settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 06: Thổ Lộ Chân Tình

Máu tươi chảy ra, theo vỏ kiếm lan đến chuôi kiếm. Thiên Ma Kiếm đột nhiên vang lên "ong ong", năm sáu đường chỉ trên vỏ kiếm dần phát sáng, ánh sáng ngày một mạnh hơn, sau đó ngưng thành một ấn ký, trực tiếp chui vào người hắn.

Khi ấn ký hoàn toàn chui vào người Trần Vũ, Thiên Ma Kiếm liền rơi khỏi người hắn. Bằng mắt thường có thể thấy miệng vết thương trên ngực đang lành lại với tốc độ kinh người.

Trong lúc Trần Vũ đang hôn mê, một hố đen từ chân không xuất hiện, hút hắn cùng Thiên Ma Kiếm vào bên trong. Khi cả hai bị hố đen nuốt chửng không lâu, thế giới bên trong hộp gỗ hoàn toàn sụp đổ, không còn để lại một chút manh mối nào.

Chiếc hộp gỗ truyền tống hắn ra bên ngoài, sau đó bốc cháy thành một đám tro tàn, để lộ ra Hắc Nhãn Châu cùng với một phong thư. Hắc Nhãn Châu vừa rời khỏi lập tức hóa thành một đạo hàn quang, bay thẳng vào mắt trái Trần Vũ, còn phong thư thì rơi xuống bàn gỗ.

Cơ Nguyệt đứng bên ngoài chờ hắn, thấy Trần Vũ đã lấy được Thiên Ma Kiếm thì khóe miệng nở một nụ cười. Tay trái nàng khẽ vun nhẹ, một luồng cuồng phong từ tay nàng phóng ra, mang hắn lên giường nghỉ ngơi.

Đến ngày hôm sau, khi trời vừa sáng lờ mờ, sương mù dày đặc còn che phủ khắp nơi, Trần Vũ đã tỉnh lại.

Đầu tiên, hắn sờ lên ngực trái của mình, phát hiện không có vết thương thì lòng đầy nhẹ nhõm.

Trần Vũ đứng tại cửa duỗi lưng một cái, thoáng nhìn ra đường chân trời, nó đang hiện ra một vòng bạch ngân vô cùng đẹp mắt, trải qua một phen sinh tử, hiện tại hắn đang vui vì mình chưa chết.

Phát hiện mắt trái đã có thể nhìn lại, Trần Vũ biết Hắc Nhãn Châu kia đã trở lại cơ thể mình, mà hộp gỗ đã mất cũng không còn quá quan trọng nữa.

- Thiên Ma Kiếm này thật nguy hiểm!

Nhìn Thiên Ma Kiếm trên tay, Trần Vũ vuốt nhẹ qua vỏ kiếm một lượt. Nếu hắn đoán không lầm, thì Thiên Ma Kiếm đâm hắn chính là để khắc lên khế ước.

Hiện tại hắn đang cảm nhận được sự tồn tại của thanh kiếm này cho dù cách xa trăm dặm.

Trần Vũ nâng tay trái lên nắm chặt chuôi kiếm rút lưỡi kiếm ra, một lần, hai lần,...mười lần.

Sau mười lần thử rút kiếm, Trần Vũ liền cau mày, bất lực lẩm bẩm:

- Kiếm này không thể rút ra ư? Hay tại ta chưa đủ thực lực?

Mặc dù hắn có thể chạm đến thanh kiếm, cũng có thể biến nó lớn nhỏ tùy ý theo sở thích, nhưng hắn không thể nào mang ra sử dụng được.

Đây chẳng khác nào một thanh phế kiếm!

Cuối cùng Trần Vũ đành lắc đầu, bỏ Thiên Ma Kiếm qua một bên. Ánh mắt dần chú ý đến phong thư trên bàn, hắn lại gần nhặt lên, mở phong thư ra, hai mắt liền mở lớn, trong thư là những dòng chữ quen thuộc của sư phụ:

- Vũ Nhi, Thiên Ma Kiếm kia hẳn là con đã lấy được! Kiếm này không phải của vi sư, nó vốn là kiếm của con, nay con lấy được cũng xem như là kiếm đã hồi chủ. Vi sư đã từng nói, sau sáu năm thì hãy xuống núi, nay thời hạn đã tới, con đã có thể xuống dưới đó được rồi!

Đọc tới đây, Trần Vũ ngừng lại một chút, khóe miệng cười cười, trong lòng không khỏi hồi hộp, hắn quả thật muốn tận mắt thấy cuộc sống nhân gian dưới kia đông vui như thế nào.

Thông qua những gì sư phụ cùng Nguyệt Nhi kể, hắn cũng biết một số sự tình phía dưới, bất quá được tận mắt chứng kiến mới thật sự thích thú hơn.

Suy nghĩ mong lung một chút, Trần Vũ lại đọc tiếp phong thư:

- Tuy ta đã quy tiên sáu năm, nhưng ta vẫn biết cuộc sống của con dưới đó như thế nào! Vi sư đã từng nói chết không phải là hết!

- Ha ha ha, sau sáu năm chung sống cùng Nguyệt Nhi, con cảm thấy thế nào? Nàng rất tốt chứ, nếu thích người ta thì cứ nói ra, đó là vi sư chỉ điểm cho ngươi. Nếu không, cơ duyên qua rồi, khó gặp lại người kia lắm!

Trần Vũ ngước đầu nhìn lên trời, mặc dù không biết sư phụ đang ở nơi nào, nhưng hắn biết, khả năng cao lão đã bước vào luân hồi đại đạo rồi.

Còn chuyện của Nguyệt Nhi, được sư phụ chỉ điểm hắn cũng thông suốt được một vài mấu chốt, hắn cũng không quá ngạc nhiên chuyện sư phụ biết mình thích Nguyệt Nhi, dù gì người cũng tinh thông thuật bói toán.

- Được rồi, cuối cùng vi sư có bốn câu tặng con trước khi xuống núi: "Dù khôn khéo cũng là giả dại, Nếu tranh dương ắt ta bị hại. Thêm sa cơ lại bị xích xiềng, Vì đời nay chúng nó dụng tiền, Ít ai dụng chữ nhơn chữ nghĩa".

Trần Vũ đọc tới cuối thư thì thở dài một cái, hiện tại cũng chỉ có thể làm theo lời vi sư đã nói.
Một thân không chút công phu, cũng không có người cho hắn dựa dẫm, nếu hắn xuống dưới nhân gian mà mở miệng khoác lác thì chỉ có nước mang quạ vào thân.

Điều này hắn đã thông suốt từ sáu năm trước, một khi mình không đủ mạnh thì liền ẩn nhẫn. Cho dù hắn đã đủ mạnh cũng không muốn đi khoác lác với người khác.

- Tiểu Vũ, ngươi tỉnh rồi sao!

Cơ Nguyệt bước đến, dùng ánh mắt cực đẹp nhìn hắn cười cười, trên tay đang bưng một chén cháo nhỏ, đặt xuống bàn, nàng nói:

- Ta đã mất cả buổi sáng để làm món ngươi thích ăn nhất, nên ngươi nhất định phải ăn cho hết.

- Đa tạ Nguyệt Nhi tỷ!

Trần Vũ sờ mũi cười cười, hắn cảm nhận mình quả thật quá hạnh phúc khi có người thân kế bên như vậy.

Hắn tiến lại dùng bữa, Thiên Ma Kiếm thì vứt một xó đất, kiếm này quá nặng, hắn không biết khi để nó lên trên có làm đồ vật vỡ nát không.

Cơ Nguyệt mỉm cười, thấy Thiên Ma Kiếm bị hắn vứt lung tung thì nàng đi lại nhặt lên, tiện mắt ngắm nhìn một chút.

Mắt thấy Nguyệt Nhi có thể cầm được Thiên Ma Kiếm lên, hắn không khỏi kinh ngạc. Ngay sau đó liền tự cười chế giễu chính mình. Người ta là ai mà hắn có thể so sánh được, nhìn cách nàng cầm thanh kiếm, rõ ràng mười vạn bốn ngàn cân hẳn là nhẹ như một sợi lông hồng.

- Kiếm tốt!

Cơ Nguyệt bình thản vuốt ve thân kiếm, sau đó để nó lại phía dưới đất, hai tay chống cằm nhìn hắn cười đầy ẩn ý, hỏi:

- Ngươi đã đọc phong thư chưa?

- Thư?...À...đệ đã đọc rồi!

Trần Vũ cười thảm, không chừng vị tỷ tỷ này đã đọc phong thư trước mình rồi nha, bất quá hắn cũng không tránh né ánh mắt của nàng, mà trực tiếp nhìn thẳng vào nó, lấy chút kinh nghiệm ít ỏi khi đối diện với nữ nhi của mình, lấy hết dũng khí lên tiếng:

- Nguyệt Nhi tỷ, đệ có chuyện quan trọng muốn nói với tỷ.

- Được, đệ cứ nói!

Cơ Nguyệt nhìn thẳng vào mắt hắn, mỉm cười trả lời, khuôn mặt trở nên hồng một chút, chăm chú lắng nghe hắn nói.

Trần Vũ hít mạnh một hơi, tay kia bắt lấy bàn tay của nàng nắm chặt, nhìn thẳng vào mắt Cơ Nguyệt, giọng nói bắt đầu run rẩy:

- Thật ra đệ...đệ...

- Thế nào?

Cơ Nguyệt thấy hắn cà lăm không nói thì nhăn mày, tuy nàng biết hắn là lần đầu chính diện nhìn nàng như vậy, tuy nhiên vẫn thúc giục hắn nói ra.

- Thật ra đệ thích tỷ!

Trần Vũ hét lớn một tiếng, tiếng nói của hắn vẫn còn vang vọng trong thiên địa, hồi lâu mới tan biến.

- Ta đợi câu này từ ngươi lâu lắm rồi!

Cơ Nguyệt mỉm cười mãn nguyện, chỉ một câu nói của hắn thôi cũng đã làm nàng cảm thấy vui trong lòng.

Nghe nàng nói như vậy, Trần Vũ như hiểu ra chút vấn đề bên trong. Không tự nhiên mà người ta lại tìm tới mình, chăm sóc mình, hẳn là mối nhân duyên này đã được định từ trước.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ