settingsshare

Yêu Thương Ngọt Ngào Chương 3: Chương 3

Cuối tuần, Lâm Phong được về nghỉ nên quyết định đưa Phù Dung và Đan Phượng đi sắm đồ chuẩn bị cho hai ky thi quan trọng sắp tới. Hai đứa hớn hở vô cùng. Phù Dung còn vui hơn gấp bội vì cô chưa bao giờ được đưa đi mua đồ cả nhất là ở siêu thị to như vầy. Cả nhà hay đi siêu thị lém nhưng mà cô không được đi bao giờ. Siêu thị to và đẹp ghê lại có rất nhiều đồ để chọn. Hay quá có cả một hiệu sách to đùng mà toàn những cuốn sách hay? Lâm Phong thấy khuôn mặt vui vẻ của hai cô bé mà trong lòng không khỏi sung sướng. Anh đi học nhưng không lúc nào không lo lắng cho hai đứa nhất là Phù Dung. Đôi mắt của cô bé rất buồn chứa trong đó rất nhiều tâm sự. Cô bé luôn nói rất hâm mộ gia đình anh mong được như thế. Sau khi nghe Đan Phượng kể về hoàn cảnh của cô bé, Lâm Phong không tin trên đời này lại có một gia đình nào lại như thế?

- Anh Hai? Anh xem cuốn đề thi Toán nầy thế nào? Được giảm giá tới 30% lận đấy? – Đan Phượng chìa cuốn sách ra trước mặt anh khẽ hỏi.

- Cuốn này hả? – Lâm Phong khẽ giở cuốn sách ra xem. Trông anh thật anh tuấn trong bộ quân phục công an. Dáng người cao to làn da dám nắng cùng với nét mặt nghiêm nghị đôi mắt sáng khiến không biết bao nhiêu đôi mắt vẽ hình trái tim rồi đấy. – Uhm, cũng được nhưng mà cuốn đề này cần thời gian nhiều lắm. Hai đứa nghĩ là làm được không toàn đề khó thôi đấy.

- Em nghĩ không vấn đề gì? Chủ yếu là sự kiên trì. Em tin vào khả năng của chúng em. – Phù Dung đáp nhưng đôi mắt vẫn chú tâm vào cuốn sách toán tổng hợp. Đan Phượng, tớ thấy quyển này cũng được lắm đó. Cậu coi qua đi.

Cô đưa cuốn sách cho Đan Phượng xem rồi quay ra phía Lâm Phong khẽ nói:

- Anh Phong phải tin tụi em chứ? Tụi em sẽ không làm anh thất vọng đâu?

- Uhm! – Lâm Phong khẽ nhíu mày trầm ấm đáp, tay nhẹ vén tóc mai lòa xòa trên trán Phù Dung đi. Cô bé có nét đẹp kì lạ. Đôi mắt to tròn, khuôn mặt thanh tú, đôi môi như một cánh hồng dịu dàng trước gió khiến lòng ngùi một chút xao tâm.

- E hèm, anh Hai! Phiền anh Hai xem hộ em xem cuốn sách này có hay không?

Đáng ghét, con bé này thiệt tình! Lâm Phong khẽ liếc nhìn Đan Phượng một cái. Cô nhóc le lưỡi vờ không quan tâm dúi cuốn sách vào tay Lâm Phong

- Phiền anh Hai thanh toán giùm học sinh nghèo chúng em nha. Phù Dung đến đây rồi chúng ta không nên quá vùi đầu vô sách thế chứ, phải đi xem đồ thôi.

- Hơ… – Phù Dung ngơ ngác thấy Đan Phượng kéo mình đi. – Mình phải thanh toán chứ? Sao lại là anh Phong?

- Kệ anh ý? Anh ý nhìu tiền lém? Chúng ta phải biết hưởng thụ chứ?

Lâm Phong nhìn theo dáng của hai cô bé khẽ mỉm cười. Nụ cười dịu ngọt mà không biết có một người đang nhìn mình chăm chú. Anh không khỏi ngẩn ngơ khi thấy Phù Dung trong chiếc váy đầm trắng trông thật dịu dàng như đóa hoa hàm tiếu nở vậy. Cô bé lớn thật rồi! Xinh đẹp, duyên dáng và dịu dàng quá khiến tim anh xao xuyến.

- Anh Hai có cần ngẩn ngơ thế không? – Đan Phượng cười hỏi mặt như kiểu “anh Hai, em biết rồi đấy”

- Nhóc con! – Lâm Phong lấy quyển sách đập nhẹ vào đầu cô em láu cá để xóa đi sự ngại ngùng.

- Anh? Kỳ lém hả? Tại Đan Phượng cứ bảo thử đấy? – Phù Dung khẽ hỏi, đôi má hơi ửng hồng.

- Không! Xinh lém.

- Anh đừng trêu em nữa.

Phù Dung vội chạy đi thay đồ. Ngại quá mất đi thôi, chắc là xấu quá nên anh Phong cứ nhìn cô kỳ kỳ thế chứ? Mất thứ này đâu có hợp với cô. Phù Dung trở ra thì thấy hai anh em Đan Phượng đang loay hoay xem mấy cuốn sách mới mua. Anh chị cô cũng rất thân thiết với nhau như vậy. Anh Hai rất thương chị Ba nghen nhưng rất lạnh lùng với cô, không bao giờ nói với cô một câu. Có lần chị Ba bị vấp té, anh Hai cõng chị Hai lên lầu tìm thuốc bôi nhưng có lần anh Hai sơ ý đổ ly trà nóng vào tay cô khiến tay bị đỏ rát còn bị mắng là không có mắt đâm trúng. Lần đó cô bị bà mắng, nói may anh Hai không bị sao chứ không thì cô chết chắc. Với mọi người, chị Thu Hương là công chúa đáng yêu, xinh đẹp lại giỏi giang…. Cô ngẩn ngơ nhìn mà ao ước mong muốn.

- Phù Dung? Sao em lại ở đây?

Phù Dung ngẩng lên, chị Ba ở đây. Trong chị thật xinh đẹp, đĩnh đạc trong trang phục công sở. Thiệt là oai nghen, lại mấy người đi theo chị hết sức coi trọng chị nhưng sao nét mặt ai cũng ngỡ ngàng khi thấy chị nói chuyện với cô. À, đúng rồi! Cô như con vịt xấu xí, quần áo cũ mèm lại bạc màu đối lập với chị như một công chúa vậy….

- Tiểu thư! Em…

Cô chưa kịp nói hết câu thì Thu Hương quay ra nói với mấy người kia:

- Các anh cứ theo kế hoạch mà làm. Tiếp tục đưa ra chương trình giảm giá nhằm thu hút khách. Thông báo với bên cung ứng của công ty để thảo luận để đôi bên cùng có lợi. Mà tôi thấy gian “Thư viện của bạn” nên thêm một số đầu sách làm phong phú, đặc biệt là đang thời điểm ôn thi đại học chúng ta nên nhập sách ôn luyện nhằm đáp ứng nhu cầu của học sinh. Nhớ đưa ra chính sách khuyến mại hợp lý. Làm báo cáo rồi gửi cho tôi. Các anh về làm việc của mình đi…

Phù Dung còn đang ngẩn ngơ khi nghe chị Ba nói chuyện. Thật là oai! Mấy người cúi đầu rồi bỏ đi. Thu Hương quay lại nhìn Phù Dung khẽ hỏi:

- Sao em đến đây mà không lên gặp chị?

- Tiểu thư làm ở đây sao? Em tưởng tiểu thư làm ở công ty của gia đình.

- Đây là một trong những siêu thị thuộc hệ thống siêu thị của gia đình. Em không biết sao? Chị làm quản lý ở đây mà sao em cứ một hai gọi chị là tiểu thư thế? Nghe chướng tai lắm…

Thu Hương nhíu mày nhìn Phù Dung, con bé cứ gặp bất cứ ai trong gia đình kể cả cô đều khép nép, cúi đầu “một dạ, hai vâng” nửa câu không cãi, đánh mắng thế nào cũng chỉ một câu “xin lỗi” dù có khi mình chả sai cái gì? Phù Dung lắp bắp trả lời khi thấy chị Ba nổi giận như vậy:

- Em…. không ….. dám. Lão phu nhân đã quy định. Em xin lỗi…

Thu Hương nghe thế thì bó tay. Đối với Phù Dung thì gia đình cô không phải người thân là ba mẹ, anh chị mà là quan hệ chủ tớ. Cô không hiểu nổi nữa? Thật sự không hiểu vì sao càng lúc sự việc lại như thế?

Đan Phượng đang giỡn với ông anh trai quý hóa thì thấy Phù Dung khép lép với một cô gái. Một cô gái đẹp, phải nói là rất đẹp mang theo đó là sự uy quyền. Mái óc búi cao, chiếc váy liền màu đen toát lên sự sắc sảo, làn da trắng cùng đôi môi hồng gợi cảm khiến cho người đứng cùng dù là nam hay nữ đều mang chút bối rối cộng thêm đôi mắt sắc lại càng tôn thêm vẻ đẹp đó. Cô vội kéo tay anh Hai:

- Anh xem kìa! Phù Dung đang nói chuyện với một cô gái rất đẹp đó nha!

Lâm Phong quay ra nhìn cô gái. Anh cảm thấy có cái gì đó rất quen hình như là đã gặp ở đâu rồi thì phải nhưng vốn không thích những cô gái như thế nên anh bơ luôn. Anh chỉ để ý đến Phù Dung, thái độ của cô bé rất lạ, rất khép nép và lễ phép mang theo cái gì đó hơi sợ sệt trước cô gái đó. Lâm Phong bước vội về phía của Phù Dung kéo tay cô khẽ hỏi trước sự ngạc nhiên của cả hai cô gái:

- Phù Dung! Sao em ở đây vậy? Đan Phượng chờ em nãy giờ. Ủa, ai vậy?

Lâm Phong khẽ nhếch mày nhìn Thu Hương khiến cô cảm thấy anh quen quen. Trái im Thu Hương khẽ ngân lên. Đúng rồi, là anh ấy. Người mà đã cứu cô. Sao cô có thể quên được cơ chứ? Vẫn ánh mắt ấy, khuôn mặt ấy đã theo cô vào giấc ngủ bao nhiêu lần. Cô vẫn đi tìm anh… Lâm Phong chán ghét khi thấy cái nhìn chằm chằm của Thu Hương vào mình bởi anh gặp không ít phiền phức từ những cô tiểu thư đỏng đảnh này lắm. Anh khẽ lấy lại giọng:

- Phù Dung! Ai vậy em?

Phù Dung vẫn đang ngẩn ngơ trước thái độ của kì lạ của Thu Hương. Cô chưa bao giờ thấy chị Ba như thế cả? Cô giật mình trước câu hỏi của Lâm Phong:

- Anh Phong! Đây là… Đây là…. – Phù Dung không biết dùng từ nào để giới thiệu Thu Hương với Lâm Phong, thật khó nói làm sao – Uhm, đây là tiểu thư Thu Hương.

- À, tiểu thư nhà em đang ở đấy hả?

Phù Dung gật đầu. Thu Hương khẽ nhíu mày trước lời giới thiệu của Phù Dung. Nó nói cái quái gì thế, cái gì mà tiểu thư… Cô nhanh lấy lại bình tĩnh đưa tay ra phía Lâm Phong:

- Xin chào! Tôi là Thu Hương. Rất vui khi được biết anh.

- Chào cô! – Lâm Phong lịch sự bắt tay với Thu Hương – Tôi là Lâm Phong, anh trai bạn học của Phù Dung.

- Anh Phong! Tôi cảm thấy anh quen quen. Chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi thì phải…

- Rất tiếc! Tôi chưa hề từng gặp cô. Cô nhầm tôi với ai rồi…

Lâm Phong khẽ liếc Phù Dung đang cúi gằm mặt xuống, khẽ kéo tay cô bé:

- Đi thôi! Đan Phượng đợi chúng ta. Chào cô…

Lâm Phong kéo Phù Dung đi làm cô vội tỉnh quay lại chào Thu Hương. Thu Hương nhìn theo Lâm Phong. Đúng là anh ấy! Người đã cứu cô trong đêm đó. Tối hôm đó cô đi dạo trong một công viên tối thì bị mấy tên côn đồ trêu ghẹo may sao gặp được anh. Anh cứu cô nhưng không hề đòi hỏi chỉ bảo cô đêm hôm con gái không được đi một mình. Cô quên sao được giọng nói của anh, vẫn ánh mắt ấy và dáng người ấy nhưng hôm nay anh trong bộ quân phục thì càng toát nên vẻ đẹp khiến cho các cô gái đều phải ngoái nhìn nhưng anh vẫn lạnh lùng, ánh mắt thờ ơ trước tất cả các cô gái.

Hôm nay gặp lại anh, cô rât mừng nhưng sao anh lạnh lùng, nhất là sau khi nghe Phù Dung giới thiệu thì ánh mắt anh có phần chán ghét… Cô tự nhiên thấy buồn, chưa bao giờ cô quên hình bóng anh. Cô luôn kiếm tìm, Thu Hương quay lại công viên đó hang trăm lần nhưng không lần nào gặp lại.

- Á… Á …. Á….

Thu Hương mải suy nghĩ không để ý phía trước cô là cầu thang cuốn khiến cô trượt chân.Cô cảm thấy đầu óc mình quay mòng mòng, mình lăn mấy vòng nhưng sau cô không hề cảm thấy đau, chỉ thấy có chút choáng váng mà thôi.

Uỳnh…. Uỳnh …..Uỳnh…

Tiếng va chạm mạnh khiến mọi người thất thanh. Thu Hương cảm thấy hơi nhức nhưng khi cô định thần lại thì thấy Phù Dung Đang lồm cồm bò dậy. Mặt cô bé sám ngoét đi, lộ ra vẻ mặt đầy đau đớn:

- Tiểu thư! Cô không sao chứ?

- Em đỡ chị đấy à? – Thu Hương nhíu mày hỏi.

- Vâng, em thấy chị trượt chân vội chạy ra đỡ chị nhưng không kịp, may mà em ôm kịp khiến chị bị quay vòng mấy lần. Thật xin lỗi.

Lúc đó, Phù Dung đang đứng cạnh cầu thang đợi hai anh em Đan Phượng thì thấy chị Ba lại trượt chân nên theo bản năng cô túm lấy Thu Hương nhưng không kịp làm cả hai ngã nhau lăn mấy vòn

g. Khi thấy cả hai chuẩn bị lăn vào chiếc cột đá gần đó thì cô vội xoay Thu Hương lại khiến mình bị văng trúng cột đá làm cô đau quá.

- Không. Không có em thì chị chắc chị còn ngã đau lắm.

Phù Dung cúi gằm mặt. Tay cô đau quá, cánh tay buốt nhưng nhức như là muốn rời ra, mặt cô xám ngoét lại.

- Cậu có sao không? Phu Dung.

Đan Phượng cùng Lâm Phong lo lắng nhìn cô với ánh mắt lo ngại. Thu Hương chợt thấy xốn xang trước cái nhìn đầy lo lắng âu yếm của Lâm Phong với Phù Dung. Nó đầy yêu thương, trong giọng nói không chút lạnh lùng mà ngọt ngào gần gũi:

- Em không sao chứ? Có đau ở đâu không?

Phù Dung khẽ lắc đầu không mặt vẫn cúi gằm.

- Thu Hương! Em không sao chứ?

- Anh Hai! Sao anh biết em ở đây?

Hoàng Vinh chạy vội đến chỗ Thu Hương nắm lấy tay cô trong giọng nói đầy lo lắng yêu thương.

- Tay em sao lại tím bầm thế này. Thế bảo không đau. Đi! Đi viện kiểm tra.

Thu Hương vội cự nự anh trai. Cô biết anh trai thương cô nhất, yêu chiều cô nhất nhưng có cần thiết mỗi vết thương nhỏ xíu mà làm toáng lên không. Hoàng Vinh không thèm đếm xỉa tới nhất quyết kéo Thu Hương.

- Anh Hai! Phù Dung còn ở đây. Em ấy cứu em nên cũng bị thương. Trông em ấy đau lắm…

Thu Hương vội chỉ tay về phía Phù Dung, ánh mắt cô dừng lại ở Lâm Phong. Anh đang xem xét vết thương ở cánh tay Phù Dung. Hoàng Vinh thấy sự có mặt của cô bé thì mặt tối xầm lại khó chịu, anh rít lên:

- Sao con bé lại ở đây? Nó đẩy em ngã à?

- Anh Hai! Anh nói lung tung gì đấy? Em trượt chân, may mà Phù Dung đỡ em đấy…

Hoàng Vinh nhìn Phù Dung khiến cho cô cảm thấy sợ. Anh Hai không thích cô, Phù Dung biết chứ. Cô cúi đầu khẽ nói:

- Thiếu gia!

- Mày là đồ sao chổi. Mày xem mày làm cái gì thế này? Đen đủi.

- Này! Anh nói cho cẩn thận. Không có cô bé thì em gái anh giờ chắc thương nặng lắm rồi đấy. Không tím nhẹ nhàng thế đâu. Cảm ơn không nói được một câu, đã này nọ…

Lâm Phong bất bình trước thái độ của Hoàng Vinh. Dù gì thì Phù Dung cũng là em gái của anh ta cơ mà, sao lại đối xử như thế chứ? Phù Dung thấy vậy liền ngăn anh lại

- Thiếu gia. Là em bất cẩn… Anh Phong là lỗi tại em…

- Thiệt tình… – Lâm Phong bất đắc dĩ nhìn Phù Dung. Thôi bỏ qua đi, cũng chả giải quyết được gì, không khéo lại còn làm khó Phù Dung.

- Anh là ai mà quyền nói ở đây? – Hoàng Vinh cau có hỏi.

- Anh Hai! Anh trai bạn của Phù Dung đấy. Anh à? Chả phải anh muốn đưa em đi viện sao? Đưa Phù Dung đi cùng đi. Con bé có vẻ thương nặng.

- Kệ nó! Anh đưa em đi.

- Anh Hai…

Thu Hương đành phải dùng chiêu nũng nịu với anh Hai và thế nào anh cũng nhường cô. Hoàng Vinh thấy thế đành phải nhún nhường cô đôi chút. Ai bảo anh yêu thương, chiều chuộng cô em gái này nhiều như thế?

- Đi, anh thua em rồi. Đưa nó đi cùng vậy. Thật rắc rối!

- Anh Hai ra lấy xe đi.

Đợi Hoàng Vinh đi lấy xe, Thu Hương vội quay ra nói với Lâm Phong:

- Anh yên tâm. Tôi sẽ đưa Phù Dung đi kiểm tra.

Lâm Phong liếc nhìn Thu Hương một cái rồi quay ra nói với Phù Dung:

- Em đi theo cô ấy được không hay là anh đưa em đi?

- Em đi theo tiểu thư cũng được mà. Không sao đâu?

Lâm Phong gật đầu ôn nhu nhìn cô đầy yêu thương che chở rồi quay ra khẽ nói với Thu Hương:

- Vậy nhờ cô vậy. Cảm ơn cô.

- Không có gì? Cũng là trách nhiệm của tôi mà…

****

Sau khi ở bệnh viện kiểm tra xong. Thu Hương chỉ bị sây xát nhẹ nhưng Phù Dung thì nặng hơn. Cô bị gãy tay bó bột phải một tháng liền, chân tay bị sứt xát, thâm tím nhiều chỗ. Bác sỹ nói cô hạn chế vận động mạnh, sau khi tháo bột thì phải đi vật lý trị liệu.

Về đến nhà, chưa kịp nghỉ ngơi gì thì cô nghe bà gọi cô lên. Phù Dung vội vã đi lên và cô chưa kịp nói gì đã nhận một cú tát giáng trời khiến cô ngã xuống. Ánh mắt cô đầy sợ hãi, toàn thân khẽ run lên. Bà nội đầy tức giận, ánh mắt đầy lửa chỉ hận không giết được cô.

- Mày! Con súc sinh… Mày là đồ sao chổi, giết người. Sao mày không chết đi. Thu Hương làm gì mà mày làm con bé thâm tím người ngợm thế hả?

Đôi mắt Phù Dung ngân ngấn nước mắt khẽ cúi xuống. Cô sai rồi sao, cô làm chị Hai bị thương nhìn thấy ánh mắt của bà làm Phù Dung thêm sợ hãi và chán ghét bản thân mình. Cô run lên khẽ nấc, ánh mắt đờ đận.

- Nhốt nó vào trong kho cho nó suy ngẫm về những gì nó gây ra.

Tai cô ù lên chỉ nghe tiếng quát của bà rồi cứ như người vô hồn bước theo bước chân của ông quản gia văng vẳng sau cô là tiếng nức nở xót xa của bà vú về chị Thu Hương. Chỉ khi tiếng sập cửa thì Phù Dung mới tỉnh lại. Trong kho tối om đầ ẩm thấp và bụi bặm. Không khí lạnh lẽo, im lặng đến rợn người. Cô thu mình trong một góc khẽ khóc nức nở, khóc cho đến khi không thành tiếng thì thiếp đi. Cô co ro, người lạnh đến phát run. Trời đang đổ mưa to càng làm cho kho trở lên lạnh hơn. Cô nằm co lại trên sàn nhà cố tìm cho mình một hơi ấm. Cô mơ thấy mình trong vòng tay ấm áp của cha mẹ, được cùng cả nhà sum vầy bên mâm cơm rộn rã tiếng cười. Môi cô vô thức nở nụ cười nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn rơi không ngừng, không ngừng…..

Ánh sáng khẽ lọt vào khiến Phù Dung hơi chói mắt. Cô tỉnh dậy, toàn thân đau ê ẩm nhất là cánh tay. Nó buốt đến tận óc, đầu cô nặng như đeo đá vậy. Bụng cứ sôi nên ùng ục, cả ngày hôm qua cô đã ăn gì đâu. Miệng khô ran cộng với sự mệt mỏi khiến cô ngã vật xuống lại thiêm thiếp đi. Không biết cô ngủ bao lâu nhung cô cứ chìm đi, lúc mê lúc tỉnh. Nước mắt cứ chảy ra…

Khi nghe tiếng cạch cửa cùng ánh sáng ùa vào khiến cô nheo mắt lại. Cô cố ngồi dậy, mệt mỏi nhìn. Giọng ông quản gia vang lên:

- Cô chủ đã xin với lão phu nhân rồi. Con ra đi!

Phù Dung lặng lẽ cố lê tấm thân gầy của mình bước ra. Mệt mỏi cùng đói và khát khiến cô kiệt sức. Mùi thức ăn từ trên nhà bay xuống khiến nước miếng cô ứa ra. Cô khẽ nuốt nước mắt cúi đầu chào ông quản gia. Trên nhà đầy ắp những cười, tiếng quan tâm yêu thương của ba mẹ với chị. Ba mẹ đi công tác về rồi, khẽ ngước mắt lên cố tìm hình bóng của hai người nhưng trong câu chuyện không có cô. Cô mong dù một chút cũng được nhưng nó chỉ là sự quan tâm tới vết thương của chị, tiếng xuýt xoa lo lắng của bà và sự nhắc nhở nhẹ nhàng của mẹ lần sau nên cẩn thận.

Phù Dung cúi gằm bước về phòng. Quá mệt mỏi, cô ngã vật xuống giường ôm nhẹ gấu vào lòng khẽ nói:

- Làm mày lo lắng rồi! Tao không sao đâu, chỉ đau tay tí thui. Để tao đi xem nhà còn gì để ăn không nhé? Tao đói lắm…

Dù mệt với người hơi ngây ngấy sốt nhưng Phù Dung cố dậy. Cả ngày không ăn thì lấy đâu ra sức. May mà là hai ngày cuối tuần, không nghỉ thì biết làm sao bây giờ. Sắp thi hết cấp 3 rồi thi đại học, cô phải cố lên mới được. Có lẽ khi đó cô sẽ không bao giờ được quay về đây quá? Chỉ nghĩ đến thế mắt cô rơm rớm….

Nhà gần hết gạo rùi chỉ đủ nầu cháo thui, đành phải vậy cứ sao bây giờ! Một cánh tay lành nên cô vất vả lắm mới chất được bếp. Khói um lên khiến bản thân ho sặc sụa, chảy cả nước mắt. Bắc được nồi cháo lên thật vất vả mãi mới được. Vậy mà cháo loãng xẹt à? Phù Dung lại đợi nó nguội mới bắc xuống vì một tay khó bê. Cố tìm trong chạn xem có gì không thì may còn ít xoài muối hôm trước.

Bát cháo to uỳnh cùng với ít xoài muối hôm trước. Nguyên có xoài muối vì trong vườn có cây xoài sai trái lắm nhưng không ai hái. Một mình cô ăn không hết để phí nên Phù Dung đem xoài đó thái miếng thêm ít mắm cùng gừng nhã nhỏ ngâm lên thay thức ăn. Món này cô ăn gần như quanh năm vì khi nào gần cuối mùa, cô cho thêm chút đường là có thể để lâu… Ăn xoài giòn giòn chua chua lại thêm vị cay cay mằn mặn thật là tuyệt cú mèo!

Phù Dung ăn hết tô cháo trắng với đĩa xoài muối mà vẫn thòm thèm. Cô ăn rất khỏe, bình thường cô một mình cũng phải ăn hết một tô cơm to đùng bằng hai người ăn. Hôm nay chỉ có tô cháo loãng, đang ngồi xem có gì có thể ăn không thì cô nghe tiếng gọi:

- Phù Dung, lên đây!

Bà nội gọi cô. Chết, phải nhanh lên mới được. Phù Dung quên mệt và đói vội vàng chạy lên. Oa, cả nhà đang ăn cơm! Trên bàn toàn món ngon, thơm phưng phức. Sao bà gọi cô lên hay là thấy tay cô bị thương nên cho ăn cùng.

- Con ranh! Mày có nghe tao nói gì không?

- Dạ! Dạ… bà bảo gì con.

Phù Dung chợt tỉnh nhưng đôi mắt vẫn hau háu vào bàn ăn. Bà nội cô hằm hằm nhìn cô:

- Tý nữa cả nhà ăn xong! Mày dọn sạch bàn ăn, rửa chén bát cho sạch. Bà vú giờ phải dọn dẹp các phòng sẽ rất mệt. Tay chân mày thế kia cũng chả được cái tích sự gì thì dọn dẹp trong bếp. Nhớ làm cẩn thận, vỡ cái gì thì liệu hồn….

- Bà à? Tay Phù Dung còn đau? Không làm nhiều được thế đâu? – Thu Hương nghe bà nói thế thì liền ngăn lại. Cô thấy rõ Phù Dung rất mệt mỏi, đôi mắt nhìn bàn ăn đầy đói khát. Hôm qua, khi bác sỹ thăm bệnh xong cho cô, anh Hai nghe cô không bị gì thì nhất quyết đưa cô về nghỉ. Cô nài nỉ mãi anh mới đợi Phù Dung bó bột xong. Con bé vừa nhìn thấy mặt hằm hằm của anh Hai nên bó xong chả đợi lấy đơn thuốc vội vã chạy theo hai người. Về đến nhà, bị bà nhốt trong kho không ăn uống gì.

- Không sao? Bà vú vừa phải đi chợ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa nữa. Quá nhiều việc…

- Nhưng… – Thu Hương lên tiếng. – Chúng ta thuê thêm người được rồi!

- Hai đứa tính thế nào? – Bà quay ra hỏi ba mẹ.

Ba mẹ ngồi im từ nãy đến giờ, mẹ đang gắp thức ăn cho anh Hai. Ông bà quản gia không tham gia ý kiến gì. Phù Dung im lặng trông chờ. Cô hy vọng ba mẹ có thể nói cho cô, được hay không cũng được chỉ cần ba mẹ có thể nói coi như cô được sự quan tâm ít ỏi.

- Mẹ thấy hợp lý là được rồi! Mà mai vợ chồng con sẽ đi Singgapo công tác, rồi xem thủ tục du học cho hai đứa. Mẹ thấy thế nào?

- Hai con thấy thế nào thì thế đấy? Vắng hai đứa này nhà buồn lắm…

Phù Dung chớp mắt rồi khẽ cúi gằm im lặng. Hình như chỉ có anh chị mới là con của ba mẹ thôi. Từ ngày cô về chưa bao giờ ba mẹ nói chuyện với cô. Hai người công việc nên đi công tác suốt ít khi ở nhà nhưng có thì cũng không nói gì, chủ yếu là đưa cả nhà đi nghỉ vào những dịp đặc biệt. Cô ở nhà mà thôi. Không chút quan tâm, không lời hỏi

thăm thậm chí không nhìn cô…. Cô sai ở đâu mà đối xử với cô như thế?

Cả nhà ăn cơm xong lục đục kéo nhau ra phòng khách nghỉ ngơi uống trà chỉ còn mình cô. Thức ăn còn thừa nhiều, bỏ uổng. Phù Dung cố gạt chúng vào những túi ny lông để về hâm lại ăn. Trong nồi vẫn còn cơm này, cô nhoẻn cười gạt nốt. Bằng một cánh tay, cô cố rửa từng chén đĩa thật sạch rồi sắp xếp gọn lại. Cô làm rất lâu vì thấy cả nhà đã trở về phòng ngủ rồi. Lau chùi lại bếp cùng bàn ăn cho sạch sẽ. Cô cắm cúi lau chùi từng góc cạnh thật cẩn thận.

- Phù Dung! Em chưa xong à? Muộn rồi đấy?

- Tiểu thư? Cô cần gì ạ? Em sắp xong rồi!

Phù Dung ngẩng đầu lên. Tóc tai cô rối bời, quần áo lấm lem những nước. Cánh tay bó được cố định bởi một giải băng trắng xem chừng như cô phải hết sức lắm mới xong công việc.

- Chị lấy cốc nước. Em đỡ chưa?

- Dạ! Em đỡ rồi. – Phù Dung lắc lắc cái đầu.

- Chị thấy hình như em cần uống thuốc, em phát sốt rồi thì phải.

Thu Hương khẽ đưa tay để sờ trán cô bé để xem thế nào nhưng Phù Dung đã né rất nhanh trước sự ngỡ ngàng của cô.

- Em không sao thật mà. Chút cỏn con này mà uống thuốc làm sao? – Phù Dung khẽ nhìn và thấy phản ứng của chị như vậy vội đáp: – Ý em là tiền thuốc rất đắt….

- Thôi. Em nghỉ sớm đi…

Phù Dung cúi gằm xuống lặng lẽ dọn dẹp lần nữa. Cô dọn xong lê tấm thân mệt mỏi của mình quăng xuống giường. Phù Dung ôm gấu trong lòng dấy nên chút tủi thân. Cô luôn mong nhận được dù nhỏ thôi những yêu thương của gia đình nhưng khó quá. Sự qua đời của ông nội có lẽ là nỗi đau quá lớn, cả gia đình khó vượt qua nên có lẽ cô nên chấp nhận nó mà thôi. Cả đời này sẽ không được cả nhà thừa nhận, yêu thương và chỉ là người thừa trong căn nhà này mà thôi. Suốt đời lẻ loi một mình….

*************

Phù Dung cố gắng rửa xong chỗ chén bát bữa chiều nay. Chiều nay bà cùng bà vú lên chùa cầu an nên bà dặn cô phải don dẹp nhà cửa cho cẩn thận sạch sẽ. Cánh tay còn bó bột nên làm việc gì cũng khó khăn, cử động của cô chậm chạp từng chút một. Cô thở dài đầy buồn phiền nhưng tay vẫn không ngừng lau phòng khách rộng lớn. Một mình vừa lau vừa lẩm bẩm lại bài học sáng nay.

- Em làm gì đấy? – Thu Hương lên tiếng hỏi.

- Dạ thưa, em lau nhà. Bà dặn thế? – Phù Dung ngẩng lên đáp nhưng tay vẫn lau sàn nhà.

- Tay đau thế thì làm gì được? – Thu Hương dịu giọng hỏi.

Phù Dung nghe thế tưởng chị bảo một tay thì lau sao cẩn thận sạch sẽ, cẩn thận được nên vội xua tay giải thích: – Dạ, em làm cẩn thận lắm. Rất sạch sẽ ạ!

Nhìn dáng vẻ sợ sệt của con bé, Thu Hương lắc đầu không nói gì thêm, nói chuyện cứ như kiểu ông nói gà bà nói vịt vậy đành thôi. Từ lầu hai nhìn xuống, cô không khỏi cảm thán trước dáng cặm cụi lau lau của Phù Dung. Quần áo ướt nhẹp chắc do nước sóng ra ngòai bắn vào, cánh tay bó bột trắng chuyển sang màu cháo lòng bẩn bẩn. Con bé miệng cứ lẩm bẩm tay vẫn đều đều làm như thường. Căn phòng khách sạch sẽ gọn gàng nhờ sự cố gắng của Phù Dung. Lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán đi, Phù Dung lau tiếp bậc cầu thang. Cầu thang làm bằng gỗ nên chỉ lau bằng khăn ẩm, cố vắt nước thật kiệt lau từng bậc từng bậc một. Cắm cúi làm thì thấy bước chân đi vào nhà, ngẩng lên thấy Hoàng Vinh đi vào cửa tay xách rất nhiều đồ, là đồ ăn vì mùi thơm phức. Phù Dung ngửi ngửi mùi thơm mà ứa nước miếng. Đồ ăn ngon ha!

Hoàng Vinh không thèm liếc Phù Dung một cái đi thẳng vào phòng bếp để lên bàn rồi ra thẳng phòng khách. Phù Dung cúi đầu không dám ngẩng lên chỉ khẽ thưa:

- Anh mới về?

Hoàng Vinh không đáp đi thẳng lên lầu. Gần lên tới lầu 2 anh nói vọng xuống:

- Xuống phòng bếp dọn đồ ăn trong hộp bày ra rồi gọi Thu Hương xuống ăn. Biết không, đừng lề mề.

- Dạ.

Phù Dung nhanh nhẹn bày bàn ăn sạch sẽ cẩn thận rồi lên lầu 2 gọi Thu Hương vừa bước đến gần phòng thì thấy chị bước ra, cô vội cúi đầu nhẹ nhàng nói:

- Thiếu gia sai em lên gọi tiểu thư xuống ăn cơm. Em chuẩn bị xong hết rồi đấy ạ.

- Uhm. Anh Hai vừa qua gọi chị.

Nói xong, Thu Hương rảo bước xuống phòng ăn, mùi đồ ăn thơm phức. Đến nơi, anh Hai đã ngồi tự lúc nào đợi cô. Mỉm cười, Thu Hương khẽ nói:

- Anh Hai về sớm nghen?

- Uhm, hôm nay nhà không có ai ở nhà nên anh về sớm xem cô em gái thế nào? Vú không có nhà nên anh mua đồ ăn ngoài. Toàn món em thích thôi, ăn đi kẻo nguội.

Thu Hương cười khẽ gắp thức ăn vào bát anh Hai đáp: – Anh Hai ăn đi? Cơm rang Dương Châu, bánh bao thập, canh gà hạt sen… Lại gì thế này, mực chiên nước mắm. Oa nhiều món ngon ghê. Anh Hai em là số 1.

Hoàng Vinh nhìn cô em gái yêu của mình mỉm cười, lớn đầu rồi mà như con nít vậy. Anh lẳng lặng chăm chút cho cô em thân yêu của mình vì anh nhớ như in bàn tay ông nội trước khi mất mong anh chăm sóc em gái thực tốt. Anh giành rất nhiều những yêu thương, nuông chiều cho Thu Hương, chỉ cần em gái vui thì anh cũng vui rồi.

- Phù Dung? Em ăn cơm chưa vậy? Ngồi xuống ăn cùng? – Thu Hương đang ăn bỗng ngẩng lên hỏi.

Phù Dung lúng túng nhìn nhưng thấy thái độ lạnh nhạt của Hoàng Vinh, cô khẽ lắc đầu. Từ nãy đến giờ nhìn thái độ yêu thương của anh Hai giành cho chị cô ghen tỵ lắm, chưa bao giờ bản thân được yêu thương như thế?

- Em không dám. Em xin phép đi lau dọn tiếp. Sắp muộn rồi.

Phù Dung vội cắm cúi bước ra khỏi gian bếp nhưng vẫn nghe văng vẳng tiếng của Hoàng Vinh:

- Em sao phải bảo nó ăn làm gì?

- Anh Hai? Em ấy chưa ăn mà? – Thu Hương nũng nĩu nói.

- Kệ nó? – Anh ân cần khắp thêm thức ăn: – nó no hay đói thì liên quan gì đến chúng ta?

Thu Hương nhìn anh khẽ nói: – Phù Dung là em gái của chúng ta mà.

- Ba mẹ chưa bao giờ công nhận nó cả? Hơn nữa em xem nó coi, ăn mặc cũ nát, bẩn thủi, mặt mũi lúc nào cũng lấm nét, chả giống chúng ta. – Hoàng Vinh nhìn em khẽ nói: – Với anh, chỉ có mình em là em gái. Ăn đi đừng nói nhiều

********

Phù Dung im lặng khi nghe câu chuyện của anh chị, lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt đau lòng lại tiếp tục lau lau sàn nhà. Cô ở trong nhà này không danh, không phận. Anh nói cũng đúng, ba mẹ có bao giờ thừa nhận cô đâu, cũng chưa bao giờ nói chuyện với cô cả. Anh chị cũng không coi cô là em. Thế cô là gì đây? Mong lắm một gia đình, một tình thương dù nhỏ thôi. Cô ao ước lắm có một ngày cũng được ăn bữa cơm gia đình, được ba mẹ đi họp phụ huynh, được anh đưa đi học như anh Phong đưa Đan Phượng vậy. Sao với người khác thật đơn giản còn với cô thật xa vời?

Phù Dung cặm cụi lau lau, chùi chùi hành lang nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi. Cô cô độc quá, cô độc trong chính ngôi nhà của mình. Ngước nhìn bức ảnh gia đình to đùng treo ngoài hành lang, cô không khỏi giật mình. Cô ở đâu trong bức hình ý nhỉ? Vân vê tà áo cũ, cô khẽ đưa tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt ba, rồi mẹ và cả anh chị nữa, ai cũng hạnh phúc nhưng sao không có cô nhỉ? Nhìn bàn tay nhăn nheo vì ngâm nước quá lâu trông bẩn thủi khiến Phù Dung nhớ lại lời anh Hai nói trông cô bẩn thỉu, cũ nát có giống anh chị đâu? Thu cánh tay về, lòng khẽ nhói đau. Đây không phải gia đình của cô.

- Em đang làm gì đấy? – Thu Hương thấy Phù Dung đứng tần ngần rất lâu trước khung hình với ánh mắt đau đáu không thôi.

- Dạ, không? – Phù Dung vội lắc đầu lau lau bàn tay vào vạt áo: – Em lau xong rồi ạ. Em xin phép.

Vội vã rời khỏi vì sợ người khác thấy ánh mắt đỏ hoe của mình. Cố lau dọn thật sạch phòng bếp một lần nữa, Phù Dung đưa thân người đã mệt lả lê lết về căn nhà cuối vườn. Mệt nhoài khiến cô không còn một chút sức lực gì hết, quẳng tất cả đồ ăn thừa mà cô lấy lấy trên nhà lên chiếc bàn cũ Phù Dung lăn ra giường đầy thoải mái. Cô với tay ôm con gấu bông của mình vào lòng mỉm cười khẽ nói:

- Tao về rồi nè? Hôm nay tao làm việc rất chăm chỉ nha. Dọn dẹp cũng rất gọn gàng, tí bà vú về hài lòng sẽ cho chúng ta gạo nấu cơm nghen. Bữa này cũng rất nhiều đồ ngon anh Hai mang về. Nhưng…. – Giọng của Phù Dung bỗng thấp xuống đầy ai oán: – Anh Hai chê tao bẩn, cũ nát làm mất mặt gia đình. Tao đâu mún thế đâu nhưng mà ngoài tiền học phí thì bà vú có đưa dư đâu. Sách vở, bút thước đều dùng số tiền mà bà trước khi mất để lại cũng sắp hết rùi. Đồng phục đều được trường tặng cho, muốn đồ đẹp như chị Ba thì nằm mơ cũng không có.

Phù Dung thở dài. Mấy năm nay, số tiền cô có được chủ yếu đều từ tiền học bổng của thành phố cho học sinh suất sắc nhưng nó cũng không thấm vào đâu cả, dựa hầu hết vào số tiền mà bà trước khi mất đưa cho cô phòng nếu không gặp được người thân hay khi cơ nhỡ thì có thể dùng tạm. Bà vú rất chặt chẽ trong khoản tiền nong nên ngoài tiền học phí đầu năm theo giấy báo nhà trường tuyệt nhiên không cho cô thêm bất cứ khoản chi tiêu nào khác. Bà nói thật phí phạm khi cho một đứa như cô, chả ra làm sao. Phù Dung đành nín thinh không nói vì cũng hiểu phần nào địa vị của mình trong căn nhà này. Biết thân biết phận nên Phù Dung lặng lẽ sống, âm thầm chịu đựng những lời xỉ vả của mọi người trong gia đình. Mỗi khi công ty hay ai đó trong gia đình có chuyện thì mọi ánh mắt dồn vào cô như một kẻ gây họa vậy. Bản thân mình không hiểu mình gây tội như thế nào nhưng tâm hiểu cô là sao chổi không tốt lành chiếu xuống cả nhà. Im lặng hy vọng có thể sống yên ổn mà thôi.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ