể đứng từ nơi này nhìn xuyên ra phía ngoài, nhưng người đứng bên ngoài không cách nào nhìn thấu vào bên trong.

Đây chính là Hộ Sơn Đại Trận dùng để ngăn chặn không cho mãnh thú cùng linh thú xông vào, thứ này do chính tay sư phụ hắn dựng lên, nghe nói cho dù một vị cường giả cũng khó mà lọt vào.

Trần Vũ ngẩn đầu nhìn lại phía nhà gỗ mình đã gắn bó trong những năm qua, sau đó thở dài một cái, nàng cũng đã nói trong tương lai hai người nhất định sẽ lại gặp nhau lần nữa, nên cũng không cần quá lưu luyến.

Tay vừa chạm vào kết giới, như chạm vào mặt nước đồng dạng, kết giới rung động nhè nhẹ, sau đó Trần Vũ chỉ cần đi xuyên qua là được, đây cũng chính là lần đầu tiên hắn rời khỏi cái vỏ bọc bảo vệ mình.

- Cuốc cuốc..chít chít...

Vừa rời khỏi kết giới của Hộ Sơn Đại Trận, truyền vào tai hắn là đầy đủ các loại âm thanh khác nhau trong sơn mạch.

Sơn mạch chính là khu vực hoang vu nguyên thủy, để cho nhân loại không cách nào tụ cư, nơi này là thuộc về địa bàn của linh thú.

Có thể nói, nơi này vô biên vô hạn, mặc sức cho linh thú hoành hành!

Cái này là nhận thức trực quan của đại đa số mọi người đối với sơn mạch, mà hắn cũng đồng dạng như vậy.

Nơi này có dãy núi không ngớt không dứt, cũng có sâm lâm cổ thụ che trời, ở đây chính là thiên đường của linh thú, cũng là bảo khố của mạo hiểm giả! Có hằng hà Linh Dược và khoáng thạch, cũng có rất nhiều kỳ ngộ và nguy hiểm.

Trần Vũ thoáng leo lên một gốc cổ thụ, đứng từ trên cao hắn trông thấy xung quanh sơn mạch là một mảnh xanh tươi vô biên vô hạn của những cây cổ thụ che trời. Sơn mạch này tung hoành ngang dọc nam bắc, nghe nói đầu sơn mạch này chính là Thiên Cấm Sơn.

Nơi hắn đang đứng chính là trung tâm của sơn mạch, ở đây thường xuất hiện nhiều linh thú cấp cao, cho dù gặp một con cũng dư sức giết chết hắn như giết một con kiến hôi.

Trần Vũ lập tức nhíu mày, vừa rồi hắn phát hiện một cổ uy áp vô cùng mạnh, hẳn là của một con linh thú nào đó đã phát hiện ra có người đang ở nơi này.

Dựa vào kinh nghiệm hắn học được khi còn ở trong kết giới, để tránh linh thú thì hắn phải đi theo hướng tây. Theo như sư phụ ghi chép lại, hướng đó có một cái vực hẹp, là nơi linh khí cực loãng nên linh thú sẽ không muốn tới đó nhiều, vì lẽ đó hướng tây này chính là nơi an toàn nhất để rời khỏi.

- Đến lúc lên đường rồi, thế giới nhân loại, ta đến đây!

Cảm giác bao la vô tận kia đã khiến Trần Vũ có một loại cảm giác tràn đầy phấn khích, sau khi tìm được phương hướng rời đi, thân hình hắn tung lên một cái rơi xuống mặt đất, hướng tới vực hẹp, lập tức biến mất trong núi rừng mênh mông ở phía xa.

. . .

Edit: Nguyễn Hoàng Ngọc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ