settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 02: Nữ Tử Cơ Nguyệt

Quyển 2: Trần Vũ, Duyên Khởi!

Ba ngày sau, trong căn nhà gỗ chừng năm mươi thước, xuất hiện một đứa trẻ đang ngồi trên chiếc giường gỗ cũ kỹ, đây chính là nơi sư phụ Trần Vũ từng nghỉ ngơi lúc trước.

Lấy trong người ra túi hương mà sư phụ đã tặng, túi vừa mở ra lập tức phát ra mùi thơm như hoa lan truyền ra khắp căn phòng. Trần Vũ quét mắt nhìn vào trong, bên trong có ba cuộn giấy nhỏ, hắn thuận tay lấy một cuộn giấy ra đọc, đập vào mắt hắn là bốn chữ: "Không cần phải sợ!".

- Không cần phải sợ? Ý sư phụ đang muốn nói đến thứ gì?

Trần Vũ cầm cuộn giấy lẩm bẩm.

Mặc dù nơi đây là giữa sơn mạch, tuy nhiên cũng chẳng có con mãnh thú nào xông tới trong này.

Hơn nữa hắn sống ở đây đã mười năm, chưa từng thấy có thứ gì nguy hiểm, bởi vì xung quanh nơi hắn đang ở có một cái kết giới, nó ngăn chặn mọi vật ở xung quanh.

Cho nên Trần Vũ hoàn toàn không hiểu ý tứ mà sư phụ đang nhắc tới trong cuộn giấy, nơi này thật sự rất an toàn, nên hắn có gì phải sợ chứ?

- Đúng vậy, không cần phải sợ!

Bỗng trên trời vang xuống một tiếng nói dịu dàng, âm thanh trong trẻo vô cùng, hẳn là của một thiếu nữ.
Trần Vũ giật mình chạy ra khỏi phòng, ngẩn đầu nhìn lên trời.

Đột nhiên trong đám mây trắng lộ ra một con Phượng Hoàng màu vàng, nó lượng vài vòng trên trời rồi đáp xuống mặt đất, Phượng Hoàng này đột nhiên tan ra thành vô số kim quang, sau đó biến thành một nữ tử váy trắng phất phơ.

Trần Vũ nhìn thấy thấy nữ tử này, lập tức đoán được nàng cũng chỉ tầm mười tám hai mươi tuổi mà thôi!

Mà nữ tử váy trắng vừa xuất hiện để cho đứa trẻ như hắn phải trợn mắt há mồm, vì đây là lần thứ hai trong đời hắn được nhìn thấy nữ nhân. Lần thứ nhất chính là người đeo sợi chuỗi lên cổ hắn, nhưng lúc đó hắn không cách nào nhìn rõ được khuôn người kia.

Ngược lại, nữ tử này do kim quang hóa thành, trên đầu có có một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc, trên cổ có đeo một sợi tinh quang vàng nhạt.

Hai dải lụa màu vàng dài tới trăm thước phất phơ giữa không trung đang quấn quanh tay nữ tử kia, hồng trần tung bay, bày ra một đoạn cổ chân trắng như ngọc, đôi giày đỏ nhọn kiều diễm nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.

Tư thái nhẹ nhàng ưu nhã, chân chính như tiên nữ giáng trần!

Hai tấm dải lụa vàng dài đến trăm thước quấn quanh cánh tay nàng vẫn bay phất phơ giữa không trung, dường như muốn kéo nữ tử váy trắng này về trời, tránh cho thế tục phàm trần xúc phạm.

Cái gì gọi là tiên nữ giáng trần, đây mới chân chính gọi là tiên nữ giáng trần!

Một tuyệt đại giai nhân xuất hiện sờ sờ trước mắt hắn, da trắng như tuyết, mắt to tròn trong suốt, mũi cao thanh tú, môi đỏ như son, mày như vẽ.

Ngang hông nàng buộc một sợi dây lưng tơ đỏ càng làm nổi bật vóc người thon thả, góp phần làm nổi lên bộ ngực đầy đặn.

Trên mi tâm của nàng thấp thoáng hiện lên một đóa Thất Thải Kim Liên mười cánh nở rộ, trông rất sống động.

Nhất là khí chất đoan trang pha lẫn vẻ lạnh lùng của nàng, càng làm nàng trở nên siêu phàm thoát tục. Làm cho người ta chỉ dám đứng từ xa mà nhìn, không dám tới gần vì sợ xúc phạm.

Thấy tấm dải lụa đang bay phất phơ trước mặt mình, Trần Vũ thuận tay tóm nó vén qua một bên, nhưng hắn không dám đến gần nữ tử trước mặt.

Thứ nhất, giữa nơi khỉ ho cò gáy này đột nhiên xuất hiện một thiếu nữ vô cùng xin đẹp, đây có khi nào là yêu linh trong những câu chuyện mà sư phụ hắn đã kể hay không?

Thứ hai, hắn không dám chắc chắn nữ tử trước mặt sẽ không làm hại gì mình, một thân một mình nơi đây, hắn khó mà đánh lại nữ tử kia, nhất là trong tình huống hiện tại.

Cộng với lai lịch nữ tử vừa xuất hiện không rõ ràng, làm hắn càng thêm bất an. Nhưng nếu nữ tử này dám vô lễ với sư phụ mình, cho dù nàng có mạnh đến mức nào thì hắn cũng sẽ liều cái mạng nhỏ để đánh với nàng một trận.

Nữ tử thoáng nhìn hắn, khí chất lạnh lùng cũng tan biến, thay vào đó là vẻ nhu mì như nước, nhẹ nhàng như vân, âm thanh trong trẻo như tiếng hót của họa mi cất lên:

- Sao ngươi lại sợ ta đến vậy?

- Nhưng tỷ tỷ là ai mới được?

Trần Vũ không có trả lời mà cẩn thận dò hỏi, hắn tuy còn nhỏ nhưng trí tuệ cũng đã mở mang rất nhiều, cho nên không dám tin tưởng vào người khác quá nhiều.

Nữ tử kia nhẹ lắc đầu, mỉm cười trả lời:

- Ngươi đọc cuộn giấy tiếp theo sẽ rõ!

- ...

Trần Vũ không có trả lời, một mực vừa cảnh giác nữ tử trước mặt, mặt khác cẩn thận rút một cuộn giấy khác ra, một tay che lại không cho nàng nhìn lén. Hắn vừa mở cuộn giấy tiếp theo ra, bên trong lại viết bốn chữ: "Nghe lời Cơ Nguyệt!".

Đọc xong cuộn giấy, khóe miệng Trần Vũ không khỏi co giật vài cái. Hồi lâu hắn nhìn về phía nữ tử trước mặt, cố nặng ra một nụ cười khả ái, hỏi:

- Đệ là Trần Vũ, Vũ trong uy vũ! Còn tỷ tỷ là?

Vừa hỏi xong, hắn âm thầm hồi hộp, nếu như người này có tên không giống bên trong cuộn giấy, vậy hắn lập tức tìm cách đuổi nàng ra khỏi nơi đây, để tránh làm phiền tới nơi sư phụ an nghỉ.

Nữ tử nghe hắn hỏi, mắt phượng khẽ nhắm lại, lát sau mở mắt ra nhìn thấy bộ dạng có chút sợ sệt của hắn thì che miệng cười khúc khích, hồi lâu tinh nghịch nói:

- Ta là Cơ Nguyệt! Cơ trong Thiên Cơ, Nguyệt trong Minh Nguyệt!

Trần Vũ thở phào một cái, liếc mắt nhìn vào lòng bàn tay mình, trong lòng hắn thầm nghi hoặc: "phải chăng vị tỷ tỷ này có thể nhìn xuyên bàn tay của mình?".

Thấy bộ dáng nửa tin nửa ngờ của hắn, Cơ Nguyệt cười cười, nàng bối hai tay ra sau lưng, thản nhiên nói:

- Ngồi xuống!

Ầm!

Một tiếng động lớn vang lên, nhìn lại thì thấy Trần Vũ đang úp mặt xuống đất, bộ dáng có chút thê thảm.

- Chặc...

Hắn hét thảm một tiếng, sau đó lồm cồm bò dậy, trong lòng vẫn còn một ít sợ hãi, ánh mắt tức giận nhìn lên Cơ Nguyệt, bất quá hắn không dám làm bậy.

Đây không phải là hắn muốn úp mặt xuống đất, mà chính là sợ chuỗi trên cổ của hắn tác oai tác quái. Từ nhỏ hắn đã được một nữ tử đeo nó lên người, hắn trực nhớ lại hình bóng nữ tử kia, dựa theo dáng vẻ hẳn là giống người trước mặt mười phần.

- Tỷ...tỷ là người lúc đó!

Trần Vũ cà lăm lên tiếng, hai tay không ngừng bứt sợi chuỗi ra khỏi cổ mình, tuy nhiên nó chỉ phát sáng lên vài lần chứ không thể lấy ra được. Từ nhỏ hắn cũng đã thử lấy nó ra, tuy nhiên mọi cách đều vô dụng.

- ...

Cơ Nguyệt không có trả lời, mà chỉ nhẹ gật đầu nhìn hắn mỉm cười thân thiện, làm cho hắn thấy nàng không có sát ý đối với mình.

Dựa theo những manh mối từ đầu tới giờ, hắn đúc kết được một chuyện, hẳn nữ tử này là người mà sư phụ mình đã nhắc tới, nên hắn có chút vui mừng, vì chí ít trong những năm tiếp theo sẽ có người trò chuyện cùng hắn.

Trần Vũ cởi bỏ sự nghi ngờ, chăm chú nhìn Cơ Nguyệt, trong lòng có chút nghi vấn, thuận miệng hỏi:

- Vậy mục đích của Nguyệt tỷ tới đây là để làm gì?

- Ta có hai chuyện cần phải làm! Thứ nhất, đó là chăm sóc ngươi đến năm mười sáu tuổi. Còn chuyện thứ hai...chưa phải lúc để nói!

Cơ Nguyệt gật đầu có chút thưởng thức nhìn hắn, tươi cười nói, tuy nhiên nói tới chuyện thứ hai thì nàng quyết định không nói ra.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ