settingsshare

Yêu Tinh Tình Yêu Chương 11: Chương 11

Sau khi Tuyên Nhụy làm chương trình trò chuyện không liên quan mấy đến tin tức mang tính thời sự, thì cô ta không cần thiết phải tham gia vào hội nghị chuyên đề nghiên cứu dành cho những phóng viên, biên tập viên. Nhưng hôm nay một chuyên gia từ Thủy Thành được hội nghị mời đến giảng bài đã có ấn tượng thực sự sâu sắc đối với bản thảo của Tuyên Nhụy, còn hỏi Tứ Bình về Tuyên Nhụy, lúc đó Tuyên Nhụy mới miễn cưỡng cầm quyển sổ đi vào phòng hội nghị với tôi.

Tuyên Nhụy ngồi ủ rũ cuộn tròn trên chiếc salon để ở cuối phòng hội nghị, Khả Tuệ ngồi ngủ gật cạnh cô ta, còn Tứ Bình trông sắc mặt cũng chẳng tươi tắn gì hơn.

Khi hội nghị kết thúc, Tuyên Nhụy lại đi ra. Lúc ăn trưa, cô ta cầm cái khay lắc la lắc lư rồi rũ người ngồi thụp xuống, vừa nhắm mắt ăn vừa nói: “Quách Doanh, lão đây hết sức rồi, hôm qua đã rượu lại thêm cà phê, hết cốc này tới cốc khác, chiều nay mà lão đây không trốn được thì chết đi cho rồi”.

Cũng phải nói số cô ta hôm nay xui xẻo, những lời cô ta vừa nói đều bị giám đốc Lâm đi qua nghe thấy, giám đốc Lâm vỗ vỗ vào đầu cô ta, nói nửa đùa nửa thật: “Tuyên Nhụy, chiều này cô không đi tôi sẽ phạt cô”.

Tuyên Nhụy vốn tính nóng nảy, nhưng rất kính trọng những người có thực tài, cô ta không sợ cái chức vụ giám đốc đài này, nhưng rất khâm phục khả năng chuyên môn của anh ta, nên lúc đấy chỉ cắn đũa nói: “Lãnh đạo yên tâm, em chỉ bị thương nhẹ, quyết không rời hỏa tuyến”.

Các chuyên gia sẽ về Thủy Thành ngay trong ngày, buổi hội thảo chiều nay sẽ bắt đầu sau khi ăn trưa xong, ý định tranh thủ giờ nghỉ trưa để chợp mắt một lúc của Tuyên Nhụy đã tan theo mây khói, cô ta đành ngồi gà gật lúc tỉnh lúc không.

Công bằng mà nói, vị chuyên gia này là người có kinh nghiệm thực tiễn, không giống với những chuyên gia chỉ viết suông hoặc chỉ nói suông. Ông nói chuyện rất hấp dẫn, rất rõ ràng rành mạch, có luận cứ vững chắc, trừ Tuyên Nhụy và Khả Tuệ đang gà gật, còn lại chúng tôi nghe đều thích mê.

Điện thoại của ông reo đúng lúc ông đang say sưa giảng, bị ngắt ngang, ông chau mày nhìn số, nhưng lập tức vui vẻ trở lại, nghe điện thoại và nói: “Mình đang ở tầng tám phòng hội nghị của Đài phát thanh, cậu đến đây nhanh lên, mình thấy đoạn này cậu nói hay hơn mình”.

Cuộc điện thoại có tác dụng như liều thuốc kích thích, chúng tôi thì cho là còn một chuyên gia khác cũng từ Thủy Thành tới, cơ hội được học tập trên nhiều phương diện thật là hiếm có.

Tuyên Nhụy mơ mơ màng màng nói: “Chẳng lẽ cái ông lỗ mũi hứng trời này cũng có lúc khiêm tốn”.

Giọng cô ta nói khá to, nên vị chuyên gia nghe thấy, nhưng ông không cho đó là nói láo, trái lại cười toe toét nói: “Tuyên Nhụy, lão già như tôi đúng là rất coi trọng lời nói thực, tôi rất coi trọng cô, nhưng trước mặt cô, tôi không thể khiêm tốn được, vì chỉ khi tôi không đủ khả năng, đầu óc trống rỗng, thì tôi mới khiêm tốn. Cô căn cứ vào tình hình hiện nay, để khiến tôi khiêm tốn thì ít nhất cũng phải vài năm”.

Tuyên Nhụy tỉnh hơn một chút, cười nói: “Ông Trần, ông rất đáng mến, thẳng thắn, tôi rất thích”.

Nếu là người khác nói câu này sẽ không có được âm vị như thế, hay là nếu người khác sẽ không dám nói như thế trong hoàn cảnh này, nhưng Tuyên Nhụy nói ra nghe rất trung thưc. Vị chuyên gia càng bước vào trạng thái thăng hoa, quả thật những câu chữ được xâu chuỗi với nhau nghe hay tuyệt.

Một lúc sau, cửa phòng hội nghị có hai tiếng gõ nhẹ, vị chuyên gia hấp tấp vội vàng tiến ra mở cô ửa.

Ngay cả Tuyên Nhụy cũng đã tỉnh hẳn ngủ, mở to mắt xem người đến là ai.

Người này tất cả chúng tôi có mặt ở đó đều biết.

Đó là Tôn Hạo.

Vị chuyên gia nắm một cánh tay Tôn Hạo, mặt ông hồng lên, trông giống như mẹ chồng gặp được người con dâu đáng tin cậy. Ông nói: “Chúng ta đều biết rồi chứ? Đây là Tôn Hạo, Tôn Hạo của tờ báo Tin chiều, và sau đây, vấn đề giải quyết những tài liệu thực tế có tín thời sự này sẽ do ông Tôn Hạo giảng”.

Tôn Hạo cũng không có động tác từ chối, cũng chẳng có vẻ gì lo lắng cả, mà cũng chẳng buồn nhìn xuống dưới, bắt đầu giảng luôn. Còn vị giáo sư kia chắp tay sau lưng đứng bên cạnh tủm tỉm nghe giảng, vừa nghe vừa gật gật đầu.

Tuyên Nhụy nhìn Tôn Hạo đăm đăm, ánh mắt rất soi mói, nhưng Tôn Hạo vẫn giảng bài thao thao bất tuyệt, lý lẽ có vẻ rất chặt chẽ. Đều là những người làm tin tức, có hay không có, có bao nhiêu, thì không thể trí trá được. Ánh mắt của Tuyên Nhụy dịu đi đôi chút, sau đó tiếp tục ngủ gật.

Tôi nhìn Tôn Hạo đứng đó giảng bài, bỗng cảm thấy người đàn ông này thực sự rất đặc biệt, giọng nói của anh ta rất điềm đạm, nhưng nội dung bài giảng lại rất đặc sắc, tâm tư tình cảm của chúng tôi được anh ta khơi gợi nhưng bản thân anh ta lại có vẻ chẳng để ý đến.

Anh ta không kéo dài lê thê, giảng xong quay sang gật đầu với vị chuyên gia, sau đó ngồi ở bên cạnh, xem chừng có điều muốn nói với ông ấy.

Hội thảo kết thúc, mỗi người được phát một đĩa CD mẫu làm tin tức của tỉnh Chiết Giang sáu tháng đầu năm, trong đó có bài “Bầu trời kinh tế của tiến sỹ lịch sử” do Tuyên Nhụy viết về Điền Trung Cơ.

Khi tan họp, tôi hỏi Tuyên Nhụy có muốn đi cùng tôi không, cô ta nói bây giờ chỉ muốn ngủ, tôi có việc phải đi nên đưa chìa khóa cho cô ta. Khả Tuệ nhân khi ồn ào cũng đi theo Tuyên Nhụy. Đến khi tôi xong việc hơn mười giờ tối mới về đến nhà, thấy hai cô gái thiếu ngủ này đang say sưa trên giường.

Tôi gọi hai đứa dậy hỏi xem đã ăn gì chưa, nhưng không hỏi cũng biết, chắc chắn là chưa.

Tuyên Nhụy quỳ trên giường, hai tay ôm lấy lưng tôi, đầu giấu vào dưới cánh tay tôi, giọng rưng rưng: “Chị à, cho lão ăn cái gì đi”. Khả Tuệ ngồi bên cạnh cười ngớ ngẩn, tay kẹp điếu thuốc chuẩn bị châm lửa hút, không biết là của tôi hay của Tuyên Nhụy, con nhóc này, học Tuyên Nhụy hết mọi điều.

Tôi đóng vai bà mẹ già hầu hạ hai đứa nó, đợi hai đứa ăn xong, liền bảo đi rửa bát, đấm ăn kéo, Tuyên Nhụy thắng ba trên năm nên Khả Tuệ phải rửa bát.

Dọn dẹp xong xuôi thì đã gần mười một giờ rưỡi, tôi cầm bức thư lúc về lấy được trong hòm thư ra xem. Tuyên Nhụy và Khả Tuệ đang chơi bộ cờ nhảy bằng pha lê không biết lấy được ở đâu. Tôi sững người nhìn cái hộp tròn hình như đã bị tôi bỏ quên, đó là quà sinh nhật mười năm trước Lang Trung tặng tôi, không ngờ nó còn đây.

Nghĩ đến Lang Trung, lại nhớ đến cuộc điện thoại hôm đó Vương Âu gọi cho tôi, Lang Trung chắc hẳn cũng ở đó, tuy nhiên Vương Âu, người con gái lặng lẽ như một Xử nữ sẽ không mất tự chủ như thế cho đến khi đó. Việc này cuối cùng đã xong hay chưa, lòng tôi cũng không chắc chắn, nhưng tôi cũng rất thản nhiên đón nhận, rốt cuộc khi việc đó xảy ra, họ vẫn chưa kết hôn mà.

Trước khi đi ngủ, Tuyên Nhụy làm ra vẻ không để ý hỏi Khả Tuệ: “Tiểu yêu tinh, gần đây làm gì không?”

Khả Tuệ hơi đỏ mặt lên, nhưng còn giấu giấu giếm giếm: “Không làm gì cả”.

Tuyên Nhụy dí tay vào mũi nó: “Trên người của em đầy mùi nước hoa, con yêu tinh này nói không làm gì mà lại xức nước hoa”.

Mặt Khả Tuệ đỏ ửng, biện bạch: “Em hay để nước hoa ở chỗ để áo trong, nên chắc là có mùi thơm thôi”.

Tuyên Nhụy nhìn nó, nói đầy ý nghĩa: “Em có thể làm tiên nữ được đấy, đừng làm phí hoài đời mình”.

Tôi kéo tai Tuyên Nhụy: “Cậu vẩy tàn thuốc đầy giường mình”.

Tuyên Nhụy kiểm tra: “Tớ sai rồi, lần sau tớ nhất định sẽ vẩy tàn thuốc ra giường của tớ”. Sau đó lại chậm rãi nói: “Nhưng hiện nay tớ không có nhà để về, đành phải coi giường của cậu là giường của mình vậy”.

Vừa tắt đèn, thì điện thoại của Tuyên Nhụy reo, chỉ là nhạc chuông thông thường.

Lười nhấc máy, cô ta kéo dài giọng ra hỏi: “Ai đấy?” – Sau một lúc im lặng, “Là anh à?... à.... vâng.... được.... được...”

Tắt máy, cô ta thở phào một hơi dài: “Tôn Hạo”.

Bộ dang nghiêm chỉnh và tài hoa của Tôn Hạo hồi chiều xem ra không phải chỉ hấp dẫn có mình tôi, Khả Tuệ kêu “Á” một tiếng, nói rất thật lòng: “Anh ấy như thế khiến em cũng thấy mê đôi chút”.

Tôi hỏi lại: “Chuyện gì thế?”

Tuyên Nhụy nói: “Anh ta có nhiều suy nghĩ về bài viết của tớ, thứ hai tuần tới có buổi hội thảo ở một tòa báo, anh ấy muốn tớ đi cùng”.

Từ sau hôm gặp Tuyên Nhụy tại quán “Cà phê Ngư”, do yêu mến lẫn nhau, số lần Nhiễm Địch liên lạc với chúng tôi rõ ràng tăng lên, có những buổi trưa không bận gì chúng tôi còn cùng đi thẩm mỹ viện. Tôi và Nhiễm Địch cùng vào phòng làm mặt, còn Tuyên Nhụy ngồi cạnh đọc báo.

Nhiễm Địch nói với Tuyên Nhụy: “Thoải mái lắm”.

Tuyên Nhụy nói: “Ừ”. Nhưng cô ta vẫn đọc báo tiếp, cũng chẳng buồn suy nghĩ.

Khả Tuệ rất thích phong thái nhã nhặn nhưng kiêu hãnh của Nhiễm Địch, có lúc cũng cùng đi, nhưng nó không chịu nổi thái độ giữ khoảng cách không phân biệt nam hay nữ của Nhiễm Địch, không giống như Tuyên Nhụy là có thể coi nam nữ ngang nhau, nên nó chỉ đi cùng vài lần thì không đi nữa.

Nhiễm Địch có thể nói là sống khá kín đáo ở Lục Thành, nhưng vẫn có rất nhiều kẻ theo đuổi, xe của cô ấy dù dừng lại ở đâu, bảo vệ hay bọn trẻ con đứng ở cửa đều rất tươi cười đón tiếp: “Chào cô Nhiễm Địch”.

Ngoài cái lần ở Đông Hồ, không ai thấy Tôn Hạo và Nhiễm Địch xuất hiện cùng một chỗ, có một lần khi đang tán gẫu ở văn phòng làm việc, Khả Tuệ hỏi Tuyên Nhụy có phát hiện ra điều gì không, Tuyên Nhụy trả lời: “Vợ chồng nhà này, chồng thì bàn công việc với mình, vợ thì chuyện phiếm với mình, hai người họ chẳng ai nhắc nhở đến ai, hóa ra là có vấn đề”.

Tôi là bạn của Nhiễm Địch, nhưng nội tình bên trong cũng không được rõ, dù ấn tượng của tôi với Tôn Hạo ngày càng tốt hơn, nhưng nghi vấn về mối quan hệ giữa họ thì vẫn không giảm bớt chút nào. Tôi cũng có những nghi ngờ đối với Tuyên Nhụy, bắt đầu đưa ra hàng loạt giả thiết về những chuyện ngày trước ở Thành Đô, về những chuyện quá khứ không bao giờ cô ta nhắc tới.

Tôi thậm chí còn đoán cái tên “Sở Hiểu Sa” ghi trên quyển sổ lấy tin màu cà phê của Tuyên Nhụy là bạn gái của cô ta, hay nói cách khác, tôi nghĩ Tuyên Nhụy là người đồng tính. Chỉ tiếc rằng, là đồng nghiệp với nhau ba năm, ở cùng cô ta một năm, tôi lại phát hiện ra Tuyên Nhụy là người dị tính hoàn toàn.

Tôi nói cho Tuyên Nhụy biết suy nghĩ của tôi, Tuyên Nhụy cười chết ngất: “Thăm dò lão đây làm gì thế? Cậu có khuynh hướng đồng tính à?”

Một buổi chiều, tôi tới tòa soạn báo Tin chiều nhận tiền nhuận bút của mấy bài viết, khi vào thấy Nhất Phong đang chuẩn bị một loạt cuộc phỏng vấn, tôi xem danh sách, thấy có vài người mình biết, Nhất Phong nói những người được chọn đều là nam thanh nữ tú trong số những nhân vật xuất sắc ở mọi ngành nghề, anh ta hỏi tôi: “Nhiễm Địch là bạn cô à? Vừa may tôi và mọi người ở Đài truyền hình cũng không biết cô ấy lắm, cô giúp chúng tôi giới thiệu cô ấy nhé”.

Tôi vẫn đang cầm phong bì tiền nhìn anh ta: “Anh phụ trách mảng tin tức xuất hiện, sao lại đi làm việc tuyển chọn người đẹp?”

Nhất Phong nói: “Ảnh hưởng của những chàng trai cô gái xinh đẹp rất lớn, chúng ta cũng nên coi trọng họ, hay nói khác đi, người ta đã mất tiền, ai chẳng muốn sướng bụng, thích mắt chứ?”

Tôi cười, lấy điện thoại của tòa soạn gọi cho Nhiễm Địch, cô ấy đang hóa trang, chuẩn bị thu cho những tiết mục của tuần sau, nghe tôi nói xong, trầm tư một lúc rồi bảo: “Phỏng vấn gì chứ? Mình chẳng có gì để phỏng vấn cả”.

Nhất Phong cầm lấy điện thoại nói tía lia không ngớt.

Nhiễm Địch ở đầu dây bên kia vẫn không nói lời nào, nhưng cuối cùng cô ấy đồng ý. Tôi nghĩ, đó là giữ phép lịch sự thôi.

Nhiễm Địch luôn giữ thái độ lạnh lùng xa cách với mọi người, nhưng ít khi cho mọi người ăn “món canh đóng cửa”[22].

Về điểm này, hoàn toàn không giống với mồm miệng nhanh nhảu của Tuyên Nhụy. Tôi cũng chẳng rõ mình ưa kiểu anfo hơn.

[22] Không tiếp chuyện.

Từ tòa soạn đi ra, tôi về nhà tắm rửa, ngủ một giấc thoải mái.

Tuyên Nhụy đi Thủy Thành dự giao lưu, sau khi về, chúng tôi cùng Thang Ninh đến một cửa hàng ăn theo kiểu Tây mới mở ở miếu Thành Hoàng ăn bánh bao dưa muối. Các món ăn ở đây rất vừa miệng Tuyên Nhụy, cô ta ăn liền một lúc ba cái bánh bao bằng nắm đấm tay. Thang Ninh chăm chú nhìn Tuyên Nhụy ăn hết, bỗng hạ giọng nói khẽ: “Tuyên Nhụy, anh muốn nấu cho em ăn cả đời này”.

Thực sự lúc đó phía ngoài cửa sổ đèn hoa sáng ngời, xe cộ đi lại như mắc cửi, bên trong hơi nóng phả ra, tiếng người nói ầm ĩ, tôi nhìn thấy rõ ràng trong đôi mắt nhìn thấu đáy ấy của Thang Ninh tình cảm sâu sắc. Tôi cũng thấy Tuyên Nhụy vốn yêu ghét rõ ràng vẫn đang cầm chén trà, mặt nghệt ra, tuy chỉ có hai ba phút ngắn ngủi, nhưng tôi tin câu nói đó chắc hẳn đã đánh trúng Tuyên Nhụy.

Con người ta vất vả cả ngày, khi nghỉ ngơi chỉ cần bữa cơm canh đơn giản cho ấm bụng.

Một ngôi sao điện ảnh đã từng nói với tôi, đây là cuộc sống mà cô ấy mong muốn nhất khi rời xa trường quay.

Thời gian sau đó, Tuyên Nhụy và Thang Ninh đều không ai nói lời nào.

Khi Thang Ninh về nhà, Tuyên Nhụy để cho anh ta lái xe đi. Ra khỏi hàng ăn, mưa nhỏ lây rây trên bầu trời điểm những vì sao, Tuyên Nhụy tháo giầy ra, một tay cầm giầy, một tay cầm điếu thuốc, đứng ở góc phố đợi đèn xanh đèn đỏ.

Tôi biết cô ta đang trong kỳ kinh nguyệt, bảo cô ta đi giầy vào cho khỏi lạnh chân, Tuyên Nhụy như không nghe thấy, cứ thế bước sang con phố tiếp theo. Sau đó, cô ta ngồi lên dải ngăn cách ở đường cao tốc để đi giầy, rồi ngẩng đầu nhìn tôi chăm chú.

Tôi đợi cô ta sẽ nói với tôi những lời nhận xét quen thuộc tổng kết chuyện ngày hôm nay, nhưng đột nhiên cô ta lại toét miệng cười: “Mình muốn ăn kẹo bông”.

Trong hai phút cuối trước khi nhà Lạc Phúc đóng cửa, tôi và Tuyên Nhụy mới tìm được kẹo bông.

Tuyên Nhụy ngồi trên xe buýt miệng há to ăn cái “vừa ngon vừa đẹp”, cô ta cười tít mắt nghe tiết mục của mình đang phát trên đài, tâm trạng rất tốt, nhưng tôi cảm thấy kể cả trong lúc cô ta đang vui như thế này, có chút gì đó như vẫn còn ẩn giấu.

Về đến nhà cô ta vẫn còn đang ăn, tôi hỏi: “Tuyên Nhụy, cậu vẫn còn có thể ăn được đấy à? Cậu ăn nhiều hơn Thang Ninh rồi đấy”.

Tuyên Nhụy vẫn cười tít mắt, ăn xong kẹo bông lại ăn đến thịt bò khô, ăn xong quả trám, rồi ăn đến quả trần bì, nói: “Quách Doanh, tớ đói”.

Khi đi ngủ đã hơn hai giờ sáng, Tuyên Nhụy đứng từ trên sân thượng nhìn xuống, miệng nhai kèo kẹo miếng khoai, không ngừng than đói, tôi đành nấu cho cô ta thêm ít thức ăn.

Vừa ngủ chưa được một tiếng, Tuyên Nhụy đột nhiên lay tôi tỉnh hỏi: “Quách Doanh, cậu đã yêu ai chưa?”

Tôi nghĩ đến Thạch Duệ, trả lời thành thật: “Rồi, và hiện nay vẫn còn yêu”.

Tuyên Nhụy không hỏi người ấy là ai, trong giọng nói của cô ta có vẻ hoang mang: “Cảm giác yêu nó thế nào?”

Tôi trả lời: “Rất ngọt ngào, khi nhớ lại thì không thấy hối tiếc, cũng không lưu luyến, nhưng cũng rất trân trọng”.

Tuyên Nhụy hỏi: “Có thấy đau lòng không?”

Khi Thạch Duệ ra đi, tôi đã khóc suốt, rất nhiều đêm sau đó cũng thấy đau khổ chẳng thiết sống nữa, nhưng tôi lại nói: “Không”. Tôi cảm thấy mình không nói dối, vì nỗi đau khổ chính là gia vị của tình yêu, tôi như bị tê liệt trong nỗi đau ấy, rồi sau đó lại thấy ngất ngây.

Tuyên Nhụy châm một điếu thuốc rồi hỏi; “Có hận không?”

Tôi trả lời không do dự: “Không hận”.

Cô ta không nói thêm gì nữa.

Tôi hỏi: “Tuyên Nhụy, cậu yêu Thang Ninh không?”

“Không”.

Giọng nói của Tuyên Nhụy không mảy may cảm xúc.

Tôi không phân biệt được cô ta nói thật hay là vẫn còn giấu giếm.

Hai ngày cuối tuần, Thang Ninh đưa chúng tôi đi bắt cá ở suối gần Đông Hồ, tối thứ bảy ngủ ngoài trời ở trên núi Sơn Lâm, Tuyên Nhụy hơi bị nhiễm lạnh, nên Thang Ninh chạy trước chạy sau, hỏi han nóng lạnh thế nào, tôi thấy Tuyên Nhụy và Thang Ninh ngày càng gần nhau thì rất vui.

Có vẻ như bọn họ cuối cùng cũng đã đi cùng nhau, chính là tiếp tục cái đoạn duyên tình dang dở của tôi và Thạch Duệ.

Sau khi Thạch Duệ ra đi, tôi cứ muốn tìm một ví dụ bên mình để chứng minh khi người con gái lớn tuổi hơn người con trai yêu nhau thì tình yêu đó vẫn có thể duy trì được, như thế mới có thể chứng tỏ rằng, Thạch Duệ thực sự không yêu tôi, chứ không phải sự kết hợp của tình yêu chênh lệch này sẽ thất bại.

Tôi không quan tâm đến lương duyên trời định, cái tôi quan tâm là Thạch Duệ có yêu tôi hay không?

Những cái mà trời định, ví dụ như dư luận, ví dụ như quan niệm của người đời, tôi có thể liều chết mà phủ nhận.

Thạch Duệ bỏ đi, chỉ vì không yêu tôi nữa, điều đấy mới làm con tim tôi tan nát.

Thạch Duệ và Thang Ninh cuối cùng thế nào, tôi cũng chưa rõ, nhưng Tuyên Nhụy đã có một thời gian dài thường trốn ra ban công lặng lẽ ngồi hút thuốc, thỉnh thoảng tôi còn bắt gặp cô ấy ngẩn người ra. Tôi nghĩ rằng, cái ngày công bố đáp án của câu đố không còn xa nữa.

Tối chủ nhật, đến lúc về, cục trưởng Liêu gọi điện bảo Tuyên Nhụy và Thang Ninh đến nhà ăn cơm, giọng mũi nặng của Tuyên Nhụy đã giúp cho việc từ chối của cô ta hợp tình hợp lý hơn: “Cháu muốn nghỉ ngơi một tí”. Đây mới chính là Tuyên Nhụy, không quen nói những lời khách sáo, nhất nhất đều là nói thật.

Cuối cùng người hầu hạ cô ta lại là tôi.

Tôi vừa pha sữa cho cô ta uống, vừa cằn nhằn: “Đã nhắc cậu bao nhiêu lần rồi đấy, cậu nhanh nhanh lấy chồng đi thôi”.

Tuyên Nhụy vừa ho vừa hắt xì hơi nhưng vẫn không quên lấn lướt tôi: “Vậy thì kiếp sau cậu làm con gái mình đi”.

Tôi chút nữa thì ngất: “Mình đối đãi như thế với cậu mà cậu còn lấn lướt mình à?”

Tuyên Nhụy cười hì hì, dẫn ra một câu kinh điển: “Trên thế giới này chỉ có tình yêu của bố mẹ với con cái là không tính toán thiệt hơn, không đòi hỏi sự đáp trả”. Nói xong câu này, cô ấy như chợt nhớ ra điều gì, bèn gọi điện thoại, “Tôi đây, vâng, cũng ổn, ngày mai tôi sẽ đến tìm anh, bye”.

Tôi hỏi: “Thang Ninh à?”

Tuyên Nhụy lắc lắc đầu: “Ngày mai Tứ Bình phải đi dự họp, tổng biên tập tòa soạn báo bảo bà ta dẫn Tôn Hạo đi cùng, Tứ Bình cảm thấy chủ động tìm anh ta hơi mất mặt nên nhờ tớ”.

Tôi nói: “Cậu thế này ngày mai vẫn đi họp sao?”

Tuyên Nhụy ủ rũ nói: “Đã đảm bảo với giám đốc Lâm rồi, bị thương nhẹ không được rời hỏa tuyến”
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ