settingsshare

Tổng Hợp Các Đoạn Trích H+ Chương 13.2

Khương Nhạc giảm tốc độ, không dùng sức rút ra đâm vào rồi xuyên tận cùng như ban nãy nữa, ngược lại thì anh rất chú ý kỹ xảo, chọn dùng phương thức “chín cạn một sâu”, vừa dịu dàng vừa lấp đầy đường vào mềm mại. Đầu gậy mài nhẹ bên trong, mới chạm vào đã rút nhanh, chầm chậm lui binh khỏi tử cung.
Hàng mày nhỏ nhắn của Diệp Thư nhíu lại thật nhanh. Ban nãy anh hùng hổ xuyên vào khiến cô chỉ cảm thấy đau xương sống, ê thắt lưng lẫn tê chân, huyệt nhỏ sắp bị hư mất, cô khóc lóc xin anh buông tha, nhưng bây giờ anh dịu dàng ấm áp thế này lại khiến cô không biết phải làm sao cho đúng. Thân dưới run run, huyệt nhỏ bốc lên hơi nóng như có lửa đốt, cô nuốt nước bọt ừng ực mới phát giác cổ họng khô rát. Ngón tay cô bỗng chốc cấu chặt vào cơ bắp anh, muốn dùng sức để đè nén cơn tê dại khác thường do tâm hoa truyền tới.
Cô vặn vẹo thân mình, Khương Nhạc lại trêu đùa: “Xoay gì mà xoay?” Gậy thịt cứ chạm vào tâm hoa như chuồn chuồn lướt qua mặt nước, sau đó rút ra và chạm vào lớp nhăn của thịt mềm bên trong.
Hàm răng đều tăm tắp lộ ra dưới cánh môi anh đào. Diệp Thư cắn môi từng chút một để ngăn cản tiếng rên rỉ hấp dẫn sắp bật ra.
Cô mặt đỏ tai hồng, hơi thở dần trở nên hỗn loạn, ý nghĩ tan thành những mảnh tình mãnh liệt cực kỳ rối rắm, thân thể cô càng giống như dây đàn đẹp đẽ sắp bị kéo căng. Cô đành phải thừa nhân thân thể đã sớm bị người đàn ông này chinh phục rồi, hoa huyệt nhỏ ngóng trông cái kia sẽ chạm vào tâm hoa một chút, nhưng nó lại chạm nhẹ quá, hoàn toàn không đủ thỏa mãn. Sau một hồi khuây khỏa, cảm giác trống rỗng cứ như tằm ăn lấy lý trí của cô, tự động điều khiên lấy cô.
Không đủ, thật sự không đủ!
Diệp Thư thở dồn dập, mông xê dịch rất ít. Lúc gậy thịt chạm vào tâm hoa, cô lén nhấc eo lên để nó đâm vào kịch liệt hơn. Cô định làm lén nhưng Khương Nhạc đã phát hiện động tác đó. Anh hừ một tiếng, hôn mạnh cô một cái rồi la liếm: “Huyệt nhỏ, lén ăn gậy của anh à?”
Cô đột nhiên cảm thấy ức, hẳn là vì Khương Nhạc quá dịu dàng khiến cô sinh ra ảo giác muốn làm nũng. Hai cánh tay trắng của cô ôm lấy cổ anh, cánh mũi khịt khịt, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói cất lên càng có lực hấp dẫn: “Anh không cần khi dễ em.”
Cô bất chợt thân cận như vậy khiến Khương Nhạc trở tay không kịp. Anh lờ mờ hiểu, ngay lập tức giống như biết được gì đó. Khương Nhạc giữ chặt vòng eo mưa rền gió dữ của cô và trêu: “Đừng tưởng em làm nũng là có thể giấu. Huyệt nhỏ thích ăn, em thích bị đâm phải không? Ông đây sẽ đâm chết em!”
Diệp Thư hít vào một hơi, cô nhịn không được liền đấm một cái vào lồng ngực anh.
Ăn mấy cú đấm của Diệp Thư, Khương Nhạc càng nhiệt tình hơn, ham muốn tột độ như muốn cô chết ngất trong đê mê, song lại ngại sofa nhỏ quá không phát huy được, bèn dời chiến trường xuống mặt đất.

Dù Diệp Thư không muốn đến đâu vẫn bị ấn nằm sấp trên bàn học trước cửa sổ thủy tinh, cặp mông tròn trịa vênh về phía sau, eo gấp lại thành vòng cung mềm mại quyến rũ, ở nơi non mềm giữa đùi, gậy thịt dữ tợn to lớn ra vào rất nhanh, xuyên xỏ đến tận cuối suối bùn hoa huyệt.
"A a a a...." Tiếng rên mê người ngâm nga trầm bổng, bồi hồi uyển chuyển thúc giục người đàn ông phía sau ra sức vận động.
"Đâm chết em, cô nàng lẳng lơ, anh mà bắt nạt được em à? Em muốn gì liền làm nấy, mặt anh cũng sắp bị em đập nát đấy, rốt cuộc là ai bắt nạt ai? Nói đi, sự thật là ai bắt nạt ai hử?" Khương Nhạc nâng eo, thi thoảng lại đâm thật mạnh vào cửa huyệt, mị thịt bên trong bị đâm như muốn sụp đổ, chất lỏng giàn dụa.
Mỗi lần rút ra, xuyên vào, vùng bụng dưới cứng rắn lại va phải cái mông trắng noãn, nó co dãn hệt như thạch hoa quả vậy, vừa nảy vừa nhảy, đáng yêu đòi mạng, khiến Khương Nhạc điên cuồng va chạm. Chỉ thương cho hoa huyệt nhỏ đã hơi sưng, bị gậy thịt lớn tra tấn hung mãnh như thế, cơ bản không kịp "ăn", mật thủy tuôn như suối.
"Cái miệng bên dưới đã sưng rồi còn tham ăn thế, không biết còn tưởng đã nhịn đói lâu lắm rồi ấy chứ."
Diệp Thư nghe xong lời nói bừa bãi đó, càng kiều diễm ướt át, cơ thể lắc lư không tự chủ, mông vểnh lên, huyệt nhỏ mềm mại tham lam ngậm chặt gậy thịt, cái miệng nhỏ như con nít vừa hút vừa cắn.
"Cục cưng Thư Thư, gậy lớn ăn có ngon không? Huyệt nhỏ hư hỏng kia thích chứ?"
Cô hùa theo lời anh, nũng nịu đáp, "Ăn ngon... thích... huyệt nhỏ hư hỏng... thích ăn... gậy lớn..."
"Thế sau này ngày nào anh cũng cho em ăn được không? Ngày nào cũng sẽ để gậy thịt xuyên huyệt hư nhé?"
"Được... mỗi ngày... mỗi ngày để... xuyên vào..."
Cuộc đối thoại phóng túng đan xen càng làm không khí nồng mùi ham muốn, hai người đều sa đọa sâu vào trong đó, vứt bỏ những chuyện linh tinh trong cuộc sống, bỏ qua mọi nhớ nhung hay ưu phiền, chỉ muốn cảm thụ cơ thể đối phương, hưởng thụ niềm vui sướng như muốn hủy trời diệt đất giờ phút này.

Đăng bởi: Hạ
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ