settingsshare

Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ Hạ Âu ơi, tạm biệt - Chương Mười Bảy


Chương Mười Bảy

Hạ Âu ơi, tạm biệt

Đêm. Không ngủ. Đặt vé chuyến bay sớm mai. Tôi kể câu chuyện cho vợ, vợ tôi khóc kinh thiên động địa, sau đó khẳng định, vợ nhất định sẽ yêu đứa con trai hơn cô công chúa Lộ Lộ.

Ngày hôm sau tôi bay đi Thẩm Quyến.

Hạ Âu, người con gái thiện lương, tôi đến đây, em đừng sợ hãi nữ!

~~~~~

Ba năm sau vào mỗi tiết Thanh Minh, tôi lại mang vợ con đến nơi này. Cả nhà đều quỳ lạy người dưới mộ vài lễ.

Ngày đó chắc cô ấy chẳng đau đớn lâu. Cô chịu án tử hình ở pháp trường, chết dưới súng.

Cả đời sống trong nỗi đau, có thể chỉ cái chết mới là một sự giải thoát.

- Anh ơi, dưới này là ai hả anh? - Con gái tôi hỏi con trai tôi.

- Là mẹ.


- Nhưng mà mẹ đây rồi cơ mà!

Con trai tôi nhìn trời, nước mắt nó dâng ngập tràn mi nhưng không chịu chảy ra. Nó có đôi con ngươi thuần khiết y hệt mẹ nó, đôi khi vẫn hiện lên vẻ yên tĩnh như của mẹ.

- Đây là mẹ ở trời mây. - Con trai nói.

Vợ là một loài nhạy cảm, cô ấy đứng bên tôi khóc thút thít.

-----

"Xin lỗi, em chỉ là con đĩ!"



Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ