settingsshare

Xuyên qua thành nhóc con có lão cha tổng tài Chương 8: Lão đại Trần Nguyệt

Nam Cung Minh đang bận xử lý đống văn kiện thì một cái trương nhỏ đầu người mở cửa ghé vào, giọng nãi nãi khí vang lên:
- Ba ba... con không với tới cánh cửa
Nam Cung Minh lăng lăng nhìn khuôn mặt đỏ như trái đào của con trai mình thì bất đắc dĩ để dở đống tài liệu tiến đến ôm lấy Nam Cung Phàm
- Cục thịt, khi nào con mới lớn để ba ba không khỏi lo lắng đây!
" Ta cũng có muốn thế đâu."
Nam Cung Phàm nghẹn khuất ghì chặt hai chân hướng Nam Cung Minh kéo góc áo
- Ba ba, con thực muốn đi nhà vệ sinh
- Ba biết rồi!
Nam Cung Minh lắc đầu cười ôm con trai đến thượng WC
..................................................................
Thượng xong WC thì cho con đi chơi, nhưng nhớ chỉ được chơi trong công ty, có việc gì thì gọi điện báo cho ba, ba về văn phòng làm việc, đã nghe hay chưa? nếu còn trốn đi chơi như ngày hôm qua thì ba sẽ đánh cho mông con nở hoa luôn đấy!
- Vâng!
- Không thân ba ba một cái sao?
- " Chụt"
- Ngoan, ba đi làm việc đây.
- Bái bai ba ba
Khi Nam Cung Minh đã đi khuất bóng thì Nam Cung Phàm chạy ngay vào nhà vệ sinh hành sự
" Nín chết cmn mình mất"
Xả xong một trận Nam Cung Phàm vui vẻ vào thang máy xuống đại sảnh công ty chơi
- Nghe nói tổng giám đốc sáng nay đem tiểu thiếu gia siêu cấp đáng yêu trong truyền thuyết đến công ty ngoạn đấy, nếu được gặp vị tiểu thiếu gia kia thì hay biết mấy.- NV 1
- Khi sáng tôi cũng thấy nhưng vị tiểu thiếu gia kia cuộn tròn cả người trong ngực tổng giám đốc nên tôi không có thấy khuôn mặt - NV 2

...
" Đinh"
Bước ra thang máy Nam Cung Phàm ngó nghiêng khắp nơi
- Oa, hảo đáng yêu a
- Siêu cấp manh manh
- Úc... hay là hai người chúng ta cũng sinh mọt đứa con đáng yêu như vậy đi
- Hảo...
....
Hôm nay Nam Cung Phàm bị Nam Cung Minh xuyên lên chiếc áo tai thỏ màu trắng kèm với chiếc quần thể thao cùng đôi dép thỏ con đồng màu, làm hắn trở thành một cái cục thịt nhỏ siêu cấp đáng yêu
- Bản thiếu gia ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, soái khí đến bạo người cơ mà, haha...
Hắn đang lơ lửng ở trên mây thì không biết ở đâu ra một cục bông, à nhầm một bé gái tóc thắt hai bím nơ nhéo lấy mũi hắn làm hắn kêu la oai oái
- Á.... bớ người ta, ở đâu ra cái cục bông dám nhéo mũi của bản thiếu gia
- Nam Cung Phàm, cậu gan lắm, dám nói mình là cục bông cơ đấy, hôm nay tớ sẽ cho cậu biết tay.
- Oái...a... Tiểu Nguyệt lão đại tha mạng, ta không dám nữa
- Hừ! cho cậu nói mình là cục bông, sau này tớ còn nghe thấy thì cậu chết với tớ
Trần Nguyệt hừ lạnh phủi tay đứng nhìn Nam Cung Phàm té trên mặt đất
" Nếu không phải bản thiếu gia ta nhỏ hơn ngươi thì bây giờ nha đầu nhà ngươi đã khóc hu hu đòi mẹ rồi, hừ!
- Cậu còn lảm nhảm cái gì đấy, nói xấu tớ đúng không, cậu muốn chết đó hả!
Nam Cung Phàm nhanh nhảu phản bác
- Đâu có đâu, tớ đang tự hỏi tý nữa ăn gì thôi
Trần Nguyệt nghe đến từ ăn thì không thèm để ý Nam Cung Phàm ngồi trên đất mà lôi xềnh xệch hắn ra ngoài đi ăn làm hắn lại một lần nữa kêu la oai oái. Người qua đường cũng phải cấp cho một cái ánh mắt đáng thương cho thằng nhỏ.
Đăng bởi: Lang Thị Tú Khanh
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ