settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 03: Sáu Năm Sau, Khai Mộ!

Trần Vũ không cố hỏi thêm, hắn chậm rãi rút cuộn giấy cuối cùng trong túi hương ra, bên trong liền có một dòng ghi chú: "Trước khi xuống núi, khai mộ vi sư!".

Xem xong Trần Vũ không khỏi giật mình, bình thường mà nói, việc đào mộ một người nào đó lên mà chưa được sự cho phép, đó là chuyện bất kính vô cùng.

Bất quá hiện tại đây chính là di nguyện của sư phụ, nếu sư phụ đã nói như vậy, bên trong chắc chắn có ẩn ý gì đó.

Nên Trần Vũ sẽ thử làm một lần, dù sao hắn tin chắc rằng sư phụ sẽ không trách mình vô lễ.

Cơ Nguyệt thấy hắn đang trầm ngâm, nàng khẽ vun tay, thu lại tấm vải trên tay của mình, sau đó nhìn sang hắn ôn nhu, nói:

- Về sau hãy gọi ta là Nguyệt Nhi!

. . .

Trong khoảng thời gian sống chung với Nguyệt Nhi, nàng cũng như sư phụ của hắn, nàng dạy hắn rất nhiều thứ từ trên trời đến dưới đất, các phương diện về tri thức và thực tế đều được nàng chỉ điểm.

Thông qua nàng giải thích, hắn biết tri thức của nàng đúng là rất uyên bác, không thua kém sư phụ mình là bao, có thể nói nàng "trên thông thiên văn, dưới tường địa lý" không phải là nói chơi.

Tuy nhiên, có một điều cho tới bây giờ Trần Vũ vẫn không hiểu, đó là từ nhỏ cho tới lớn hắn vẫn không biết tên thật của sư phụ mình, thứ duy nhất hắn biết đó là sư phụ họ Trần.

Lúc đó hắn cũng đoán mình là con cháu của Trần gia, được sư phụ mang tới nơi đây cưu mang. Tuy nhiên sư phụ hắn vẫn lắc đầu nói không phải.

Còn một điều mà lão sư phụ làm hắn không thể tin nổi.

Đó là hắn không có cha, cũng chẳng có mẹ, đây là điều sư phụ hắn khẳng định chắc chắn. Cho dù có trích máu nhận thân với tất cả người trên thế gian, thì cũng chẳng có người nào có thể nhận hắn làm con cháu được.

Chuyện này để Trần Vũ trách lưỡi lắc đầu không thôi, dù sao thì hắn đã có Cơ Nguyệt là người thân còn lại trên thế gian, nên chuyện đi tìm sự thật về thân thế của mình hẳn không còn quan trọng nữa.

Lại nói, nam nữ ở chung một chỗ trong thời gian dài như vậy, hắn phát sinh tình cảm với Nguyệt Nhi là điều khó có thể tránh khỏi, trừ khi hắn bị té giếng từ nhỏ!

Nguyệt Nhi đối xử với hắn rất tốt, cũng thường làm cho hắn rất nhiều món ngon từ rau cải dại mà hắn hái được, có những lúc hắn trúng phong hàn rất nặng, nàng cũng không có bỏ rơi hắn, tự tay chăm sóc cho đến khi hắn khỏi bệnh.

Một nữ tử tốt như vậy, hắn đích xác là rất trân trọng, nhưng chưa dám thổ lộ ra chân tình của mình cho nàng biết!

. . .

Khoảng thời gian sáu năm nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn. Thời gian cũng dần làm lành vết thương trong lòng của hắn, thoáng cái thời điểm chuẩn bị xuống núi đã sắp đến.

Hiện tại, căn nhà gỗ trên đỉnh núi mà hắn cùng sư phụ mình sống lúc trước, bây giờ đã được sửa sang lại rất nhiều. Trần Vũ tự tay mình làm ra rất nhiều vật dụng trong nhà, những nơi cũ kỹ cũng đã được làm mới lại hoàn toàn.

Xung quanh nhà cũng đã xuất hiện một hàng hoa Tử Bách Vi dày đặc, đây không phải do chúng tự mọc, mà là chính tay Nguyệt Nhi trồng lên, nhờ đó mà hắn biết nàng rất thích hoa Tử Bách Vi.

Lúc này, tại phía trước căn nhà chừng mười thước, ngay dưới gốc cổ thụ to bằng mười người ôm, dưới bóng râm có một cái giường trúc, ngồi trên đó là một thiếu niên tóc bạc trắng, hai mắt nhắm tịch như đang tu luyện.

Nếu người nào chú ý kỹ, sẽ lập tức phát hiện người này không phải là đang tu luyện, mà chỉ đơn thuần là ngồi đó nhắm mắt dưỡng thần.

Lâu lâu có một ngọn gió nhè nhẹ thổi qua, làm tóc thiếu niên tung bay trong gió, mà người ngồi trên giường trúc không ai khác, chính là Trần Vũ!

Sau sáu năm hắn đã chín chắn hơn rất nhiều, bây giờ không còn giống như đứa trẻ lỗ mãng năm xưa. Một thân khí phách hơn người, kiến thức uyên bác cao thâm, làm mọi việc đều cẩn trọng, không để cho Nguyệt Nhi lo lắng.

Bất chợt, thiếu niên mở trừng đôi mắt, ngẩn đầu nhìn lên bầu trời trong xanh. Tại trên đó, hắn như nhìn thấy hình bóng sư phụ đang nhìn xuống quan sát chính mình.

Nhưng đó chỉ là huyễn cảnh do hắn tự tưởng tượng ra mà thôi, hồi lâu Trần Vũ thoáng thở dài, nhàn nhạt lên tiếng:

- Cũng nên đến thăm sư phụ rồi!

. . .

Tại một nơi cách nhà gỗ không xa, nơi này có một gù đất nhô lên, phía trước có một bài vị khắc hai chữ "sư tôn".

Thiếu niên thoáng nhìn qua ngôi mộ một cái, bây giờ nơi đây đã phủ đầy cỏ xanh, trải qua bao nhiêu năm tháng ăn mòn, hiện tại bên trong mộ hẳn chỉ còn lại một bộ xương trắng.

Trần Vũ dùng ba cành cây khô đốt lên thay cho nhang, rồi cắm xuống trước mộ, hai chân quỳ xuống dập đầu một cái, thì thào lên tiếng:

- Đồ nhi bất kính!

Làm xong, Trần Vũ tiến tới chuẩn bị đào mộ lên, bất chợt hắn dừng lại, đầu cũng không quay lại sau lưng, bình thản lên tiếng:

- Nguyệt Nhi, tỷ đã đến!

Sống cùng Nguyệt Nhi đã lâu, nên hắn rất quen thuộc mùi hương trên người của nàng, nên từ xa không cần nhìn cũng biết nàng đã tới.

- Ừm!

Cơ Nguyệt gật đầu ứng một tiếng, sau đó nhìn vào ngôi mộ của lão nhân năm xưa, sau đó nàng đi ra xa một chút, tìm một nhánh cây lên đó ngồi quan sát hắn.

Trần Vũ bắt đầu đào đất lên, nửa canh giờ nhanh chóng trôi qua, tuy nhiên có một điều làm hắn ngạc nhiên, đó là nơi đây không có mùi hôi thối do thi thể tạo ra.

Lại đào thêm một chút nữa, hắn lại nhíu mày, vì phát hiện dưới đây không có một chút xương cốt nào, trong nội tâm liền hiện lên một tia bất an, miệng không ngừng lẩm bẩm:

- Tại sao lại như vậy được? Không phải người chết, cho dù là mười năm thì xương cốt vẫn còn hay sao?

Đây hẳn là một chuyện vô cùng bất an, chuyện xương cốt biến mất làm hắn có chút không yên lòng.

Thấy Trần Vũ đứng dới mộ lẩm bẩm, Cơ Nguyệt ngồi trên kia chỉ mỉm cười nhẹ, cũng không lại gần giải thích gì, một mạch để hắn tự biên tự diễn.

- Không lẽ...có người đào trộm?

Trần Vũ bất ngờ nghĩ tới tình huống xấu nhất, tuy nhiên hắn liền lắc đầu bỏ qua suy nghĩ này.

Ngày nào hắn cũng đến thăm mộ sư phụ, nếu có người đào trộm thì hắn đã phát hiện từ lâu rồi. Mà nơi đây lại không có vết tích đào phá, như vậy chỉ còn lại khả năng cuối cùng, đó là xương cốt đã mục nát từ rất sớm.

Trần Vũ âm trầm dùng tay tiếp tục đào bới thêm một chút nữa, hắn đột nhiên ngừng lại, kinh ngạc thốt lên:

- Đây là?

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ