settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 04: Hắc Nhãn Châu

Trần Vũ âm trầm dùng tay tiếp tục đào bới thêm một chút nữa, hắn đột nhiên ngừng lại, kinh ngạc thốt lên:

- Đây là?

Phía dưới mặt đất là một vật cứng rắn, nó bị đất cát che phủ, chỉ để lộ ra một gốc nhỏ ở bên ngoài.

Trần Vũ lập tức phủi đi lớp đất cát trên đó, đập vào mắt hắn là một chiếc hộp gỗ dài hơn hai thước, nó có màu đen xám xịt.

Phía trên chiếc hộp có điêu khắc vô số hoa văn tinh xảo, giữa hộp có một cái lỗ nhỏ, nó to chừng đầu ngón tay cái, xung quanh cái lỗ là mười đạo phù văn cổ xưa vô cùng. Hắn phát hiện từ bên trong chiếc hộp thần bí không ngừng tỏa ra một luồng hàn khí nhè nhẹ.

Trần Vũ không chút chần chừ, liền nhấc hộp gỗ lên, nhưng lập tức kinh ngạc:

- Không ngờ lại nặng như vậy!

Hắn cảm nhận, chiếc hộp này ít nhất cũng nặng hơn trăm cân, mặc dù có rèn luyện thân thể nhưng suýt nữa là hắn không mang nó lên trên được, chứng tỏ đồ vật được chứa bên trong là một vật rất nặng.

Trần Vũ giật mình nhớ lại, năm xưa hắn chính tay đào huyệt cho sư phụ nên còn nhớ rất rõ.

Lúc đó đào lên xác thực là không thấy thứ này, hơn nữa độ sâu hẳn là vừa với lúc trước, tuy nhiên hiện tại xương cốt không thấy đâu, chỉ thấy hộp gỗ.

Cơ Nguyệt ngồi phía trên cành cây, hai chân thả xuống đung đưa theo nhịp, bình thản nhìn Trần Vũ khai mộ. Thấy Trần Vũ tìm được hộp gỗ, mắt phượng khẽ híp lại, thoáng cười nhẹ một cái, nhưng hắn không thấy được hành động đó của nàng.

Trần Vũ không vội mở hộp gỗ ra xem, hắn lại tiếp tục đào sâu thêm một tất nữa, mong muốn nhìn thấy một ít xương cốt, nhưng thời gian năm khắc đã trôi qua, hắn không tìm được gì khác ngoài chiếc hộp gỗ kia.

Sau một phen tìm tòi kĩ lưỡng, cuối cùng Trần Vũ đành thả đất xuống chỗ cũ, lấp lại gù đất như lúc trước.

- Xem ra đây là vật mà sư phụ muốn ta tìm thấy!

Cầm hộp gỗ trên tay, Trần Vũ vuốt tay lên lập tức cảm nhận được cảm giác mát lạnh, hắn quan sát tỉ mỉ lập tức phát hiện hộp gỗ này được hoàn thiện vô cùng tinh xảo, xung quanh hộp không có một khe hở nào để mở ra.

Trần Vũ dùng lực đập nó ra thử, ngạc nhiên là hộp gỗ này cứng rắn vô cùng, đồ vật bình thường không thể làm hư tổn tới nó được.

Mặc dù không biết bên trong chứa thứ gì, tuy nhiên có một điều hắn dám chắc chắn, đó là sư phụ không bao giờ hại hắn.

- Tiểu Vũ, bên trong chiếc hộp này chứa thứ gì?

Cơ Nguyệt bước đến, nàng ra vẻ tò mò, ánh mắt ngạc nhiên nhìn chăm chú vào hộp gỗ trên tay Trần Vũ.

- Đệ cũng không rõ! Chiếc hộp này được gia cố rất chắc chắn, không thể dùng cách thường để mở nó được, bất quá chúng ta có thể tìm cách khác để mở nó ra.

Trần Vũ lắc đầu, hắn cũng đang muốn biết sư phụ để lại thứ gì bên trong, nhìn hộp gỗ trên tay Trần Vũ rơi vào trầm mặc, hồi lâu mới lên tiếng:

- Chúng ta nên vào trong nhà rồi hẳn xem nó!

- Ừm!

Cơ Nguyệt gật đầu, cùng hắn đi vào trong nhà.

Vào phòng hắn đặt chiếc hộp lên bàn, bắt đầu quan sát các vết tích xung quanh chiếc hộp, xem thử có manh mối nào không.

Qua hồi lâu, khi đã tìm các vị trí xung quanh chiếc hộp, hắn cũng không có chút manh mối nào, chiếc hộp này căn bản là không có một chút khe hở.

Cơ Nguyệt đứng sau lưng hắn, ánh mắt thoáng nhìn qua hộp gỗ, cười nhẹ nói:

- Sao đệ không lật nó lại, xem thử phía dưới có dấu hiệu nào không?

- Được!

Trần Vũ lập tức làm theo, hắn vốn định lật ngược chiếc hộp lại để xem nhưng mà chưa kịp làm đã bị nàng lên tiếng nhắc tới.

Vừa lật hộp gỗ lại, hắn liền phát hiện phía dưới góc trái có một dòng chữ được khắc chìm xuống: "Hắc nhãn châu, khai mở di nguyện vi sư!".

- Hắc Nhãn Châu?

Trần Vũ thì thào, ánh mắt chăm chú nhìn hàng chữ được khắc trên đó, từng nét chữ trên đó không lẫn vào đâu được, đây là nét chữ do sư phụ hắn khắc lên.

Trần Vũ cũng không lạ với những dòng ghi chú này, từ nhỏ hắn biết sư phụ mình là một người tinh thông bói toán, mọi việc hầu như đều được lão tính ra hết, đến cả chuyện lão sắp phải quy tiên cũng không nằm ngoài dự đoán.

Theo sư phụ mình bấy lâu, Trần Vũ học được vô vàn thần thông, bói toán cũng có thể làm được. Tuy nhiên việc đó thì hiện tại hắn không cách nào làm được, phải đợi ít nhất cho tới khi phong ấn được phá giải.

Cơ Nguyệt ngồi trên giường đung đưa hai chân, khóe miệng dãn ra một nụ cười hiền hòa, nhìn hắn tìm cách mở chiếc hộp ra. Đây không phải nàng không muốn giúp, mà là cơ duyên của hắn thì phải để hắn tự ngộ ra.

Trầm mặc một lúc lâu, Trần Vũ đột nhiên vỗ bàn, cười lớn:

- Ha ha, thì ra Hắc Nhãn Châu chính là con ngươi nằm bên mắt trái của ta. Năm đó sư phụ đã có nói qua một lượt, nhưng vì lúc đó ta còn quá nhỏ nên không để ý nó dùng để làm gì. Thì ra mọi thứ đã được sư phụ chuẩn bị từ trước.

Cơ Nguyệt chỉ nhẹ gật đầu mỉm cười, xem ra tên này cũng rất thông minh, mới đây liền nhớ tới sự kiện năm đó.

Hắc Nhãn Châu chính là ngọc châu nằm trong Thiên Quy ngàn năm, ngàn năm mới sinh ra được một viên như vậy. Mà Hắc Nhãn Châu có thể chứa một phong ấn không gian bên trong, dùng để lưu đồ lại cho hậu nhân là vô cùng tốt.

- Nhưng...làm sao ta mới có thể lấy nó ra khỏi mắt của mình?

Trần Vũ ngẩn đầu nhìn sang Cơ Nguyệt, hiện tại hắn chỉ là một người bình thường, muốn lấy Hắc Nhãn Châu ra khỏi mắt trái là việc không thể nào.

- Nguyệt Nhi, hay là tỷ giúp đệ lấy Hắc Nhãn Châu trong mắt trái ra được không?

- Được!

Cơ Nguyệt liền gật đầu đồng ý giúp hắn, nàng chính là người có pháp lực, nên có thể lấy hạt châu kia ra khỏi mắt trái.

Nàng tiến đến gần, dùng ngón trỏ và ngón giữa chỉ thẳng vào trong con ngươi màu đen trong mắt trái. Một tia lôi điện từ ngón tay nàng phóng thẳng vào mắt hắn, một trận đau đớn truyền từ mắt trái lan ra làm Trần Vũ không khỏi cắn răng chịu đựng.

Xẹt xẹt!

Lôi điện bắn ra tứ phía, hắn liền cảm nhận được có vật gì đó đang từ mắt trái của mình đi ra.

Vụt!

Một tiếng động phát ra, Trần Vũ vội ôm lấy mắt trái của mình, mắt phải nhìn về phía Cơ Nguyệt thì thấy nàng đang cầm một hạt châu màu đen trên tay, trong lòng không khỏi kinh hỉ.

- Đây chính là Hắc Nhãn Châu!

Cơ Nguyệt cười cười, đem nó để vào lỗ hổng trên hộp gỗ, mười đạo phù văn đồng thời nhấp nháy làm Hắc Nhãn Châu phát sáng theo.

Xèo!

Một tiếng sôi trào vang lên, nắp đậy chiếc hộp dần dần được đẩy ra, từ bên trong chiếc hộp thả ra một làn sương hàn khí trắng đục, lấy bàn gỗ làm trung tâm, cách bàn mười thước đã bị hàn khí làm cho đóng băng.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ