settingsshare

Thiên Đạo Thần Hoàng Chương 01: Cầu Bất Đắc, Ái Biệt Ly

Quyển 1: Biệt Ly Khó Cưỡng Cầu!

Lam Linh tinh cầu, bên trong được chia thành tứ đại mảng hoang, sắp xếp từ thấp đến cao đó là Thiên Vũ đại lục, Thiên Ngân đại lục, Thiên Nguyên đại lục, cuối cùng là Thiên Thần đại lục.

Mỗi một đại lục như vậy, bên trong lại chứa không biết bao nhiêu ức vạn nhân loại. Diện tích rộng lớn vô biên vô ngàn, phàm là người thì không cách nào biết nó rộng lớn đến mức nào, họ chỉ biết bên trong có Nhân Tộc, Ma Tộc và những vô số tộc ẩn thế khác.

Thiên Vũ đại lục!

Bây giờ là giữa mùa thu, khắp nơi lá cây cũng theo gió mà rơi, khí trời mát mẻ, khiến cho người ta cảm thấy dễ chịu.

Trên một ngọn núi, hoang vắng xa xưa vô cùng, nơi đây quanh năm suốt tháng không có một bóng người lui tới, bỗng nhiên xuất hiện hai đạo nhân ảnh thoát ẩn thoát hiện trong rừng cây, có thể thấy hai đạo nhân ảnh này đang ngồi xếp bằng, mặt đối mặt nhau.

Đây là một đứa trẻ chừng mười tuổi, lông mày dày dặn, khuôn mặt góc ngạnh cương nhu toát lên vẻ anh tuấn, tuy nhiên tóc đứa trẻ này đã bạc trắng đầu, cứ như tu luyện một loại tà công nào đó bị tẩu hỏa nhập ma.

Trước mặt đứa trẻ là một lão nhân chừng tám chín mươi tuổi, nhìn bộ dáng khó mà đoán được số tuổi thật sự, chòm râu trắng muốt dài tới ngực, đầu tóc bạc trắng như tuyết, thân mặc bố y màu trắng đã ngã màu.

Bất chợt, đôi mắt nhân từ của lão chậm rãi mở ra, nhìn đứa trẻ trước mặt, bình thản, nói:

- Vi sư sắp phải đi một nơi xa, ta cũng không thể chăm sóc cho con được nữa, về sau con hãy tự lo thật tốt cho mình!

- Hu hu, sư phụ người đừng bỏ Vũ Nhi, Vũ Nhi hứa sẽ không quậy phá người nữa, sẽ không lấy đồ của người đem chơi nữa...

Đứa trẻ tên Trần Vũ lao tới ôm chầm lấy lão nhân khóc nức nở, miệng không ngừng nói, hai tay luồng ra sau lưng ôm chặt lấy lão nhân, như sợ hắn chỉ cần buông ra một chút thì sư phụ của mình sẽ lập tức biến mất.

Lão nhân đưa mắt nhìn xuống đứa trẻ đang ôm chầm lấy mình, tay trái nhẹ nhàng đặt lên vuốt mái tóc bạc trắng của đứa trẻ, lát sau vỗ vỗ nhẹ lên đầu hắn, từ tốn nói:

- Đã là người thì ai cũng có số mệnh của mình, gieo nhân rồi thì cũng tới lúc phải hái quả thôi! Sứ mệnh của vi sư chính là dạy ngươi nên người. Nay những thứ cần dạy ta đã dạy, những thứ cần nói vi sư cũng đã nói hết, hiện tại cũng chẳng còn thứ gì có thể dạy ngươi nữa, đây cũng chính là lúc vi sư phải rời đi!

- Con không muốn nghe, không phải sư phụ nói người tu Tiên có thể được trường sinh bất tử hay sao, tại sao hiện tại người còn khỏe mà lại muốn bỏ Vũ Nhi rời đi?

Trần Vũ càng siết chặt cánh tay ôm lấy sư phụ của mình, lắc đầu liên tục.

Từ nhỏ hắn đã không có cha mẹ, chỉ có duy nhất một người sư phụ này nuôi dưỡng hắn từ nhỏ đến lớn, nên hắn xem sư phụ như cha ruột của mình.

Hôm nay nghe tin sư phụ của mình sắp phải đi xa, hắn làm sao mà không lo sợ cho được, hơn nữa sư phụ hắn đi rồi thì ai sẽ là người ngồi kể chuyện cho hắn vào lúc tối để hắn ngủ, càng nghĩ hắn càng không muốn.

Lão nhân thở dài một cái, vuốt đầu đứa trẻ đang ngồi trong lòng mình, mỉm cười hiền hậu, giải thích:

- Vũ Nhi ngoan, người tu Tiên đích thực có thể trường sinh, tuy nhiên con phải tu luyện đến cảnh giới cuối cùng, có như vậy mới trường tồn cùng thiên địa vạn vật, bất sinh bất diệt. Ngược lại, làm sao có người nào thoát khỏi sinh tử luân hồi, sinh lão bệnh tử được?

- Thân được làm người trong cõi phàm trần này, nhất định trong đời sẽ có ít nhất một lần trải qua việc "cầu bất đắc và ái biệt ly", khó tránh, khó tránh...

Lão nhân lắc dầu thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn lên bầu trời trong xanh, tuy nhiên trong mắt hiện lên một tia chấp niệm, cuối cùng nó cũng nhanh chóng biến mất.

- Nên nhớ, sau sáu năm khi ta chết, con hãy xuống núi, đừng quá nóng vội! Còn đây, con hãy giữ lấy, ba ngày sau hãy mở ra.

Lão nhân lấy trong người ra một cái túi hương đưa cho đệ tử của mình, những thứ cần dặn dò đã nói xong, lão từ từ nhắm đôi mắt già nua lại, không khí xung quanh liền trở nên im lặng, cây cối xung quanh cũng đứng yên, như đang thương tiếc cho lão nhân kia.

- Sư ...sư...sư phụ...

Trần Vũ không nghe thấy hơi thở của sư phụ mình nữa, hắn giật mình ngốc đầu dậy, đôi tay run rẩy lắc lắc cánh tay, gọi tên sư phụ mình trong vô vọng.

Sau hồi lâu kêu tên sư phụ, hắn chỉ thấy đáp lại mình là một sự im lặng đáng sợ, mọi thứ hầu như quá đột ngột, không cho hắn một sự chuẩn bị nào cả.

Một đứa trẻ chỉ mới mười tuổi, vậy mà hắn đã trải qua cảm giác "cầu bất đắc và ái biệt ly", cầu bất đắc vì hắn cầu sư phụ sống trăm năm cùng mình, tuy nhiên mọi sự cầu mong hầu như đều vô vọng.

Ái biệt ly vì đây là sự chia lìa nhau khi một người còn sống, còn người kia thì đã biến mất vĩnh viễn. Chính mắt nhìn thấy sư phụ mình từ từ mất đi sinh mệnh, một đứa trẻ như hắn phải làm sao giữa nơi hoang vắng này.

Hắn chỉ biết ngồi đó khóc, cảm giác mất đi người thân quý giá nhất của mình làm tâm hồn một đứa trẻ như hắn đau đớn, chỉ biết quỳ đó ngắm nhìn lão sư phụ của mình.

Gió nhẹ thoáng thổi qua, làm tung bay mái tóc già nua của lão nhân, trên khuôn mặt lão vẫn hiện lên một nụ cười mãn nguyện.

Đến tối, Trần Vũ thu lại tâm tình, đau khổ cũng không giúp ích được gì cho hắn, sư phụ hắn đã từng dạy, chí làm nam nhi không được rơi lệ.

Hắn cất kỹ túi hương mà sư phụ đã cho mình, sau đó đứng dậy chạy vào trong căn nhà gỗ lấy ra một tấm chăn mà sư phụ hắn sử dụng lúc còn sống, hắn lót nó dưới đất rồi từ từ đỡ sư phụ mình ngã người nằm xuống.

Đêm khuya, cách căn nhà gỗ không xa, liên tục vang lên tiếng đào xới đất.

Người này không ai ngoài Trần Vũ, sau khi tự tay mình đào huyệt xong, hắn chậm rãi đặt sư phụ mình xuống dưới.

Cánh tay non nớt của hắn vuốt lên khuôn mặt già nua lạnh ngắt của lão nhân, một giọt lệ lại từ khóe mắt hắn rơi xuống, ngắm nhìn hồi lâu, khi đã ghi nhớ thật sâu hình bóng của sư phụ hắn mới phủ đất xuống dưới.

- Sư phụ, người yên tâm, con nhất định sẽ làm theo di nguyện của người!

Nói xong, Trần Vũ dập đầu ba cái, đây cũng là lần cuối hắn nhìn thấy người chăm sóc mình từ nhỏ, cũng là người mà hắn yêu thương nhất.

Edit by: Nguyễn Trúc Vy

Đăng bởi: Admin Đại Đế
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ