settingsshare

Xuyên Không Ta Mạnh Nhất Chương 7: Tông Môn Khảo Thí

Tác giả: ta đang viết thì hết ý tưởng và việc đó cứ lặp lại nên chương này bị kéo dài.

Thời gian cứ thế trôi qua, có kẻ thì sống chết tu luyện, có kẻ thì tiêu diêu tự tại mà Đào Tử và Lâm Lập lại là kẻ đó.

Hằng ngày hai tên nhóc ác này hết ăn rồi ngủ, hết ngủ rồi chơi. Vì trong tông môn tên nào cũng cắm đầu cắm cổ chuẩn bị cho cuộc khảo thí nên chẳng có công việc gì làm cả.

“Cắn câu rồi”.

“Ngươi tên này có phải người hay không? Từ nãy đến giờ ngươi câu hơn 10 con rồi đó”. Đảo Tử không khỏi mở to mắt nhìn Lâm Lập tháo lưỡi câu cho con cá.

“Tại bọn cá cứ cắn lưỡi câu của ta chứ có phải tại ta đâu? Mà này, ngươi chuẩn bị giặt quần áo cho ta đi”. Lâm Lập cười gian nói.

“Ngươi...ngươi mới là người phải giặt đó”. Nhìn vẻ mặt Lâm Lập Đào Tử không khỏi khó chịu.

“Nè Lâm Lập, nếu như lần khảo thí này ta đoạt hạng nhất thì mọi người sẽ phản ứng thế nào nhỉ?” Đào Tử bổng hỏi.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể hạng nhất được không?” Nghe vậy Lâm Lập híp mắt cười.

“Cái....vậy thì hạng hai”. Đào Tử chút bực tức.

“Mọi người sẽ xem ngươi là một tên quái thai, sau đó bắt ngươi lại rồi cùng nhau tìm hiểu bí mật trên cơ thể ngươi” Lâm Lập đùa giỡn.

“Ngươi...ngươi nói....thật?” Đào Tử nghe xong sợ xanh cả mặt.

“Ta chính là đùa đó ha ha...” Lâm Lập nhìn Đảo Tử sợ hãi không khỏi cười vang.

“Ngươi cái tên khốn khiếp” Đào Tử đỏ mặt xù lông, nhe nhanh vơ vuốt với Lâm Lập.

“ha ha ha....”


Vân Hải Tông, tông môn khảo thí cuối cùng cũng diễn ra. Mới sáng sớm mà tất cả đệ tử đã tập trung đến khảo thí đài, người thì tụm ba tụm bảy nói chuyện, người thì lạnh lùng poiz đứng một mình. Một vị trưởng lão Vân Hải Tông bước lên đài khảo thí.

“Ta là Lâm Vĩnh Tường, là trưởng lão Vân Hải Tông, ta sẽ là trọng tài cuộc khảo thí lần này. Không nói nhiều nữa, tông môn khảo thí lần thứ n+1 chính thức bắt đầu” Dừng lại một chút Lâm Vĩnh Tường nói tiếp

“Trận đầu tiên, số 35 Thúy Kiều đấu với số 152 Thúy Vân.

Trận thứ hai, số 321 Quang Trung đấu với số 83 Nguyễn Huệ.

Trận thứ ba...” .

Theo âm thanh Lâm Vĩnh Tường rơi xuống, vài người từ trong hàng ngũ đệ tử phía dưới tiến nhanh lên khảo thí đài chuẩn bị ứng chiến.

“Lâm Vĩnh Tường, trưởng lão sao? Tu vi thế nhưng Kim Đan hậu kỳ” Lâm Lập đứng từ xa đánh giá vị trưởng lão Lâm Vĩnh Tường này.

Cuộc khảo thí cứ thế diễn ra, có người vui mừng nhưng cũng có người buồn bã, có người khỏe mạnh nhưng cũng có người trọng thương. Dẫu mới là vòng đầu nhưng đã loại không ít đệ tử mà đa phần mà ngoại môn cùng với đệ tử tạp dịch, đệ tử nội môn tuy cũng bị loại nhưng con số lại rất ít.

“Trận tiếp theo, số 135 Lâm Lập đối chiến số 174 Vân Trung” âm thanh Lâm Vĩnh Tường vang lên.

“Có tên sắp thảm rồi”

“Tên này cũng đỏ lắm mới phải đối chiến với Vân Trung sư huynh”

“Đệ tử tạp dịch thế nhưng lại phải chiến với đệ tử mạnh nhất nội môn”

“Đáng buồn cho một thế hệ”

“....”

Theo âm thanh của Lâm Vinh Tường là hàng loạt âm thanh nghị luận khác làm xôn xao hẳn lên.


Một nam tử bước lên đài, người này tuổi độ chừng 25, khuôn mặt dữ tợn, cơ thể săn chắc kèm với những vết sẹo do đao kiếm nói lên người này dày dặn trải nghiệm.

“Trúc cơ đỉnh phong” Lâm Lập từng bước bước lên đài nhìn Vân Trung.

“Tiểu tử, nếu không muốn bị thương thì hãy đầu hàng sớm đi” Vân Trung nhìn Đào Tử tỏ vẻ khinh thường nói.

“Chưa đánh thì làm sao biết được” Lâm Lập mỉm cười.

“Vậy lát nữa xảy ra chuyện thì đừng trách ta không báo trước” Vân Trung âm lãnh nói.

“Nếu các ngươi dài dòng đủ rồi thì bắt đầu đi” âm thanh Lâm Vĩnh Tường lại vang lên.

Vân Trung bất ngờ lao nhanh về phía Lâm Lập mà vung quyền, nhưng khi sắp chạm đến Lâm Lập thì bất ngờ Lâm Lập hắn biến mất. Vân Trung không kịp thu quyền nên đánh thẳng xuống đài tạo ra một loạt các vết nứt.

“Uy...lực lượng mạnh thật đấy” Lâm Lập lần nữa xuất hiện nhìn thấy vết nứt không khỏi bất ngờ.

“Hửm...ta thế nhưng không thấy được thân ảnh của hắn” Lâm Vĩnh Tường quan sát trận đấu không khỏi hiếu kỳ.

“Hảo tiểu tử, ngươi cũng nhanh thật đấy, nhưng chỉ có bấy nhiêu mà ngươi cũng dám nghênh chiến với ta sao?” Vân Trung thu quyền âm lãnh nói.

“Ngươi chỉ có bấy nhiêu mà cũng đòi đấu với ta sao?” Lâm Lập trêu tức.

“Ngươi...” Vân Trung tức giận lao nhanh đến Lâm Lập. Linh lực hắn bọc phát bao phủ khắp người làm tốc độ nhanh hẳn lên, Vân Trung liên tục vung quyền tấn công Lâm Lập, mỗi một quyền mang sức mạnh cùng tốc độ kinh người khiến đám đệ tử dưới đài không phải khiếp sợ.

“Vân Trung sư huynh tức giận rồi kìa”

“Tên này thần kinh có vấn đề hay sao mà lại chọc giận Vân Trung sư huynh”

“...”

Lúc này hình ảnh Lâm Lập mặt mũi bầm dập thậm chí đầu bị đánh bể nát hiện ra trong đầu đám đệ tử phía dưới lẫn Vân Trung. Nhưng mỗi một quyền Vân Trung đánh ra lại bị Lâm Lập nhẹ nhỏm né được, thậm chí Lâm Lập còn chẳng thèm di chuyển. Thời gian cứ trôi qua, Vân Trung ra quyền ngày một chậm dần nhưng vẫn không thể chạm vào Lâm Lập.

“Ngươi đánh đủ rồi chứ” Lâm Lập mỉm cười nhìn Vân Trung đang đứng thở phồng phọc, mồ hôi đổ ướt cả người.

“Ngươi....” Vân Trung khó tin nhìn Lâm Lập không hề có một hơi thở gấp.

“Nếu đánh đủ rồi thì tới phiên ta” Lâm Lập vừa dứt lời thoáng cái biến mất rồi xuất hiện trước mặt Vân Trung làm đồng tử Vân Trung co rút lại. Vân Trung định đưa tay lên phòng thủ, nhưng hắn vừa mới động đậy một quyền của Lâm Lập đã bay thẳng vào bụng hắn.

“Ầm”

Một âm thanh nặng nề vang lên, theo sau âm thanh là thân ảnh Vân Trung bay ngược khỏi đài khảo thí, nhưng lực lượng Lâm Lập đánh ra vẫn còn đó làm Vân Trung trượt dài một đoạn gần 10 mét.

Tĩnh.

Toàn trường chết lặng khi thấy cảnh này. Họ thấy thứ gì chứ? Một tên đệ tử tạp dịch lại một quyền đánh bay đệ tử mạnh nhất nội môn mà một quyền lại vô cùng đơn giản.

“Ực ực” đám đệ tử đứng xem dưới đài nhao nhao nuốt mấy ngụm nước bọt, có người còn xoa đến mắt nổi cả gân máu để nhìn cho rõ.

“Trận đấu kết thúc, số 135 Lâm Lập thắng!” âm thanh Lâm Vĩnh Tường vang lên làm mọi người bừng tỉnh.

“Tên đó là đệ tử tạp dịch thật sao?”

“Không ngờ là giả trư ăn thịt hổ a”

“Lúc trước ta từng bắt nạt hắn, nếu hắn tìm ta trả thù thì làm sao bây giờ?”

Theo sau Lâm Lập bước xuống đài là một tràn nghị luận, có người bất ngờ cũng có người đổ mồ hôi háng.

“Người thiếu niên này, không đơn giản” Lâm Vĩnh Tường nhíu mày nhìn Lâm Lập thong dong bước đi.

Tác giả: ta đánh giá chương này bằng một chữ: nhạt. Còn độc giả đánh giá chương này như thế nào?
Đăng bởi: Mặt Trăng Màu Trắng
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ