settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 05: Thiên Ma Kiếm

Khi giúp Trần Vũ lấy Hắc Nhãn Châu ra, Cơ Nguyệt cũng không tiến lại xem đồ vật bên trong chiếc hộp, mà đi qua một bên chờ xem phản ứng của hắn.

Trần Vũ không vội đến xem đồ vật bên trong hộp gỗ, hắn ngồi xuống tại chỗ bắt đầu dưỡng thương.

Phải mất đến nửa canh giờ, Trần Vũ mới khôi phục lại bộ dáng tạm ổn. Con ngươi bị lấy ra đau đớn vô cùng, loại cảm giác này là lần đầu hắn cảm nhận được.

Buông tay bên mắt trái của mình ra, con ngươi "lòng đen" trong mắt trái đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một con mắt trắng xóa, xem ra Hắc Nhãn Châu đã hòa vào con ngươi của hắn rồi.

Lúc này, Trần Vũ mới từ từ tiến lại gần, hắn cúi đầu nhìn vào bên trong hộp gỗ, đột nhiên.

Vụt!

Trần Vũ có cảm giác trời đất xung quanh đang quay cuồng, sau đó phát hiện mình đã xuất hiện tại một mảnh thiên địa xa lạ. Nơi đây cây cối mọc lên um tùm, mây trắng che phủ khắp nơi, không khí trong đây thoáng đãng dễ chịu vô cùng.

- Không ngờ trong hộp gỗ lại là một mảnh thiên địa rộng lớn như vậy!

Hắn quét mắt dò xét xung quanh, đây là một mảnh thiên địa độc lập với thế giới bên ngoài, dưới chân là vực thẳm sâu hơn ngàn dặm, bằng mắt thường không thể nhìn thấy đáy, bên dưới có nhiều sương mù dày đặc che phủ.

Hàn khí kia chính là từ dưới vực thẳm phía dưới phát ra, theo quy luật không tới ba cái chớp mắt, phía dưới vực thẳm liền nhả ra một luồng hàn khí lạnh thấu sương. Trần Vũ đành cắn răng chịu đựng, một người thường như hắn chịu đựng được như vậy xem như đã giỏi lắm rồi.

Trần Vũ ngẩn đầu nhìn lên trên trời, hắn mơ hồ nhìn thấy một thanh hắc kiếm khổng lồ, thanh kiếm như ẩn như hiện trong đám mây.

Từ xa có thể thấy thanh hắc kiếm đó đang cắm vào bệ đá cổ. Liếc mắt qua bên phải liền là một tấm bia đá cao hơn trăm thước, trên đó khắc ba chữ vô cùng uy phong: "Ngọa Thiên Sơn!".

- Ngọa Thiên Sơn, chưa từng nghe qua, bất quá ta phải đến gần thanh hắc kiếm kia xem một chút!

Trần Vũ vuốt cằm suy tư, ánh mắt không khỏi sáng lên khi thấy thanh hắc kiếm to lớn, tràn đầy khí phách trước mặt.

Mặc dù được dịch chuyển đến đỉnh núi, nhưng khoảng cách tới bệ đá cổ vẫn còn khá xa.

May mắn thay, đường đi trong đây lại vô cùng dễ đi, nên hắn chỉ mất nửa canh giờ liền tới được trung tâm bệ đá cổ.

Đứng dưới bệ đá cổ, Trần Vũ ngẩn đầu nhìn lên thanh hắc kiếm, thanh kiếm này chí ít cao cũng phải hơn ngàn dặm chứ không ít.

Phần bên trên của thanh kiếm đã hoàn toàn ẩn mình trong mây trắng, chỉ để lộ ra một phần thân kiếm phía dưới.

Mà nói thân kiếm cũng không đúng, phải nói là vỏ kiếm thì đúng hơn.

Lưỡi kiếm được bọc trong vỏ kiếm, tuy nhiên võ kiếm để lộ ra một tia uy áp nhè nhẹ, để cho hắn sợ hãi không thôi, loại khí tức này có thể phá hủy cả một ngọn núi, một cách dễ dàng.

Trần Vũ từ từ đưa tay chạm đến vỏ kiếm, "vèo" một tia tinh quang bất chợt chạy thẳng vào đầu, một khung cảnh trời đất sụp đỗ hiện ra, trong đó hắn mơ hồ nhìn thấy một nhân ảnh tay cầm thanh hắc kiếm chém tới một cái tinh hà.

Huyễn cảnh chỉ xuất hiện thoáng hiện qua trong đầu, nhưng nó làm hắn cảm nhận được thanh kiếm này rất thân thuộc với mình, cứ như lúc trước hắn đã từng gặp nó ở đâu rồi, nhưng không thể nào nhớ ra được.

Thông thường những thứ như thế này sẽ có chút manh mối trên bia đá, Trần Vũ vội vàng đi xung quanh tìm thử, quả nhiên liền thấy một bia đá đang bị cây cỏ che phủ, trên đó có khắc chín chữ: "Thiên Ma Kiếm, nặng mười vạn bốn ngàn cân".

- Nặng mười vạn bốn ngàn cân, không phải đùa chứ!

Trần Vũ ngây ngốc ngẩn đầu nhìn lại Thiên Ma Kiếm, sau đó gật đầu tán thành.

Thanh kiếm này to như vậy nên nặng mười vạn tám ngàn cân là con số có thể chấp nhận được, bất quá hắn không biết làm sao người kia có thể đúc ra thanh kiếm to lớn như vậy.

Trần Vũ đưa tay vuốt vuốt lên vỏ kiếm, lẩm bẩm:

- Thanh kiếm này quá mức to lớn, ta quả thật không cách nào mang ngươi ra được. Phải như ngươi có thể nhỏ lại một chút thì tốt quá!
Ong!

Thiên Ma Kiếm bỗng nhiên rung động, làm rung rinh cả tòa núi khổng lồ, bất chợt nó liền nhỏ lại một chút.

Trần Vũ trừng lớn con mắt, kiếm này đúng là có linh, linh tính được kiếm hình thành sau ngàn năm tích lũy, nếu hắn đoán không lầm thì Thiên Ma Kiếm này tồn tại ít nhất đã hơn ngàn năm.

Phát hiện Thiêm Ma Kiếm có thể to lớn tùy ý, làm hắn kinh hỉ không thôi, liền cười lớn, ra lệnh:

- Nhỏ thêm một chút nữa!

Ong!

- Lại nhỏ thêm chút nữa!

. . .

Sau nửa canh giờ ra lệnh thu nhỏ, cuối cùng Thiên Ma Kiếm chỉ cao chừng hai tất (20 cm), nhỏ gọn vô cùng, rất thích hợp mang theo trên người, không sợ người khác chú ý tới.

- Ha ha, thật không ngờ đồ sư phụ để lại, lại tốt như vậy!

Trần Vũ cười lớn, bước chân tiến lại gần Thiên Ma Kiếm đang cắm vào bệ đá cổ, một tay chạm lên chuôi kiếm.

Xẹt!

Oành!

Một tia lôi điện từ chuôi kiếm bắn ra, tuy lôi điện không mạnh nhưng đủ sức đánh bật Trần Vũ ra bên ngoài hơn mười thước, người đầy chật vật không thôi.

- Kiếm này...

- Ta không tin không hàng phục được ngươi!

Trần Vũ rống lớn, tức giận bò dậy chạy lại, hai tay nắm chặt chuôi kiếm, dùng sức rút lên.

Xẹt...xẹt...

Lôi điện từ chuôi kiếm đánh ra liên tục, nhưng hắn đã quyết tâm không buông. Một thân đứng đó cắn răng chịu đựng lôi điện đánh vào người, một mực cố gắn rút Thiên Ma Kiếm ra khỏi bệ đá cổ.

Đây chính là thứ mà sư phụ nói đến, nên hắn nhất định phải lấy nó cho bằng được.

Ầm!

Sau một khắc chịu đựng đủ mọi thống khổ, bệ đá cổ chịu đựng không nổi uy áp của Thiên Ma Kiếm liền nổ tung, đánh văng Trần Vũ cùng Thiên Ma Kiếm lên một bên.

Vừa rời khỏi bệ đá cổ, Thiên Ma Kiếm bỗng nhiên vang lên "ong ong", sau đó bay lơ lửng giữa không trung, nó xoay mũi vỏ kiếm ngay hắn, rồi bất ngờ lao tới với tốc độ chóng mặt.

Phụt!

Một tiếng đâm trúng vang lên, một tia máu tươi phún ra không trung, rơi xuống mặt đất.

Trần Vũ trợn trắng con mắt, người run rẩy chậm rải quay đầu nhìn xuống ngực. Thiên Ma Kiếm đã đâm một nhát ngay tim, hắn lập tức cảm giác đầu óc mình quay cuồng rồi ngã xuống bất tỉnh.

Thiên địa xung quanh bắt đầu rung chuyển, từng mảng gốc cây cổ thụ bị rút xuống mặt đất, Ngọa Thiên Sơn cũng bắt đầu lún xuống, không gian xung quanh đang bắt đầu đứt gãy.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ